Into The Wind
November Rain
A daydreamer
A Natural.Kei.Girl
� Love Rain
Love to do Handmade Items
Travelholic and you !
I have been asking myself for thousand times : Who i am ?, What i have been chasing in my life ? (...)
---
You are living in the realy world, and you don't know what is next for tomorrow. You are always keen on "the definition of future": Who i will be the next 5 years ? Overthinking
You are so sensitive with every singles aspect of the life that it can hurt you mentally and physically
AND you al
26/12/2017
... Hắn không đủ vĩ đại để ôm ấp tôi. Paris không đủ lớn để che trở cho tôi,... NHÀ nơi duy nhất, tồn tại tất cả
Facebook nhắc tôi nhớ lại thời điểm này của một năm về trước... một tháng đặt chân lên lụa địa già và giáng sinh đáng nhớ tại nước Bỉ. Bao nhiêu bức ảnh vẫn nguyên màu sắc, những thước phim vẫn nhịp nhàng quay đều chẳng bất cứ dấu hiệu hao mòn nào cả. Còn người thì đã xa rời. Tôi cũng cảm thấy bản thân mình già hơn đi nhiều. Cũng phải suy nghĩ nhiều hơn, trở nên nhạy cảm và im lặng hơn... Sau tất cả những gì đã trải qua, tôi buộc phải chấp nhận sự thật rằng: mình không phải là một đứa trẻ 18 tuổi ngày nào nữa, 18+ !
Thực ra, chẳng ai đếm tuổi, đếm năm, đếm tháng, và so sánh với người khác. Tôi không quan tâm đến việc mình có thêm mấy cái nếp nhăn trên chán, nệp nhăn ở khóe mắt hay da trở nên nhăn nheo như quả quýt héo. Điều làm tôi lo sợ chính là việc nhìn thấy thời gian chạy nhanh quá. Mỗi ngày qua đi, nó đẩy hiện tại trở thành quá khứ. Qúa khứ có thể là những kỷ niệm thật đẹp, thật lung linh và huyền ảo. Nhưng nó chỉ đẹp khi chúng ta sống, chia sẻ chúng cùng với những người thân yêu của chúng ta. Nó trở nên xấu xí khi, những giây phút của thời điểm hiện tại và cả tương lai lấy mất đi những người chúng ta thương yêu. Trên đời này, dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Tình cảm gia đình vẫn là điều thiêng liêng nhất.
Bất lực khi biết rằng một ai đó sẽ mãi mãi ra đi, nhưng không thể nói trước cho họ biết..
Thất vọng vì chẳng thể nhìn thấy khuôn mặt nó lần cuối, chào nó một câu cuối cùng trước khi nó hóa thành cho bụi...
Đáu đớn vì hiểu rằng một người thân của mình sẽ sớm ra đi, nhưng cũng không thể trở về nhìn họ và ở ngay bên cạnh họ những giây phút cuối đời...
Khi tôi học cấp 3, cũng là thời điểm tôi biết được cái cảm giác đau đớn khi mất đi một người thân yêu là như thế nào. Tuy nhiên, tôi đá quá hèn nhát để nhìn thấy khuôn mặt họ lần cuối cùng... vì sao ư? Vì tôi sợ tôi sẽ khó có thể sống những ngày tháng còn lại của đời mình. Họ sẽ ám ảnh tôi và gây đau đớn cho tôi. Cũng đã gần 5 năm rồi kể từ ngày người ấy ra đi. Một vài giây trước đây, tôi mới chợt nhận ra là đã gần 5 năm người ấy ra đi. Tôi đã làm được gì trong cả một thời gian dài như thế.
Chì trong vòng chưa đầy một tháng, chúng tôi sẽ mất đi hai người thân yêu của chúng tôi ư? Còn điều gì đủ đau đớn và đau đớn và đau đớn hơn. Khi chúng ta còn sống bên cạnh nhau, chúng ta chưa yêu thương nhau đủ nhiều, thông cảm và chia sẻ với nhau đủ lớn... để rồi một ngày, chúng ta chỉ biết bám dựa vào quá khứ mà hồi tưởng và rồi lại thêm đau đớn một lần nữa. Phải chăng, vì thế mà quá khứ được sinh ra và gọi tên trong cuộc đời này.
Paris, đã gần 2 năm, tôi ở đây. Nhưng chưa bao giờ, tôi gọi đó là nhà của mình dù có những người yêu thương tôi ở đây đi chăng nữa và thậm chí nếu có cả những mơ ước đã được hiện thực hóa rồi đi chăng nữa... Tôi vẫn mơ về một buổi sáng được thức giậy trên chiếc giường trong căn phòng ngai ngái mùi hương trầm đốt qua đêm và những ánh nắng mặt trời muộn len lỏi vào khe cửa sổ phòng mình... Tiếng của Mẹ gọi, rồi than phiền, rồi trách móc đứa con gái đã hơn 22 tuổi đầu sao mà đáng yêu đến thế ! Tôi vẫn yêu cái cảm giác được trách móc, bị mắng nhiếc của mẹ... như thể tôi còn quá bé để lớn lên, để chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình, tương lai và số phân của mình.
Bàn luận về số phận phải chăng là một từ quá vĩ đại đối với tôi, với một số bạn bè của tôi, với một số người mà tôi quen biết và với đại đa số chúng ta. Những cuộc đời lạc lối ở những ngõ nào đó, con phố nào đó... chẳng biết sẽ ra sao, đi về đâu và kết thúc như thế nào cho đúng nghĩa? Tôi đã và đang và luôn đặt dấu hỏi chấm cho những gì tôi đang làm, những người mà tôi sẽ gặp và gắn bó cùng, những nơi mà tôi sẽ đến sẽ đi và sẽ ở lại sau này...
Nếu...
.... ở lại chốn đó, tôi không chắc tâm hồn của mình sẽ bớt lặng sóng hơn bây giờ.
Tôi thích sự cô đơn một mình ở những nơi mà chẳng ai biết tôi là ai. Nói thứ ngôn ngữ của họ. Nấu và ăn đồ Châu A mỗi ngày. Người ở đây chào tôi bằng ngôn ngữ của người Trung Hoa và họ bảo tôi là con gái Nhật Bản: tóc đen dài, khuôn mặt tròn, môi đỏ và đôi mắt một mí. Tôi thích những ngày vô thường, sau giờ tan làm trở về nhà, đốt nhang lên và bật những bản nhạc cổ điển trong list nhạc cũ dích của tôi. Tôi thích những ngày cuối tuần cho phép bản thân mình " nhu nhược", ngâm mình trong bồn tắm thật lâu và lắng tai nghe những bản nhạc nhẹ. Tôi thích xịt một chút nước hoa đậm mùi vanilla ngọt đến say người ở ngực trái và sau gáy, sau đó " ăn diện" thật đẹp chẳng phải dịp gì quan trọng, chỉ để đi dạo loanh quanh những con phố ở Paris và để được người ta liếc mắt theo dài dài... Tôi chẳng cần một người đàn ông phải yêu tôi, che trở hay nuông chiều tôi.
... Điều duy nhất mà tôi cần là sự tự do trong chính linh hồn của tôi và sự che trở cho những người thân yêu của tôi. Chúng tôi không muốn mất đi bất cứ một ai nữa,...
- Tu aimes Paris ?
- Non ! Il n’y a pas de toi ici
- Mais... l’or de l’automne vient toujours pour toi!
—
- y love Paris ?
- Non, there is no you here
- But ... the golden autumn always comes for you!
—
- Em yêu Paris chứ ?
- Không, bởi vì không có anh ở đây!
- Nhưng mùa thu vàng luôn đến vì em!
03/10/2017
Tối đó, tôi lại ngồi khóc trong căn phòng bé tẹo, không một ánh sáng. Tôi hỏi tại sao tôi lại thích một cuộc sống nhiều nước mắt, đa cảm và nội tâm như vậy. Người khác gọi tôi là kẻ dramatique. Tuy nhiên, tôi không được chọn để trở thành một ai đó nhất định. Tính cách tôi như thế nào trong suốt 20 năm qua tôi cứ như thế mà lớn lên. Tuy nhiên, tôi cũng ko phủ nhận rằng môi trường và con người xung quanh tôi gây ảnh hưởng cả về hai mặt cho tôi.
Tối hôm nay, tôi lại khóc khi nghe chuyện chị bạn thân của tôi. Cô ấy gần 30 tuổi, vừa tốt nghiệp thạc si tại Hà Nội. Quyết định chia tay cuộc sống đã gắn bó với gó gần 10 năm với cô để về quê sinh sống. Sau đó cũng chẳng được yên ổn. Cô ấy lại buôn ba một thân một mình vào Sài Gòn kiếm sống với sự nghiệp dạy học tối ngày tối đêm. Có biết bao nhiêu con người cũng buôn ba mai đây kia đó nơi này nơi khác để kiếm sống, còn khổ cực hơn chị của tôi. Cô ấy đã phải dùng thuốc ngủ để nói dối cơ thể của mình, vậy mà nó cũng đã chẳng có tác dụng giúp cho cô ấy có giấc ngủ ngon. Tối nào cũng nhìn trằm trằm vào màn hình điện thoại cho đến lúc trời sáng, hoặc nếu điện thoại có vô tình hết pin thì lại nhìn ngắm những vì sao trên trần nhà tối mịt.
Chị ấy chia tay người chị ấy yêu say đắm trong suốt hơn 6 năm trời. Một mối quan hệ biết rõ chẳng đi đến đâu, bị lợi dụng nhưng vẫn có để níu kéo và tiếp tục. Cho đến một ngày chị ấy đau xót để nói lời kết thúc với hắn ta vì phát hiện ra anh ta đã có vợ đàng hoàng nhưng vẫn nói lời yêu thương chị như ngày đầu mới yêu!
Chị ấy có một ông-bố-mang-tiếng-là-bố-hờ. Chị chưa bao giờ được bàn tay ông ta nâng niu, chăm sóc một ngày. Chưa bao giờ được cưu mang giúp đỡ. Kể-từ-lúc-sinh-ra. Vậy mà người đàn ông đó lại phủ nhận giúp đỡ chị một lần duy nhất.
Tối hôm đó, tôi cũng nghe câu chuyện người bạn gái thân thiết của tôi, vừa chia tay hai người bạn trai chỉ trong vòng chưa đầy có 1 năm. Tôi không bao giờ oán trách cách cô ấy sống như thế nào vì người ta có quyền để thích và yêu ai đó, người ta có quyền được nghe những lời yêu thương khi tai người đó vẫn còn có thể lắng nghe và tim vẫn còn dung động. Tôi chỉ căm hận cho những người được gọi chung là đàn ông, những người đã phủ phàng với cô ấy quá. Cô ấy bị đá một cách đau xót 2 lần. Đá chủ động vì phát hiện ra anh ta "ngoại tình" và đá bị động bởi một chàng trai mà cô ấy thực sự tìm thấy con người thật của mình và quá tin tưởng anh ta, vì lí do: sự giao tiếp giữa hai người.
Tôi không thể ngủ được, tối nay. Chỉ muốn được dựa vào vai mẹ khóc tủ tỉ như một đứa trẻ như hồi còn bé. Ngày kia là trung thu rồi. Đã hai mùa trung tôi không ở nhà. Tôi không biết hương vị của nó như thế nào nữa. Trước khi quay lại Paris, tôi đã mang bánh trung thu sang với hi vọng được đón trung thu với những người tôi yêu thương nhưng cảm giác đón trung thu với người thân trong gia đình làm sao tìm lại được. Tôi không nhớ nổi cái mùi vị trung thu nhiều năm về trước huống chi là 3 năm trước trở lại đây.
Venice cũng mưa. Tôi ngồi gần bậu cửa sổ nhìn ra những nhánh nhỏ của Venice chạy quanh những ngôi nhà. Không còn tiếng mái thuyền lướt nhẹ vào con nước. Không còn tiếng người đàn ông hát vang dội trên dòng sông. Chỉ có tiếng mưa rơi tí tách một cách tẻ nhạt và thưa thớt. Thực sự thì... mưa ở Venice buồn lắm. Buồn một cách khủng khiếp. Đặc biệt là vào những buổi sáng, tôi phải cố gắng thức giậy lúc 9h30 để chuẩn bị đi làm, nhìn ra ngoài khung cửa sổ mưa trắng xóa, sương phủ mịt mờ, tôi chỉ thèm mọt buổi sáng thong thả bên li cafe expresso được pha theo phong cách đặc biệt kiểu duy nhất ở ý, cái mùi nồng và cũng đặc hơn hương vị cafe ở Paris; rồi sau đó có lẽ tôi lại giúc vào chăn để nhìn ngắm mưa trong tiếng nhạc nhè nhẹ.
Tôi lúc nào cũng cô đơn. Sự cô đơn tuyệt nhiên, khiến lòng tôi cảm thấy thanh thản và bình yên một cách lạc kỳ. Venice thì quá thừa thải điều đó để ban tặng cho những người sống ở đây. Tôi yêu Venice như yêu một chàng trai phải lòng một người con gái lớn tuổi. Không ồn ào, xô bồ, khoe khoang hay cầu kỳ. Thứ tình yêu được xây dựng bằng sự đồng điệu trong linh hồn. Những nhịp cầu nho nhỏ ở Venice; những con đường, con ngõ treo ngập đầy những cây leo và hoa; rồi cho đến những mái màu gạch đỏ tươi rực sáng những hôm trời nắng.
Chẳng rõ đã bao nhiêu cây cầu tôi đã một mình bước qua. Nhưng chắc chắn rằng cảm giác bị lạc ở Venice là điều kỳ diệu nhất trong số những điều thú vị mà tôi đã từng muốn thử. Sự lạc lối kỳ quặc dẫn chúng ta đến những nơi kỳ diệu mà những người đến với Venice như một vị khách du lịch không bao giờ biết đến. Nói thế thôi, nhưng chúng ta không lạc được đâu, chẳng cần sử dụng bản đồ hoặc ứng dụng điện thoại để tìm ra. Venice nhỏ bé lắm, một con ốc sên nhỏ bé đầy nên thơ, chứa đựng bao nhiêu sự cô đơn bình yên của tôi và nhiều người khác nữa.
Những kẻ thất tình thì tìm đến Rome. Những kẻ nghĩ mình đã cùng đường, lac lối rồi thì lại tìm đến đây. Và lúc nào họ cũng chỉ có một mình mà thôi. Tôi nói với chị gái của tôi rằng: Chị hãy pause một thời gian để làm những gì mình thích đi. Hoặc lên chùa ở để tĩnh tâm lại một thời gian sau đó hãy quay lại với thế giới thực sự này. Còn tôi thì lại chạy đến Venice, úp mặt vào dòng sông khóc một mình. Chúng tôi đã quá mệt mỏi và tổn thương với quá khứ. Hoặc nếu ai đó không hiểu tại sao, hãy cứ đổ lỗi rằng: họ là những kẻ có trái tim yếu đuối. Nên làm ơn đừng trách chúng tôi vì những gì chúng tôi hành động, chúng tôi nghĩ và chúng tôi ứng xử.
Đừng quay trở về khi chúng ta chưa sẵn sàng để bắt đầu lại. còn tôi lúc nào cũng cần cafe :d
14/09/2017
Nếu bạn suốt ngày ngồi ở nhà xem tin tức trên Facebook và sống ảo thì thời gian chẳng cần chạy vẫn cứ trôi khủng khiếp .... Một năm rồi, đủ ngắn để nhớ những gì cần nhớ, lưu giữ những kỷ niệm; đủ dài để luyến tiếc và hối hận vì đã chẳng thể làm gì đó nhiều hơn trong quá khứ.
Cái ngày đầu tiên mà tôi đặt chân lên Châu Âu, cứ như là mơ. Vì tôi đã chẳng dám nghĩ mình đủ mạnh mẽ như thế, mình đủ liều lĩnh đến nhường nào và can đảm để từ bỏ những gì mình đang có để chạy theo những thứ mà mình phải bắt đầu lại từ con số 0, cũng như là cần cố gắng nhiều hơn.
Tôi đã bắt đầu học tiếng Pháp từ năm thứ nhất của đại học. Tuy nhiên, chẳng được mấy khả quan. Phải công nhận một điều rằng: Tôi là một đứa lười biếng. Không biết dặt mục tiêu ngắn hạn cho cuộc đời mình huống chi là những mục tiêu dài hơi hơn. Tôi là một đứa lười biếng. Học ở trên lớp xong, kiến thức về nhà vứt vào xó nhà, hoặc là một phần tôi đổ lỗi cho việc học trên L'espace quá chậm chạp và lâu dài ( tôi là kẻ thích những gì ăn liền, đánh nhanh thắng nhanh). Tôi cần một ai đó làm nền động lực cho tôi để cố gắng và niềm tin.
Thế rồi đến cuối năm thứ 3 đại học, tôi mới gặp được một người đem lại cho tôi nhiều sự tự tin đến như vậy, một sức mạnh mãnh liệt và hủy diệt như vậy. Tôi ôn thi TCF trong vòng hai tháng để rồi lấy kết quả B1. Cho đến tận ngày hôm nay, bản thân tôi hiểu rằng: sức mạnh đó được gọi là tình yêu. Thứ tình yêu mang tên mối tình đầu. Thứ tình cảm là " tù chung thân" và ám ảnh theo con người ta hết năm này cho đến năm khác ( thậm chí khi bạn đã lấy chồng và có con).
Viết cho ...
Mỗi chúng ta khi sinh ra được định mệnh một kiếp người, một màu sắc đem lại may mắn, một ngôi sao bùa hộ mệnh và một con số may mắn. Con số may mắn của tôi là 16: trùng ngày tôi được sinh ra, ngày tồi được nhận kết quả visa từ đại sứ quán, ngày tôi quyết định rời Việt Nam và ngày tôi đặt chân đến CDG... Thế nhưng, Paris, Pháp, không phải là nơi in dấu trong tôi nhất ! Thành phố Brussels bé nhỏ thân thương, thủ phủ của sô-cô-la, của bánh Waffle, của những cậu bé Biskin, của những tấm lòng ấm áp ngạt ngào trong mùi bia khẽ khàng đánh cắp trái tim của tôi. Hoặc những lý do khác là có ai ở nơi đó !
Tôi đã nhuốm mình trong những cái hôn ngào ngạt, nồng nàn của sô-cô-la xứ Bỉ giữa cái lạnh -4 độ C và thề có chúa: tôi thực sự hạnh phúc vì được lạnh, mặc dù không có tuyết rơi. Quần áo tôi thơm lừng mùi đường caramel và sữa tươi của bánh Waffle Brussels. Tôi yêu cái cảm giác được hít hà cái mùi bánh mới ra lò, khói tỏa ra nghi ngút, cắn từng miếng bánh giòn tan, vỏ bánh vàng xộm như màu mật ong. Nhâm nhi từng chút bánh và thưởng thức sô-cô-la nóng đặc quyện, béo ngậy, nâu dền. TRỜI ƠI ! Nhớ kinh khủng khiếp những cái cảm giác quyến rũ đầy mê hoặc từ đầu lưỡi đến tận cuống họng.
Còn Bia Bỉ, những cái mùi nồng nồng, chua chua của men bia hòa lẫn với mùi trái cây. Thích cái cảm giác hít hà hơi thở của ai đó khi vừa uống bia xong ấy. Mình thích bia hương vị cherry, chua chua đầu lưỡi, nhưng lại ngọt ở cuống họng ấy ! Vị bia cứ cuốn lấy lưỡi mềm mại, nồng nàn......
Mình nhớ Grand Palace, cái nơi mà mình đi lại đến biết bao nhiêu lần. Lúc nào nơi đây cũng ồn ào và chứa đầy cả khách du lịch tứ xứ. Thế mà mình vẫn thường ngồi ở một góc nhỏ, đối diện với tòa lâu đài để nhấm nháp từng cục kẹo sô-cô-la tươi được hắn làm cho. Mình nhớ Grand Palace ngày cuối cùng của năm cũ, cây thông, ánh sáng đèn led chạy liên tục trên những tòa nhà và âm nhạc sống động biết bao. 22 h đêm hôm nào mình cũng cùng một đống người oanh tạc gần như các quán bar ở Brussel cho đến 3,4 giờ sáng mới mò về đến căn hộ. Tuổi trẻ đổ hết sức lực vào bar, beer, đồ uống có cồn, chất gây nghiện và nhảy điên giồ trong quán bar không biết đến những gì gọi là giới hạn âm thanh ... là những gì điên giồ nhất mà tuổi trẻ của họ lãng phí và mình cũng đã có thể lãng phí; nếu không phải những thứ trên thì cũng vào những người không nên xuất hiện trong phần đã qua của cuộc đời !!
Mình nhớ mãn biểu diễn ánh sáng và đèn tại Brussel những ngày trước giao thừa. Chúng mình đã đi bộ hết những khu phố để ngắm nhìn họ. Thành phố bé lắm, chẳng đủ lớn và phức tạp như Paris. Có lẽ vì thế mà tình cảm của mình dành cho Brussel có lẽ là đậm đà hơn, nhữ vị sô-cô-la đã từng ngào chiếc lưỡi của mình, hương vị của bánh Waffle đã ngấm từng thớ vải quần áo mình, và vị Bia Bỉ đã ám ảnh tâm trí mình nhiều nhiều nhiều nhiều lắm........... và con nhiều năm tháng nữa mình còn nhớ về nới đây, những con người nơi đây, và người làm cho mình cảm thấy cái nơi này không còn tẻ nhạt vì chỉ là một thành phố bé nhỏ, lộn nhộn vì đủ mọi thể loại người nhập cư.....
Những người xa Hanoi thì nhớ hương cốm xanh, người xa Brussel thì nhớ vị sô-cô-la đen !
13/03/2017
Những ngày cuối cùng của mùa Đông, không còn tuyết rơi nữa. Trời hửng nắng và ấm dần, hoa bắt đầu nở rộ. Mình lo sợ rằng, hoa nở hết trong những ngày cuối Đông, đến mùa Xuân chẳng còn hoa để nở nữa, sao chúng không đợi đến mùa Xuân rồi hãy nở? Cũng giống như chúng ta, cháy hết mình ở những giây phút đầu tiên của tuổi thanh xuân, chẳng kiên nhẫn hơn một chút, chẳng biết dè chừng với năng lượng của mình; để rồi khi bạn ngồi trong tương lai và đặt câu hỏi cho những hành động trong quá khứ của mình.
Paris ngập tràn sắc hồng của hoa anh đào, hoa đào; hoa mai trắng tinh khôi; hoa thủy tiên vàng rực rỡ… Mình nhớ lại chuyến đi Mộc Châu hai năm trước đây, chỉ để ngắm hoa mận mai nở phủ kín những triền đồi trước Tết nguyên đán, khi mình vẫn còn là một sinh viên. Chuyến đi định mệnh. Đánh dấu sự đột biến trong suy nghĩ tiềm thức, cũng như trong sự thay đổi nhận thức và diễn giải vì sao mình lại có nguồn cảm hứng để học tiếng Pháp và bây gio đang hiên thực hóa giấc mở của mình ở xứ sở đầy Gourmet này…
Giờ phút này, thời điểm này mình chẳng cần phải đi lên núi mới có thể ngắm hoa đào và mận mai nở. Sáng nào thức giậy, bước chân ra khỏi nhà đi học, nơi nào chẳng cây, nơi nào chẳng hoa đào, hoa anh đào nở; chẳng hoa mai mận nở trắng xóa; mình chẳng tìm được cái cảm giác bình yên và thanh thản như chuyến đi ngắm hoa mận mai của hai năm trước. Mình đã cố gắng đứng dưới những tán cây trắng xóa, ngập hoa mận nở, mà hít hà cái mùi hương của hai năm trước. Cố gắng mường tượng và liên tưởng đến những mùi của hương lá xả, hương lá hương nhu, hương vỏ bưởi, hương gừng, hương lá trà xanh trong nồi nước xông của mẹ mỗi khi mình bị ốm. Lại thất vọng biết bao nhiêu. Vì mình thậm chí chẳng tìm được một manh mối của sợi dây nối đôi bờ quá khứ và hiện tại, chông chênh và trống rỗng…
Mình ước, nơi đây, Paris mùa Đông bớt lạnh đi một chút, thỉnh thoảng có tuyết rơi chứ đừng có hành hạ người ta mỗi sáng sớm bằng trận mưa tầm tả kéo dài đến tận chiều tối. Chẳng còn điều gì tệ hơn nếu ở Paris mà trời cứ mưa hoài, ảm đạm lắm, buồn lắm. Vì cái không khí bao phủ là lạnh cóng cộng với lạnh lẽo của lòng người cộng với cái lạnh lẽo của người đơn chiếc, TAM lạnh…
Cũng đúng thôi, mình không thể ước rằng Parisien có thể sống ấm áp và cười một cách hạnh phúc hơn mỗi ngày. Mấy ngày trước, khi tham gia một bữa tiệc sinh nhật “Cocktail Maison” của một người bạn của một người bạn, có những người là Parisien ( vì họ được sinh ra và lớn lên ở Paris), có những người mà chỉ coi Paris như chốn đắt đỏ, ô nhiễm, ồn ào nhưng được cái màu mè, có cả người Châu Á và người Mỹ gốc Á và những người đến từ Bỉ khác. Mình có hỏi một cô bạn gái rằng: “ Bạn có yêu Paris không ?”. Cô ấy trả lời mình rằng: “ Có, rất yêu vì Paris quá đẹp, quá lãng mạn” …
Đã bao lâu rồi cô ấy lưu lại trên đất Paris này ? Cô ấy đang tìm trường để học ở đây, và cô ấy đã ở đây được hai tuần. Hai tuần ư ? Cái thời điểm mình đến cái chốn này trong hai tuần, thậm chí là ba tháng sau đó, Paris vẫn còn là màu Hồng lắm, đẹp và đầy chất thơ. Có người ở đây được hai năm, bốn năm thậm chí 10 năm; 20 năm cho đến ngày học được gửi vào chùa ở bên này.
Mình còn điên cuồng đến mức, đếm bước chân lang thang của mình quanh khu vườn Jardin de Versailles biết bao nhiêu lần, leo bộ và thả dốc ở đồi Montmatre; cho đến việc lang thang từ Sorbone, đếm hết những cây cầu ở Saint-Michel ( sau đó mình còn chẳng nhớ có bao nhiêu cây cầu nối nhà thờ Đức Bà với bên kia bờ nữa) rồi sau đó tản bộ men theo sông Sein cho đến tận Jardin des Plantes ( vườn Bách Thảo Paris) xuyên qua cả khu vườn này với những khu nhà lồng kính toàn cây xương rồng, kéo dài đến Pont d’Austerlitz nơi mà mình phát hiện ra cả “ một thế giới ngầm” vẫn còn đang tồn tại: những bức tường được phủ kín bằng nghệ thuật vẽ tranh đường phố, một khu triển lãm Graffiti to đùng nữa, những khu vườn Jardin Sauvage bé xíu, những quán bar bỏ hoang với những tấm panel vũ nữ cực kỳ gợi dục; những khách sạn, quán café và quán bar trên những chiếc thuyền ven bờ sông Sein…. Một Paris khác dưới cái nhìn được gợi ra từ những chiếc thuyền màu sắc sặc sỡ, những đốm sang lấp lánh của những ổ cửa kính màu sắc cầu vồng. Mình đi hết, nhìn hết, cũng chỉ bởi, mình thấy nếu Paris chỉ có mỗi tháp Eiffel thôi, thì đâu phải gọi là thủ đô Paris, mà nên gọi là thành phố Eiffel; nhưng điều quan trọng hơn mục đích của những chuyến đi hành hương của mình là gì: Tại sao Paris được gọi là thành phố lãng mạn ?
Mình luôn đặt ra câu hỏi đó, biết bao nhiêu lần, kể từ ngày đặt chân lên thành phố này.
Bởi vì ở đây có quá nhiều công trình kiến trúc từ thời kỳ Phục Hưng còn được gìn giữ và bảo vệ đến bây giờ? Họ, có thể đem lại cảm giác hoài cổ và nhớ nhung quá khứ; khi chúng ta hoài niêm về quá khứ, có lẽ được gọi là sự lãng mạn nghệ sĩ?
Bởi vì Paris, đã bước vào những tác phẩm nghệ thuật và điện ảnh như một nàng thơ tao nhã ? Nên những gì liên quan đến nghệ thuật, hội họa, điện ảnh, nhiếp ảnh… thì đều được tiếp cận như vẻ đẹp của cái đẹp lãng mạn của trường phái Lãng Mạn?
Bởi vì Paris, Paris luôn luôn nhớ tiếng kèn sac-xo-phon, tiếng piano, tiếng violin…. Của những nghệ sĩ đường phố.
Bởi vì người ta, các cặp đôi, cứ trao cho nhau những nụ hôn tự nhiên như hơi thở.
Bởi vì, thời tiết khó đoán như long người, luôn luôn, nên mưa cũng đến bất thường, có khi nào nơi nào mưa nhiều khiến tính khí người ta trở nên nhạy cảm và tinh tế hơn không ?
Bởi vì, họ-Người Paris, họ nhạy cảm lắm; họ nhạy bén với cuộc sống không ồn ào, không náo nhiệt, nhưng ưa thích không khí những quán bar vào dịp cuối tuần; họ tinh tế, họ thích lắng nghe âm nhạc cổ điển, những bản nhạc không lời, những bản phối hòa nhạc du dương nhẹ nhàng, nhưng thích hòa mình vào âm nhạc của những quán bar Parisien; họ yêu thiên nhiên, cố gắng để dung hoa cuộc sống thành thị với cây cỏ hoa lá, nên hiếm khi bắt gặp khung của sổ nhà nào đó không có một chậu hoa, cây cảnh mini; họ thích đi dạo quanh bờ sông Sein buổi chiều chạng vạng, đặc biệt là những cặp đôi lớn tuổi, họ thường nắm tay nhau, mình yêu mến họ biết bao!
Những người cô đơn, vẫn có sự lãng mạn của riêng họ, như mình là một ví dụ: lặng lẽ nhìn người khác hạnh phúc và đắm chìm trong thế giới của họ. Sự lãng mạn của riêng bạn là gì?
Paris, 13.03.2017- 02.45'
26/01/2017
Khi bạn 23 tuổi, bạn có những gì:
1. Có một công việc ổn định
2. Có một số tiền nhất định trong sổ tiết kiệm
3. Có ai đó để yêu và được người ấy yêu thương chăm sóc
4. Có bằng cấp và một chỗ đứng nhất định trong xã hội.
Tôi chẳng có gì cả trong những thứ kể trên. Nên từ được miêu tả chính xác về tôi: GIAI CẤP VÔ SẢN CHÂN CHÍNH.
Đó là những ngày tháng tôi bắt đầu cuộc sống mới ở một nơi cách nhà tôi, mấy nghìn dặm địa lý. Tôi phải học cách tồn tại ở nơi đây, vượt qua cả những rào cản về ngôn ngữ, những lời nói ác ý của những người tôi đã từng quen và yêu mến, những cái nhìn rèm pha của những người thân, những lời đánh giá làm tôi tổn thương và rồi lại khóc, học cách nghĩ ăn gì cho ngày mai và sống xót trong vòng một tháng với số tiền có hạn, đấu tranh nội tâm về việc có nên đi học tiếp hay nên dừng lại, học cách tự bảo vệ mình khỏi nỗi cô đơn luôn luôn thường trực......
Tôi không sợ những lời đánh giá và nhận xét của người khác về bản thân tôi. Nhưng hay đảm bảo rằng, khi bạn đưa ra một câu nói đánh giá và chỉ trích nào về người đó; cũng đồng nghĩa với việc bạn đã hiểu được cuộc sống hằng ngày của họ, chứ không phải bởi những bức ảnh trên Facebook hay cái nhìn khách quan chỉ từ mắt của bạn.
Tôi không sợ những rào cản ngôn ngữ ở nơi đây, vì đó là môi trường thực sự tốt cho tôi cải thiện ngôn ngữ thứ ba của mình. Nhưng điều tôi sợ nhất đó lại là chính bản thân tôi thiếu ý chỉ để muốn cải thiện nó. Vì có những lúc, bản thân bạn muốn, nhưng hoàn cảnh bạn không cho phép bạn có thể học tiếp nữa. Có biết bao nhiêu người rất muốn để được tiếp tục đi học, nhưng cuối cùng " đứt gánh giữa trừng", bây giờ tôi đã hiểu và thực sự cảm thông cho họ biết bao.
Tôi không sợ phải học lại cách phân bổ ngân sách, và nghĩ về việc ngày mai mình ăn mỳ tôm Yummy Chanh, hay ăn mỳ tôm Hảo Hảo; ... mỳ gì thì cũng là mỳ tôm cả thôi. Nếu thích, tôi có thể đổi sang ăn pizza, và pasta... nhanh gọn và tiết kiệm cả đôi đường.
Tôi cũng không sợ những lời đóng góp chân thành, nếu như những lời đó được gọi chính xác là những lời đóng góp chân thành. Hay nó lại biến tướng thành những lời chỉ trích đầy xáo rỗng. Buồn nhất là việc, tôi phải nghe những lời đó từ những người sống cùng tôi bao nhiêu năm, thân thiết với tôi như anh chị em ruột. Nhưng hãy dừng ngay việc đó lại đi. Tôi không hề đánh giá hay nhận xét về cuộc sống hay cách bạn sống vì tôi sợ rằng, những lời nói của tôi không bao quát chính xác về những gì đang diễn ra xung quanh bạn. Vậy tại sao bạn lại muốn đánh giá về người khác, một cách " cưỡi ngựa xem hoa", phải chăng bạn đang quá bị nhàn dỗi để đem chuyện người khác ra buôn.
Tôi không sợ sự cô đơn và lạc lõng ở đây. Vì chính bản thân tôi cũng đã thích nghi với họ suốt những năm tháng tuổi thơ, cho đến khi lớn lên và bây giờ ở một đất nước khác với những con người hoàn toàn xa lạ. Cái mà tôi sợ, lại chính là việc phải đấu tranh để chống lại chúng. Khi mà họ chiếm rợn ngợp cả tâm trí và ăn mòn bộ não của tôi.
Người ta gọi đó là thời kỳ khủng hoảng tăm tối, cái mà được nhen nhóm từ khoảnh khắc đầu tiên bạn " đặt mông" lên chiếc ghế ở giảng đường. Về sau, bạn tự đặt ra câu hỏi cho về những gì mà bạn đang học có thực sự là hành trang đầy đủ cho bạn cho tương lai hay không ? chán nản ư, nó còn tồi tệ hơn cả chán nãn. Đó là việc bạn nghĩ bạn chẳng còn có hứng thú gì với cả đống lý thuyết trên sách vở. Bạn không thực sự hiểu rõ và cũng chẳng biết ngày sau bạn sẽ làm gì để vận dụng cả đống lý thuyết, thứ mà bạn cố nhồi nhét vào não suốt mấy năm học đại học. Cho đến khi tốt nghiệp, bạn lại chông chênh vì chẳng biết mình sẽ làm gì với đống lý thuyết đó, không biết mình hứng thứ với điều gì, muốn làm gì. Chỉ nghĩ đến việc, sẽ phải đi làm và kiếm tiền nuôi bản thân mình, sẽ xa rời chiếc chăn bông ấm áp trong những ngày Đông giá rét, hay sẽ lao ra đường vào buổi sáng với cái nóng như lúc 12 giờ trưa,...............quá trình như thế là quá trình bạn đang dần rời xa " comfortable zone" của chính bạn, nhưng cũng là để lớn........
Vậy tại sao người lớn lại bắt bạn : Phải đi theo một chu trình bình thường, nếu không đi theo sẽ đc gọi là "bất bình thường": quy trình " thoái hóa dần đều ": Lấy chồng và Có con ?
Tôi vẫn sống với cá tính của mình, vẫn đi con đường ngoằn ngoèo, chông chênh, vẫn " lắng nghe" những lời rèm pha và chỉ trích từ người khác, vẫn ăn mỳ tôm, pizza và pasta mỗi ngày, vẫn đi học, và vẫn phải sống.....
, 21.01.2017
13/01/2017
Lâu lâu lắm rồi mới viết và lâu lâu lắm rồi mới viết và sau đó để public . Vì mình vốn nghỉ cảm xúc là tài sản riêng tư ban nang của mỗi người và chúng ta nên giữ nó làm của riêng.
Nhưng cứ giữ mãi cũng nặng lòng lắm. Bạn thấy đấy, những đám mây nặng quá thì cũng phải rơi xuống mặt đất, cảm xúc mà nặng quá thì cũng vỡ òa thành nươc mắt, nếu không vỡ òa thành nước mắt thì cảm xúc trôi về nơi đâu ! ?
Những người được sinh ra, được gán cho gen troi ban năng quá nhạy cảm là một sự thiệt thòi ! Chỉ cần một chi tiết nhỏ nhoi chạm đên dây thần kinh ký ức là cả một quá khứ sống động ùa về như suối đầu nguồn dội mãnh liệt về thượng nguồn, rồi trung lưu rồi hạ lưu và sau đó là tưới đẫm những mảnh đất cằn cỗi, héo mòn hai bên bờ sông. Tâm hồn mình cũng cần nước.
Chẳng ai làm mình buồn, minh khóc, chẳng ai để ký ức thuộc về quá khứ dội ngược về hiện tại. Mà nó là một dòng chảy tự nhiên, không chảy ngược dòng, nó chảy xuối về nơi nó muốn đến, muốn cư ngụ rồi sau đó làm êm dịu và hiền hoà cái sự chông chênh của cuộc sống gõ vào những năm tháng tuổi trẻ buôn ba, mệt nhoài trên chặng đường và giấc mơ chạm đến tương lai...
lãng quên đi đượcvề những năm tháng tuổi thơ êm đềm bên những người thân, về hương rằm Trung Thu, về Hương Tết Việt và Hương Quê và Hơi Ấm Mẹ ngày nào ...
Tết năm nay con không ở nhà rồi Mẹ ƠI,.....
Năm nay kiểu gì nhà mình cũng thiếu Đào Hồng, vì năm nào cũng chính tay con đi mua đào và hoa về ngày Tết, mẹ quá bận và cũng chẳng quan tâm nhiều lắm đến hoa hoét cả.
Nhà mình chẳng bao giờ gói bánh trung nên con không biết đến cảm giác chờ đợi bánh trưng chuyển từ màu xanh của vỏ lá sang ngả vàng là như thế nào. Con cang không biết đến cảm giác ngắm nhìn nồi bánh trưng sôi sùng sục nghi ngút khói. Nhưng con đã ngửi thấy mùi nhang phảng phất trong lan mưa xuân nhè nhẹ ngày mồng một Tết nhà mình.
Năm nào, chúng ta cũng chuẩn bị những thứ cần thiết để nấu cỗ ngày mồng 1 Tết. Năm nào chúng ta cũng cùng nấu cỗ với nhau và chuyện trò vui vẻ biết bao.
Con vẫn nhớ, những ngày mồng một Tết khi mà mỗi năm con lớn hơn một chút xíu, nhưng con biết là trong mắt mẹ con lúc nào cũng bé bỏng và luôn cần nhắc nhở nhiều hơn the. Con muốn giậy trước mẹ để chuẩn bị cỗ cúng ông bà tổ tiên vì nhà chúng ta quá bận chẳng có " thói quen" cúng cổ đêm hôm giao thừa, con muốn mẹ được thức giậy thật muộn vào sáng mùng một Tết vì mẹ đã làm việc vất vả trong suốt cả năm, và vất vả cả đời vì con rồi mà. Con muốn mẹ chẳng phải suy nghĩ nhiều đến nhàu nhĩ cả mái tóc và nếp nhăn góc cạnh nơi khoé mắt, đôi gò má chông chênh.
Ngày con bé, cái thời khắc chuyển giao giữa năm cu và năm mới, hạnh phúc biết bao. Nhà neo người, nhưng chưa bao giờ con thấy mẹ thiếu tình yêu dành cho con. Mẹ không bao giờ nói mẹ yêu con, mẹ ít khi xưng " mẹ" với " con" mà " tao" với " mày", mẹ cũng hiếm khi ôm con vào lòng thật chặt kể từ khi con lên cấp 3, thậm chí con không nhớ mẹ đã ôm con cách đây là bao lâu, nhưng con nhớ rất tõ rằng một năm trước khi con đi Pháp, mẹ phải cặm cụi từng mũi đan len để đan cho con hai chiếc áo len và môt chiếc quần len, có họ mà năm nay nơi xứ người con không bị ốm vì lạnh, lạnh cắt da cắt thịt, nhiều lúc con nghỉ đùa, chẳng mấy chốc mà com sẽ biến thành đồ đóng hộp đông lạnh được bày bán đầy trong siêu thị! Nhưng mẹ biết đấy, chỉ cần áo len mẹ đan là đủ ấm. Con nhớ chúng ta, nhớ mẹ vào cái thời khắc chuẩn bị đêm giao thừa mỗi năm. Mẹ giục con: nhanh lên nào, chuẩn bị cà phê nào ! Năm nào mẹ cũng hỏi: muốn uống cà phê gì: cà phê sữa hay phin ? Và với con cà phê sữa vinacaphe là cái gì đó sâu sắc lắm, cho đến bây giờ, để gợi nhớ về một ký ức trong quá khứ ! Chúng ta cũng đếm ngược trong sâu thẳm để chào đón năm mới sang, rồi sau đó mẹ nói gì nhỉ. Luôn là: Sang năm mới ngoan ngoãn, không được cãi nữa, và không được ốm nữa.
Mẹ không có thói quen mừng tuổi lúc giao thừa sang vì mẹ nghĩ rằng điều đó không thực sự cần thiết !
Có những năm, mình con đón giao thừa trong sự lặng lẽ. Chỉ bởi vì mẹ quá buồn ngu để chờ thời điểm năm mới đến. Thế là lại chỉ có mình mình ngồi xem tivi và uống cà phê chờ thời khắc năm mới đến !
Cái hồi đó, cái tivi JVC 21 inch là cái gì đó xa xỉ lắm ấy, không phải nhà nào cũng có, nhà mình may mắn có được :) , bây giờ thì vẫn còn, thậm chí còn không đổi tivi mới ! Con nghĩ là mẹ không muốn đổi chỉ vỉ nó đã lưu giữ bao nhiêu năm con lớn lên cùng nó, bao nhiêu năm con đón giao thừa cùng nó. Và nói thật là, con cũng không hề muốn xoá đi bộ nhớ ký ức của con ho dù chức năng lưu trữ hình ảnh của Tv có vấn đề...
Giao thừa trong lặng lẽ, và con yêu sự lặng lẽ chỉ một mình con biết. Con ngồi xem tivi đến 2, 3 giờ sáng mặc dù con biết là mẹ đã nhắc nhỡ con không được thức quá khuya, và nếu con thức muộn ngày đầu tiên của năm mới thì con sẽ bị điểm kém. Thực ra con không sợ bị mẹ doạ về vấn đề học hành, hay điểm trác, trong khi đó là cả vấn đề tiền tài của con.
Nhưng con lại sợ " Ông Ba Bị" cơ chứ ! Đứa trẻ con nào bị doạ " Ông Ba Bị", " Ông Mọ Mìn" mà chẳng sợ " Tè Cả Ra Quần". Năm con 6 tuổi, con làm sao quên được, những chương trình ca nhạc chào xuân trước thêm năm mới đến: Mùa Xuân Nho Nhỏ, Mùa Xuân Đầu Tiên, Ngày Tết Quê Em.... những bài hát đã đi vào tiềm thức của biết bao nhiêi đứa trẻ Việt; con đã cố năn nỉ mẹ để có thể thức đon giao thừa, nhưng rồi con đã nghe tiếng pháo hồng đỏ nổ trên giường. Đón là năm duy nhất con không đón giao thừa.
Thói quen hái lộ đầu xuân hoặc lên chùa thấp hương, đối với nhà mình, không được gọi là truyền thống ! Vì thế chỉ ở nhà từ thời điểm giao thừa cho đến tận sáng hôm sau. Chao ôi, nhớ biết bao những tiếng hái lộc đầu xuân của người ta ngoài đường, cây bàng nhà mình thì khổ thân, mới đầu mồng một đỡ bị bẻ lá , hái lộc khốn khổ !
CÒN NHỚ GÌ NỮA:
Mùi nhang mùng một Tết, mồng Hai Tết, mồng Ba Tết. Nhưng nhớ nhất là mồng Một Tết, phải rồi là Mồng 1 Tết.... cái cảm giác trong lành, thanh mát, thanh sach nhẹ nhõm sẽ không bao giờ tìm được vào bất cứ ngày nào trong năm! Mùi nhang hòa quyện cùng với khí trời và mưa xuân .
Con không biết gọi tên cái cảm giác đó là gì: Vị Tết ư ? mồng 1 đâu còn là Tết nữa? Bước sang thời điểm năm mới là hết Tết rồi mà !
Mùi bánh trưng, dưa hành, thịt mỡ, bánh trưng xanh ư ? Lỳ xì đỏ và tiền mừng tuổi ư ? Được mặc quần áo mơi xúng xính và đi chơi ư ?
Đó hẳn là mùi của Gia Đình đó, hơi ấm còn ấm hơn cả hơi nhang ngày Tết, ấm hơn cả uống một ngụm rượu gạo trắng và ăn mấy đồng bánh trưng xanh, ấm hơn cả cái cảm giác ngồi đợi bên bếp lửa hồng chờ đợi bánh trưng xanh ra lò ở nhà bạn........
, Mấy ngày nay, mưa nhiều quá, tuyết còn keo kiệt chưa rơi ! Xứ người, chứ đâu phải xứ nhà mình ! Xứ người ta đón Tết cả rồi!
Tết Tây, chứ đâu phải Tết Nhà Ta, đâu có bánh trưng xanh, câu đối đỏ, đâu có dưa hành, thịt mỡ ở đây !
Đâu mà có ?
Đâu mà có mùi nhang hòa lẫn với khí trời, mưa xuân mồng một Tết ? Đâu có Nhà Ta ở đây, có Mẹ Ta ở đây !? Hơi ấm ai đó ủ ấm những ngày Đông giá rét là một điều thừa thãi lắm, chỉ cần hơi Mẹ là đủ !
" Những ngày tháng hành hương" ở noi nào đó, là điều gì đó bình thường lắm, như một quá trình để đẩy người ta lớn lên, và đẩy người ta xa vòng tay thân yêu của gia đình, vòng tay mẹ của ta !
Mình ghét bị lớn lên, bị già đi, bị gọi bằng cái từ " vẻ đẹp mặn mà", thay vì " vẻ đẹp so cute", mình ghét phải nghĩ đến việc sau khi tốt nghiệp phải đi làm, sau đó lại phải lấy chồng và sinh con đẻ cái !
Nhưng điều đó không đáng sợ bằng việc chúng ta tạm thời phải xa rời người thân của chúng ta vào cái thời khắc mà ai ai cũng sum họp gia đình, còn ta thì lẻ loi nơi đất khách quê nhà, nghìn trùng dặm nhớ nhung !
Những năm tháng tuổi trẻ, mà nhìn về tương lai, rồi lại ngoái cố nhìn về quá khứ !
- " Qúa khứ đẹp lắm, tớ muốn ở lại chút nữa !"
-" không được đâu !"
-" Bạn đang sống mà ! Nếu vậy thì phải là phía trước kìa" ...
Khi bạn lớn lên, nó là để sống, chứ không phải Tồn Tại đâu !
Sau ngần ấy thời gian, mình bắt đầu nhớ nhà ...
, bao nhiêu ngày nữa là
đến Tết Ta... Hẳn là...Tết trong lòng là đủ.
( ảnh st)
Cliquez ici pour réclamer votre Listage Commercial.
