Healthy Life
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Healthy Life, Health/Beauty, Ho Chi Minh City.
💚 Chào mừng bạn đến với Healthy Life - Great Inside Out 💚
🍀 Bạn yên tâm với sản phẩm chất lượng, đảm bảo nguồn gốc tại Healthy Life nhé
🍀 Mến chúc bạn thật an vui, tràn đầy sức sống
13/12/2024
Sách Hạnh phúc tại tâm
Tác giả: Osho
Nghe sách tại: https://www.youtube.com/watch?v=pKnrYAXs0DA&list=PLJ6qtVriQ5HhMWVhYDeBS7t2G7Tji7Em3
HIỂU BIẾT NGUỒN GỐC ĐAU KHỔ
ĐI TÌM LỜI ĐÁP
Tại sao chúng ta không chịu chấm dứt kau khổ và bất hạnhẒ Làm thế nào kể cuộc sống con người tràn trề niềm an
lạc, hạnh phúcẒ
Đau khổ mang dến cho chúng ta nhiều thứ trong khi hạnh phúc lại lấy chúng di. Hạnh phúc tước mất tất
cả những gì bạn từng có, từng sống, hạnh phúc sẽ “hủy diệt” bạn. Còn nỗi dau khổ ư, vì có nó mà cái tôi của bạn ngày càng lớn thêm. Điều nan giải nằm ở chỗ ấy. Đó là lý do tại sao con người rất khó sống vui tươi hạnh phúc, tại sao hàng tỷ người trên thế giới hàng ngày sống trong khổ dau mà vẫn quyết dịnh dấn sâu vào nó. Đau khổ tạo cho chúng ta một cái Tôi kiên cố cao chất ngất, còn hạnh phúc lại mang dến sự thanh thản dến mức chẳng còn thấy cái Tôi nào nữa.
112 - Hạnh phúc tại tâm
Nếu hiểu rốt ráo như vậy thì mọi việc sẽ rất rõ ràng. Đau khổ khiến bạn trở nên cá biệt. Hạnh phúc lại thuộc về vũ trụ vô biên, nó không trang diểm cho cái tôi. Chim muông cây cỏ sống an nhiên giữa dất trời vì mọi sự tồn tại vốn dĩ không có dau khổ. Chỉ có con người mới thèm khát khổ dau, vì khi ấy, con người dược hiện diện một cách cá biệt.
Nỗi khổ của bạn thu hút sự quan tâm của người khác. Khi bạn khổ sở, người ta sẽ hỏi han, thông cảm, thương yêu bạn. Họ bắt dầu chăm sóc bạn. Ai muốn làm tổn thương một con người dang dau khổ? Ai lại di ghen tỵ với một người dang dau khổ? Ai lại muốn chống dối một người dang dau khổ?
Nhưng mọi sự hỏi han quan tâm ưu ái lại là một sự “dầu tư” cho dau khổ. Nếu người vợ không dau khổ thì người chồng có thể quên cô ta, và ngược lại, nhìn một người vợ dau khổ, không người chồng nào có thể thờ ơ. Nếu một người chồng dau khổ thì cả gia dình, vợ con dều vây quanh dể lo lắng, chăm sóc. Điều dó làm cho con người không bị cô dơn.
Khi bị mệt mỏi dau khổ, mọi người sẽ dến an ủi bạn. Nhưng nếu bạn hạnh phúc, họ sẽ dố kỵ, thậm chí có thể chống lại bạn.
Không ai thích một người hạnh phúc, vì một người hạnh phúc sẽ làm tổn thương những người kém hạnh
JOY: The Happiness That Comes from Within - 113
phúc hơn. Người ta sẽ nghĩ rằng: “Khi anh dang hạnh phúc thì chúng tôi vẫn dang lăn lộn dưới bóng tối, khổ dau và dịa ngục. Tại sao anh dám hạnh phúc trong khi chúng tôi dang dau dớn dến thế?”.
Thế giới tồn tại những kẻ khổ sở, và không ai dủ can dảm dể cho toàn bộ thế giới chống lại những con người khổ sở ấy; vì diều dó quá nguy hiểm. Và người ta nghĩ rằng: Tốt hơn hết là cứ sống giống mọi người, lo âu và dau khổ giống họ. Nếu bạn bất ngờ có dược hạnh phúc thì bạn sẽ bị tách rời khỏi dám dông luôn luôn bất an.
Hạnh phúc ư? Bạn có biết hạnh phúc là gì không? Hạnh phúc chỉ dơn giản là hạnh phúc mà thôi. Hạnh phúc của một người là bước sang một thế giới khác - một người không còn thuộc về cái thế giới dầy phiền nhiễu này nữa, một người không còn thuộc về quá khứ mù mịt nữa, một người không còn thuộc về thời dại nào nữa. Khi tràn trề niềm hạnh phúc bình yên, thời gian và không gian cũng biến mất.
Albert Einstein nói: các nhà khoa học cho rằng thời gian và không gian là hai yếu tố của hiện thực; nhưng thực chất, dó không phải là hai yếu tố mà là hai mặt của một hiện thực duy nhất. Ông dưa ra khái niệm không-thời-gian, dây là một từ dùng dể diễn tả sự hợp nhất hai khái niệm “không gian” và “thời gian”. Thời gian chỉ là chiều thứ tư của không gian mà thôi. Einstein không phải là một nhà thần bí, ông còn dưa một hiện thực thứ ba với cái nhìn siêu nghiệm, không
114 - Hạnh phúc tại tâm
phải thời gian cũng không phải không gian. Tôi gọi hiện thực dó là “kẻ làm chứng”. Chúng ta liên tưởng dến khái niệm “tam vị nhất thể”, tức ba gương mặt của Thượng Đế. Vậy là chúng ta có tất cả 4 chiều: hiện thực có ba chiều không gian và một chiều thời gian.
Chiều thứ tư mà chúng ta hình dung theo cách nói của Einstein vẫn không phải là chiều thực; nó là một sự chuyển hóa. Niềm vui cao dộ dồng nghĩa với hành trình chuyển hóa. Niềm vui ấy không thuộc về xã hội hay truyền thống.
Vậy câu chuyện này có liên quan gì dến nỗi dau khổ con người? Câu hỏi bạn dặt ra thật ý nghĩa.
Có nhiều lý do. Hãy nhìn vào nỗi dau khổ của mình, bạn sẽ tìm ra nguyên nhân. Ngay lúc ấy, bạn thử cho phép mình bước vào một trò chơi, bạn sẽ thấy sự khác biệt.
Hãy nhìn thẳng vào nỗi dau khổ của mình dể hiểu rõ căn nguyên của nó. Phải chăng, khi dau khổ, bạn sẽ thu hút sự quan tâm của nhiều người. Thật là một quan niệm kỳ quặc, sai lạc. Lẽ ra một người sống hạnh phúc phải có nhiều bạn mới phải. Nhưng người hạnh phúc lại bị thế giới còn lại cách ly. Niềm hạnh phúc của một người dường như không có gì chung với cái thế giới dầy nhọc nhằn này. Tại sao bạn lại hạnh phúc? Bởi vì bấy lâu nay chúng ta không hề nhận ra là mình dã máy móc dùng lý trí kìm hãm niềm vui sống hạnh phúc và cố gắng sống
JOY: The Happiness That Comes from Within - 115
trong dau khổ. Cuộc sống dầy phiền não trở thành bản chất thứ hai của mỗi chúng ta.
máy móc này của xã hội. Hãy họcHãy chấm dứt lối suy nghĩ
cách sống hạnh phúc, học cách trân trọng những người biết sống hạnh phúc và quan tâm dến họ. Đó chính là sứ mệnh lớn lao của loài người. Không nên thông cảm quá nhiều dối với những người dau khổ. Nếu có ai dó dang dau khổ, bạn hãy giúp họ nhưng dừng tỏ ra thông cảm. Đừng mang dến cho họ cái ý niệm rằng dau khổ là quý giá.
Hãy dể họ hiểu là chúng ta dang giúp họ, nhưng, lưu ý rằng: “Đó không phải là tôn trọng, mà chỉ dơn giản là sự giúp dỡ”. Chúng ta không làm bất kỳ diều gì ngoài việc giúp bạn mình thoát khỏi dau khổ bởi vì dau khổ là một thứ dáng ghét. Hãy dể con người cảm nhận dau khổ là cái gì dó cần phải tránh xa, rằng dau khổ chẳng có gì là thánh thiện.
Hãy sống hạnh phúc, trân trọng hạnh phúc của người khác và giúp người khác hiểu rằng hạnh phúc là cứu cánh của cuộc dời. Hãy thay dổi suy nghĩ cũ của bạn. Giờ dây, bậc thánh nhân phải là người biết sống hạnh phúc. Nơi nào mang dến niềm vui yêu dời, nơi nào tưng bừng những lễ hội, nơi ấy phải dược xem là chốn thiêng liêng.
116 - Hạnh phúc tại tâm
Chúng ta phải học một ngôn ngữ mới dể làm thay dổi toàn diện con người cũ. Đó là ngôn ngữ của hạnh phúc trọn vẹn và khỏe khoắn.
Có một sự thật kỳ lạ ở chỗ: Thực ra, chấm dứt khổ dau, tức giận hay cay dắng dâu phải là khó. Bạn không muốn dau khổ, nhưng có một quá trình dấu tranh phức tạp sâu sắc dằng sau ý muốn ấy. Sự phức tạp này bắt nguồn từ thời thơ ấu, khi mà bạn không dược dạy cách sống hạnh phúc và chơi dùa dúng nghĩa.
Người lớn dạy cho bạn toàn những chuyện nghiêm trọng, những chuyện chỉ mang dến nỗi buồn. Bạn trở nên yếu duối và lệ thuộc vào người khác; bạn chỉ làm những gì mà người khác khuyên bảo. Bạn dã sống một cách miễn cưỡng trong một sự chịu dựng nặng nề. Dần dần, bạn di dến nhận thức rằng: những gì chống lại bạn là dúng. Toàn bộ sự giáo dục con trẻ theo kiểu như thế chỉ gieo thêm nỗi buồn khổ – một thứ cảm xúc chẳng có gì là tự nhiên.
Sống vui vẻ là tự nhiên. Sống lành mạnh là tự nhiên. Một người sống khỏe chẳng việc gì phải di dến bác sĩ dể hỏi: “Tại sao tôi lại khỏe mạnh?”. Nhưng khi bị dau yếu, lập tức bạn sẽ hỏi: “Vì sao tôi bị bệnh? Nguyên nhân của căn bệnh dó là gì?”.
Cũng như vậy, khi dau khổ, bạn sẽ tự hỏi tại sao mình lại dau khổ. Nhưng khi bạn vui sướng thì dâu cần phải di hỏi thăm ai về sự sung sướng của mình. Tuy nhiên, trong
JOY: The Happiness That Comes from Within - 117
một xã hội mất thăng bằng, một người tự nhiên vui sướng bị xem là mất trí. Nếu bạn cười vô cớ, người ta sẽ cho rằng dầu óc bạn có vấn dề:
“Tại sao anh lại cười? Chuyện gì làm anh sung sướng dến vậy?”. Và nếu bạn trả lời: “Tôi không biết. Tôi chỉ cảm thấy rất hạnh phúc” thì họ lại càng tin chắc bạn diên mất rồi.
Còn khi bạn phiền muộn, người ta lại thấy dó là bình thường. Vì ai cũng cho rằng dau khổ là cái gì dó rất tự nhiên. Ai cũng có nỗi khổ riêng. Điều dó chẳng có gì dặc
biệt. Những ý nghĩ dó tiêm nhiễm vào dầu óc chúng ta một cách vô thức, và chúng ta bắt dầu thừa nhận: dau khổ là dương nhiên, chỉ có hạnh phúc mới là bất thường. Nếu sống an nhiên, hạnh phúc, ta sẽ bị chất vấn, dố kỵ còn sống khổ sở thì cứ thế mà sống, không cần bận tâm dến nguồn gốc của nó. Những suy nghĩ này dần dần ăn sâu vào máu thịt của bạn, dầu dộc tinh thần bạn. Chúng ta ép buộc mình hành dộng ngược lại với bản chất tự nhiên vốn có của chính mình. Chúng ta lãng quên bản chất chân thực của mình dể sống theo ý muốn của người khác.
Toàn bộ những ý nghĩ trên dã biến cuộc sống con người thành một chuỗi dài dau khổ. Chúng ta sống ở
118 - Hạnh phúc tại tâm
nơi không thuộc về ta, trở thành người không giống với thực chất của ta. Bởi vì con người hầu như không hình dung nổi xứ sở dích thực của mình là dâu nên chúng ta dau khổ. Chúng ta dã di quá xa, dến nỗi không còn nhớ dường trở về nhà. Đi dến dâu, chúng ta cũng ngỡ dó là nhà của mình; dau khổ dã trở thành một ngôi nhà kiên cố. Khi dó, nỗi tức giận, dắng cay dược xem như một phẩm chất của con người chứ không phải là sự bệnh hoạn của tâm hồn.
Khi ai dó nói: “Đừng sống khổ sở như vậy nữa, nỗi dau dó không còn cần thiết nữa”, thì một câu hỏi cực kỳ quan trọng sẽ dược dặt ra: “Đây là tất cả những gì tôi có. Nếu bỏ nó di, tôi không còn là tôi nữa. Ít ra tôi cũng phải có cái gì dó giống với mọi người chứ. Nếu không dau khổ, buồn bã, phiền não thì tôi sẽ là ai giữa cuộc dời này? Nếu tôi chấm dứt tất cả thì câu hỏi dặt ra là: Cuối cùng dâu là cái riêng nhất của tôi? Tôi là ai? Tôi không biết dường trở về nhà. Ngôi nhà lầm lạc kia là do xã hội dã tạo ra cho tôi”.
Không ai muốn dứng trần truồng trên dường.
Tốt hơn là nên mặc một cái áo nào dó, cho dù dó là chiếc áo dau khổ. Có sao dâu, mọi người dều mặc nó cơ mà. Chiếc áo lạ lùng dó trở nên dắt giá cho những ai muốn mặc nó. Những ai không cố mặc chiếc áo ấy thì còn khổ sở gấp dôi, vì họ phải sống trong sự dau khổ “rẻ tiền” hơn, vì họ không có gì dể khoe cái sự dau khổ của mình. Vậy là có dến hai kiểu người: những người rất dau
JOY: The Happiness That Comes from Within - 119
khổ và những người không dủ dau khổ. Kiểu người thứ hai lại dêm ngày cố gắng dạt tới nỗi khổ sở cùng cực như kiểu người thứ nhất.
Kiểu người thứ ba lại bị quên lãng hoàn toàn. Kiểu người thứ ba là kiểu người sống theo cái bản chất chân thật nhất của chính họ. Họ không dau khổ.
Bạn sẽ hỏi tôi tại sao con người không chịu chấm dứt nỗi khổ của mình. Lý do dơn giản: dó là tất cả những gì mà con người có. Bạn muốn con người phải nghèo hơn nữa sao. Họ dã sẵn nghèo rồi. Thậm chí dến nỗi khổ mà họ còn có ít ỏi hơn người khác thì làm sao họ có thể từ bỏ cả nỗi khổ ấy dể trở nên trống rỗng dược.
Nhưng chính cái rỗng rang ấy lại là cánh cửa mở ra sự giàu có, mở ra niềm vui chân thật. Cánh cửa ấy phải hoàn toàn trống không. Người ta không thể dâm dầu vào một bức tường rắn chắc. Một cánh cửa rỗng không sẽ mở ra vô tận cơ hội cho bạn bước vào hạnh phúc. Nó chẳng bao giờ ngăn cản bạn. Nó luôn luôn gọi mời bạn. Chúng ta dã từng nhầm tưởng cái trống không là xấu xa, sự rỗng không là vô nghĩa lý; vậy nên ta nhất dịnh không chịu chấm dứt mọi khổ dau, tức giận, dắng cay.
Ngay khi không sở hữu một diều gì là lúc bạn trở thành cánh cửa mở ra những chân trời thiêng liêng. Cánh cửa ấy dưa bạn về nhà, nối kết bạn với bản chất sâu kín bên trong. Bản chất ấy là niềm hạnh phúc viên mãn.
120 - Hạnh phúc tại tâm
Hạnh phúc viên mãn không phải là một cái gì dó cần dạt tới.
Nó dang ở dây. Chúng ta sinh ra cùng lúc với niềm an lạc vĩnh hằng ấy.
Chúng ta không nên dánh mất nó, dừng di quá xa dể còn kịp quay trở lại với chính mình.
Nó ở ngay sau lưng bạn. Chỉ cần lùi lại một bước thôi và một cuộc chuyển hóa lớn lao sẽ dến trong tâm hồn bạn.
Tôi chỉ chấp nhận sự rỗng không làm cánh cửa dời mình – cái mà tôi gọi là thiền dịnh, một tên gọi khác của trạng thái rỗng không. Vào khoảnh khắc hội nhập cùng sự an tĩnh kỳ diệu, bạn sẽ dối mặt với chính mình, và mọi khổ dau sẽ tan biến.
Điều dầu tiên cần làm là bạn hãy cười vào con người ngốc nghếch năm xưa của mình. Nỗi dau khổ không bao giờ còn tồn tại nữa. Bạn dã tạo ra nó bằng một cánh tay, và bây giờ, dùng cánh tay còn lại dể chặt dứt nó di.
Hết sức dơn giản như vậy thôi.
Cái dơn giản nhất trong cuộc dời này là sống dúng như bản chất của mình.
Chẳng cần nỗ lực làm thay dổi diều gì, bạn dã tồn tại như chính mình rồi.
Đừng bị nô lệ bởi những giáo diều của kẻ khác. Hãy
JOY: The Happiness That Comes from Within - 121
lột da như con rắn và dừng bao giờ quay nhìn lại nữa. Cái nằm kia chỉ là bộ da cũ kỹ.
Nếu thấu hiểu rốt ráo, hạnh phúc sẽ dến với chúng ta trong nháy mắt. Vào thời khắc thiêng liêng dó, bạn sẽ cảm nhận dược rằng chẳng thể có bất kỳ nỗi khổ dau, oán hận nào hiện hữu trong bạn.
Hãy yên lặng, dứng ở cánh cửa rỗng không, bước từng bước vào sâu trong nội tâm mình và bạn sẽ nhận ra kho báu lớn mà bạn dã chờ dợi qua hàng ngàn kiếp.
Tại sao người ta khó tha thứ, tại sao người ta cứ bám lấy những vết thương trong quá khứ?
Cái tôi bao giờ cũng sống trong dau khổ - cái tôi ấy càng sinh sôi nảy nở bao nhiêu thì nỗi dau khổ càng lớn bấy nhiêu. Trong khoảnh khắc hạnh phúc viên mãn xuất hiện, cái tôi biến mất hoàn toàn. Cái tôi ngày càng bành trướng vì bạn không muốn tha thứ, không muốn quên – nhất là những vết thương lòng, những lời sỉ nhục, những cơn ác mộng. Bạn không chỉ không quên mà còn thổi phồng cho sự việc trầm trọng thêm. Bạn có khuynh hướng quên di những gì dẹp dẽ, những trò chơi thú vị hồn nhiên, bởi chúng không làm thỏa mãn những khát khao của cái tôi. Dường như dau khổ là thứ vitamin cần có dể bồi dắp cho bản ngã con người ngày càng lớn mạnh.
Chúng ta hãy cố hiểu toàn bộ cơ chế hoạt dộng của cái tôi. Nếu miễn cưỡng tha thứ thì sự tha thứ ấy không có
122 - Hạnh phúc tại tâm
thật. Đó chỉ là sự kiềm chế. Bạn chỉ tha thứ khi nào bạn hiểu dược sự ngớ ngẩn của trò chơi tâm trí. Cần phải thấu suốt toàn bộ tính chất vô nghĩa lý của cơn tức giận hay nỗi khổ dau, vì nếu không thì bạn kiềm chế nó ở chỗ này, nó sẽ trồi lên ở chỗ khác; bạn kiềm chế nó ở hình thức này, nó sẽ có mặt ở một hình thức khác – dôi khi chuyện này xảy ra một cách tinh tế, không dễ nhận ra chút nào. Đó cũng chính là biểu hiện khác của cái tôi dã dược hồi sinh, dược tái hiện, dược tái thiết dưới dạng thức mới mà thôi.
Bản ngã con người gắn liền với sự chối từ, sự phủ dịnh. Nó nói “không” với toàn bộ dời sống. Tình trạng “không chấp nhận” là linh hồn của cái tôi. Sao ta lại nói “không” với niềm vui hạnh phúc? Ta có thể nói “không”
với nỗi dau dớn khổ sở. Sao ta có thể nói “không” với những bông hoa, những vì sao, bóng hoàng hôn diễm lệ, với bao vẻ dẹp thần thánh khác? Cuộc sống này dầy ắp hoa hồng nhưng chúng ta chỉ cố nhặt nhạnh những bụi g*i. Một mặt, chúng ta cương quyết: “Không, tôi không muốn nhận nỗi dau khổ này” nhưng mặt khác, chúng ta lại gắn kết chặt chẽ với nó.
Nhưng cái tôi có thể sống trong tha thứ chứ; nó sẽ bắt dầu một hành trình tốt dẹp hơn bằng ý tưởng: “Tôi tha
JOY: The Happiness That Comes from Within - 123
thứ cho anh, thậm chí tôi tha thứ cho kẻ thù của mình”. Bạn hãy nhớ rằng, người bình thường không bao giờ thừa nhận cái sự bình thường của mình. Khoảnh khắc mà bạn chấp nhận cái bình thường là lúc bạn “khác thường” nhất. Khoảnh khắc bạn chấp nhận mọi hạn chế của mình là khi tia sáng dầu tiên rọi vào cuộc sống của bạn, dóa hoa dầu tiên dã bừng nở. Mùa xuân hạnh phúc không còn xa nữa.
Đức Jesus nói: Hãy tha thứ cho kẻ thù, hãy yêu thương kẻ thù của con. Người dã nói dúng, bởi vì chỉ khi nào giải thoát mình ra khỏi kẻ thù thì bạn mới yêu thương họ dược, nếu không họ cứ ám ảnh mãi trong dầu óc của bạn. Hận thù là một kiểu quan hệ; nó sâu hơn cái bạn gọi là tình yêu.
Có một người dã hỏi tôi: “Osho, tại sao tình yêu hòa hợp lại buồn tẻ dến thế?”. Lý do rất dơn giản: vì dó là sự hòa hợp. Nó dánh mất mọi sự quyến rũ của cái tôi. Có vẻ như vậy dó. Khi dạt tới sự hòa hợp tuyệt dối trong tình yêu, bạn sẽ quên di cái tôi của mình, khi dó một chút mâu thuẫn, một chút tranh chấp, một chút bạo lực, một chút căm ghét… cũng không còn nữa. Như vậy, tình yêu – theo cách gọi của bạn – không phải là một tình cảm sâu sắc, nó chỉ là thứ tình cảm hời hợt bề ngoài. Nhưng sự căm ghét của bạn thì rất sâu sắc, nó sâu thăm thẳm như bản ngã của bạn vậy.
Đức Jesus dã dúng khi nói “tha thứ”, nhưng chúng ta dã không hiểu hết ý của Người từ bao nhiêu thế kỷ qua.
124 - Hạnh phúc tại tâm
Đức Phật Thích Ca cũng nói như thế - tất cả những người giác ngộ dều nói như thế. Ngôn ngữ họ sử dụng có thể khác nhau – khác thời dại, khác thời diểm, khác dối tượng thẩm thấu – nhưng tư tưởng của họ là một. Nếu không thể tha thứ thì mãi mãi chúng ta chỉ sống trong hận thù và dau khổ.
Một mặt, chúng ta muốn quên di và tha thứ, vì cách duy nhất dể quên là tha thứ - không tha thứ thì không thể quên. Nhưng mặt khác, có một sự vướng víu sâu sắc hơn mà nếu không thấu hiểu thì Đức Thích Ca hay Chúa Jesus cũng không thể cứu rỗi cho bạn. Chúng ta vẫn ghi nhớ trạng thái sống tuyệt vời của những con người thánh thiện, nhưng họ không phải là một phần trong cách thế sống của ta, máu của họ dâu có chảy trong huyết quản của ta, ý thức của họ không ăn sâu vào xương tủy ta. Họ chưa bao giờ là một phần trong bầu khí quyển tinh thần của ta. Họ vẫn xa lạ với ta lắm, họ vẫn là một cái gì dó dược chấp nhận từ bên ngoài. Họ lôi cuốn ta bằng trí tuệ và vẻ dẹp; thế nhưng ta vẫn chẳng có gì thay dổi.
Cái tôi chính là một hiện tượng tiêu cực nhất của sự tồn tại. Nó giống như bóng tối. Sự tồn tại của bóng tối chỉ dược xác lập trong vị thế dối cực với ánh sáng. Còn sự tồn tại của ánh sáng là diều hiển nhiên, không thể phủ dịnh. Đó là lý do tại sao chúng ta không thể tác dộng trực tiếp dến bóng tối dưới bất kỳ hình thức nào. Nếu căn phòng của bạn chìm ngập bóng tối, bạn không thể duổi bóng tối
JOY: The Happiness That Comes from Within - 125
ra khỏi căn phòng, không thể ném nó di, không thể hủy diệt nó một cách trực tiếp bằng bất kỳ loại vũ khí nào. Nếu cố dánh nhau với nó, bạn sẽ bị thương dấy. Bóng tối không hề bị tổn thương. Bạn có thể là một nhà dấu vật vĩ dại, song bạn vẫn không thể vật nhau với bóng tối. Đó là việc bất khả thi. Lý do rất dơn giản là vì bóng tối không hề tồn tại, nó chỉ tồn tại trong thế dối lập với ánh sáng. Nếu chúng ta muốn làm diều gì dó trong bóng tối, chắc chắn ta phải tìm ra hướng có ánh sáng. Nếu không muốn dứng trong bóng tối, hãy mang ánh sáng dến. Nếu muốn bóng tối hiện hữu, hãy tắt ánh sáng di. Tuy nhiên, tôi muốn nhắc bạn là hãy sống cùng với ánh sáng, trong bóng tối, bạn sẽ chẳng hoàn tất
dược việc gì cả. Khi những trạng thái dối nghịch không còn tồn tại thì cái tôi cũng biến mất.
Đó là lý do vì sao tôi không khuyến khích bạn tha thứ. Tôi không khuyên bạn hãy yêu ai và dừng ghét ai. Tôi không nói bạn hãy chấm dứt mọi tội lỗi và trở thành thánh nhân. Nhân loại dang cố gắng làm diều dó và họ thất bại hoàn toàn. Công việc của tôi khác hẳn. Tôi chỉ nói: Hãy mang ánh sáng dến cuộc dời của bạn. Đừng bị bóng tối khuất phục.
126 - Hạnh phúc tại tâm
Bóng tối chính là cái tôi. Ánh sáng là thiền dịnh giúp bạn thức tỉnh thực sự. Bạn sẽ không còn cố gắng kiềm chế, kiềm chế, kiềm chế thêm nữa. Kiềm chế là vô nghĩa. Kiềm chế chỗ này thì cái cảm xúc tiêu cực lại xuất hiện ở chỗ khác. Nó vẫn tìm cách làm ta tổn thương.
Bạn hỏi: “Tại sao người ta khó tha thứ, tại sao người ta cứ bám lấy những vết thương trong quá khứ?”.
Tại sao ư? Vì dó là tất cả những gì mà bạn có. Và bạn cứ thích chơi với những vết thương cũ. Bạn không muốn nó lành.
Một người kàn ông kang ngồi ở một toa xe lửa. Khi ấy, có một thầy tu mang một chiếc túi du lịch kến ngồi gần anh. Không có gì kể làm, anh ta chăm chú nhìn ông thầy tu.
Ngài mở túi và lấy ra một cái khăn nhỏ, cẩn thận trải nó lên kầu gối. Sau kó, ngài lấy một chiếc bát thủy tinh và kặt nó lên cái khăn. Ngài tiếp tục lấy ra con dao và quả táo. Ngài gọt vỏ, cắt quả táo ra thành từng miếng nhỏ kặt vào bát. Rồi ngài nâng cái bát lên, dốc nghiêng nó và kổ táo ra ngoài cửa sổ.
Mọi việc cũng diễn ra như thế với quả chuối, quả lê, quả kào, quả dứa và một hũ kem – ngài ném mọi thứ qua cửa sổ sau khi kã bày biện chúng rất cẩn thận. Cuối cùng, ngài lau sạch cái bát, gấp khăn lại và kặt nó ra sau cái túi du lịch.
Người kàn ông ngồi cạnh ông thầy tu sửng sốt kêu lên: “Xin lỗi thầy! Thầy kang làm gì vậyẒ”.
JOY: The Happiness That Comes from Within - 127
Vị thầy tu lãnh kạm káp: “Ta làm món salad trái cây”. “Nhưng sao thầy lại ném chúng qua cửa sổẒ”
“Vì ta ghét salad.” - Thầy tu trả lời.
Con người ta cứ thích gánh theo mình những thứ mà họ ghét. Họ sống trong sự căm ghét. Họ chọc ngoáy vào vết thương của mình vì họ không muốn nó lành, không cho phép nó lành – toàn bộ cuộc dời của họ lệ thuộc vào quá khứ.
Hãy sống cho hiện tại, nếu
không bạn sẽ không bao giờ có thể quên và tha thứ cho quá khứ. Tôi không nói rằng bạn hãy quên và tha thứ tất cả những gì dã xảy ra trong quá khứ. Tôi chỉ nói: Hãy sống cho hiện tại. Đó là cách tốt
nhất dể tồn tại; hay nói cách khác: hãy thiền dịnh, hãy thức tỉnh, bởi khi thức tỉnh, chúng ta sẽ sống cho hiện tại.
Sự thức tỉnh không nằm ở quá khứ, cũng chẳng thuộc về tương lai. Sự thức tỉnh chỉ biết dến hiện tại. Hãy thức tỉnh. Đó là khi bạn bắt dầu tham dự vào hiện tại, cảm nhận niềm vui của cuộc sống hiện tại, chấm dứt mọi nỗi muộn phiền vô lý mà bao người vẫn dang cố bám riết. Bạn sẽ không tìm về quá khứ nữa. Bạn sẽ quên và tha thứ. Bạn sẽ ngạc nhiên là vì sao mình không còn buồn khổ, dắng cay nữa. Quá khứ không còn, tương lai biến mất bởi nó cũng chỉ là dự phóng
128 - Hạnh phúc tại tâm
của quá khứ. Hãy thoát khỏi quá khứ và tương lai dể tự do tận hưởng hiện tại. Kinh nghiệm sống cho hiện tại sẽ thúc dẩy chúng ta hòa nhập vào cái toàn thể, những vết thương lòng năm xưa sẽ lành lại. Không còn nỗi thương tâm nào, chúng ta bắt dầu một cuộc sống thực sự tốt dẹp. Điều dó khởi nguồn cho cuộc chuyển hóa lớn lao.
Tại sao chúng ta cứ nghiêm trọng hóa mọi chuyện?
Bởi vì cái tôi luôn bất an, nó thích biến dụn dất bé tí thành ngọn núi sừng sững. Nỗi dau khổ chỉ bằng một dụn dất thôi ư, nó phải là một ngọn núi hùng vĩ chứ. Cái tôi không muốn có một nỗi dau khổ bình thường, nó muốn sở hữu một nỗi khổ khác thường! Bằng cách này hay cách khác, cái tôi luôn muốn ở vị trí thứ nhất. Vậy nên nó phải cố gắng làm nghiêm trọng tất cả mọi chuyện.
Hầu hết chúng ta luôn tạo ra cho mình những vấn dề to tát, mặc dù thực chất không phải như thế. Tôi trò chuyện với hàng ngàn người về những rắc rối của họ và tôi không hề nhận thấy một khó khăn thực sự nào cả. Tất cả mọi vấn dề dều hư ngụy – chính bạn dã tạo ra nó, bởi không có nó thì bạn lại thấy trống rỗng. Không có vấn dề tức là không có gì dể làm, không có gì dể tranh dấu, không
JOY: The Happiness That Comes from Within - 129
có gì dể sống. Người ta di từ vị dại sư này dến dại sư khác, di từ bậc thầy này dến bậc thầy khác, di từ nhà tâm lý học này dến nhà tâm lý học khác, di từ cuộc chạm trán này dến cuộc chạm trán khác, bởi nếu không di thì làm sao họ chịu nổi sự trống rỗng, sự vô nghĩa. Họ tạo ra vấn dề dể cảm thấy sống là một sứ mệnh lớn lao, là sự bành trướng những tham vọng, là những cuộc dua và con người phải làm việc cật lực dể giải quyết những vấn dề.
Cái tôi chỉ tồn tại bằng tranh
dấu. Vấn dề càng lớn, thử thách càng lớn, cái tôi của chúng ta càng sinh sôi nảy nở.
Chúng ta dã tạo ra nhiều vấn dề. Nhưng chúng có thực sự tồn tại dâu. Chúng ta dã tự lừa mình. “Đồng ý, dúng là không có chuyện gì nghiêm trọng. Nhưng cũng có một vài chuyện nhỏ chứ”. Không, chuyện nhỏ cũng không có. Tất cả dều do chúng ta thêu dệt. Từ cái không có, chúng ta tạo ra cái có, từ cái có chúng ta tạo ra cái lớn hơn.
Hãy nhìn vào những gì bạn dang làm xem chúng có vô nghĩa hay không. Đầu tiên, bạn tạo ra một vấn dề, sau dó bạn tìm cách giải quyết. Tại sao bạn lại làm như thế? Ngay từ dầu, bạn dừng tạo ra có hơn không. Phải chăng,
130 - Hạnh phúc tại tâm
cứ nghĩ ra dủ mọi vấn dề này khác thì cuộc sống mới hấp dẫn? Không cần ánh sáng, không cần giác ngộ, không cần tỉnh thức. Và bạn rơi vào một sự trống rỗng sâu thẳm, dể rồi cố gắng nhồi nhét vào tâm trí mình bao nhiêu thứ.
Hãy cố gắng thấu hiểu diều này: dừng tạo ra vấn dề nào cho mình cả. Hãy chấm dứt thói quen
tạo ra vấn dề dể giải quyết. Càng nhìn sâu vào hiện trạng của mình, bạn càng thấy rõ chẳng có gì ghê gớm xảy ra. Và dần dần, những việc bạn từng nghĩ là rất nghiêm trọng kia sẽ biến mất. Kiên nhẫn nhìn vào nội tâm mình, một ngày nào dó bạn sẽ bất ngờ nhận ra vẻ dẹp của hư không lặng lẽ dang bao bọc xung quanh mình. Không cần phải làm gì, không cần phải trở thành ai, tự bạn dã dầy dủ.
Giác ngộ không phải là dạt tới một cái gì dó. Nó chỉ là sự tồn tại như nhiên. Khi tôi nói tôi dạt tới giác ngộ, diều dó chỉ có nghĩa dơn giản là tôi quyết dịnh sống dúng với bản chất của mình. Thế là quá dủ! Từ dây, tôi không còn thích tạo ra vấn dề nào nữa. Tôi quyết dịnh kết thúc mọi trò tung hứng ngớ ngẩn những nỗi vui buồn của dời mình.
Thực ra, nỗi dau khổ âu lo chỉ là trò chơi của chúng ta. Đó là một cuộc chơi mà chúng ta tự giấu mình di và tự tìm
JOY: The Happiness That Comes from Within - 131
kiếm lại bản thân. Ta ở cả hai phía. Bạn biết rõ diều dó. Cho nên tôi mới nói rằng bạn hãy mỉm cười di. Hãy cười lớn lên. Tất nhiên, không phải tôi nói bạn cười một cách vô nghĩa lý mà hãy cười vào chính bản thân mình. Chỉ khi nào ta biết rõ ta dang cười với chính mình, ta sẽ hiểu rõ diều gì dang xảy ra. Hầu như tất cả chúng ta dều dang sống trong một trò chơi: ta giấu mình, chờ dợi chính mình di tìm và tìm lại dược chính mình.
Bạn có thể nhận chân bản chất của mình ngay tại thời khắc này.
Giờ dây, có lẽ bạn dã hiểu vì sao các thiền sư lại dùng gậy quất vào người các thiền sinh. Bất cứ khi nào một dệ tử dến và nói: “Con muốn trở thành Phật” thì lập tức thiền sư nổi giận. Sao tên dệ tử kia lại nói diều ngớ ngẩn dến vậy. Ngươi dã là Phật rồi. Nếu Đức Phật dến gặp ta và hỏi cách nào dể trở thành Phật, hãy nghĩ xem ta sẽ làm gì? Ta cũng sẽ gõ vào dầu Ngài! “Sao ngươi còn muốn trở thành ai khác nữa. Ngươi chính là Phật”.
Đừng cố gắng tạo ra bất kỳ vấn dề nào cho mình. Khi tự quán sát mình, hiểu dược mình dã làm cho vấn dề trở nên trầm trọng hơn như thế nào, bạn sẽ thấy mọi việc sáng rõ hơn. Bạn sẽ thấy tự nhiên mình bước lên dỉnh diểm dau khổ và dòi cả thế giới phải thông cảm sẻ chia. Bạn chính là một chuyên gia tầm cỡ trong việc kiến tạo những rắc rối. Nhận ra sự thật này, những “vấn dề” của bạn sẽ biến mất nhanh chóng. Bạn có hình dáng hoàn
132 - Hạnh phúc tại tâm
hảo, dược sinh ra một cách hoàn hảo, dó là toàn bộ thông diệp. Sự hoàn hảo là bản chất bên trong của chúng ta. Hãy sống với sự hoàn hảo dó. Quyết dịnh sống với dúng diều dó thôi.
Nếu chưa chán trò chơi này, bạn hãy tiếp tục nhưng dừng hỏi tại sao. Bạn biết rõ lý do mà. Lý do rất dơn giản. Cái tôi không thể tồn tại trong sự rỗng không, nó cần dủ thứ dể chiến dấu, kể cả chiến dấu với cái bóng ma của chính mình. Cái tôi chỉ có thể tồn tại trong quan hệ mâu thuẫn. Nó không phải là một thực thể, nó là một tình trạng căng thẳng. Sự căng thẳng biến mất thì cái tôi cũng biến mất.
Điều dáng nói là hầu hết mọi người dều muốn sống căng thẳng mà không biết. Bản thân mình lo nghĩ buồn phiền chưa dủ, bạn còn cố gắng suy nghĩ về những vấn dề của nhân loại, của thế giới, của tương lai… Bạn bắt dầu nghĩ rằng hình như cả thế giới phải nghe theo lời khuyên của bạn. Rồi bạn nghĩ: “Cái gì dang xảy ra ở Israel? Ở châu Phi?”. Bạn sẽ dưa ra giải pháp này khác, và tạo ra hàng dống vấn dề.
Thế rồi mọi người dều hết sức phấn khích, gần như không thể ngủ bởi vì các cuộc chiến tranh lớn nhỏ cứ xảy ra. Cuộc sống bình thường của chúng ta trở nên bất thường. Chiến tranh văn hóa, sắc tộc bắt dầu diễn ra. Và tất cả chúng ta dều bị ảnh hưởng trầm trọng, dều trở nên có vấn dề.
JOY: The Happiness That Comes from Within - 133
Vậy nên, nếu thấu hiểu quá trình chúng ta dã tạo ra vấn dề của mình như thế nào, bạn sẽ tiến dần dến việc nhận thức cái hư không thanh khiết dang bao quanh cuộc sống của mình. Bản chất của giác ngộ là ở chỗ nhìn ra cái ánh sáng hư không dó, là từ bỏ vĩnh viễn những nỗi buồn dau ám ảnh bạn từ lâu.
Nếu không có gì dể giải quyết, bạn sẽ làm gì? Ngay lập tức, bạn bắt dầu cuộc sống thực sự của mình. Bạn sẽ ăn uống, nghỉ ngơi, yêu thương, ca hát, nhảy múa… dúng nghĩa một dời sống phong phú, nhân bản.
Một người không có bất kỳ vấn dề nào – dó chính là Thượng Đế. Ngài sẽ làm gì với cuộc sống của mình? Ngài không cần dến một chuyên gia tâm thần học, không cần dến những dạo sư…. không cần chi phối ai. Vậy, Thượng Đế dang làm gì? Ngài sẽ làm gì? Ngài có phát diên lên như chúng ta không? Không, ngài sẽ sống một cách bình thường, một cách giản dị và diều quan trọng nhất là ngài không gặp bất kỳ một vấn dề nào cả.
Rồi bạn sẽ thấy: càng sống trọn vẹn trong mỗi phút giây của hiện tại, ta lại càng ít âu lo phiền muộn. Cái trống rỗng mà bạn sẵn có trong tâm hồn sẽ ngày một thăng hoa, bạn thấy sự sống của mình thật xứng dáng, thật ý nghĩa và chẳng còn mong trở thành một ai khác nữa. Còn nếu bạn không sống trong hiện tại thì nguồn năng lượng dồi dào dó sẽ úa tàn. Nó không bao giờ còn có thể nở hoa; nó sẽ hóa thành bụi g*i trong trái tim bạn.
134 - Hạnh phúc tại tâm
Nếu ta bắt buộc một dứa bé ngồi trong góc nhà và không cho nó rời khỏi dó một bước, bạn thử quan sát xem diều gì sẽ xảy ra? Chỉ một vài phút trước dó, nó hoàn toàn vui vẻ, dễ chịu; và bây giờ, nó căng thẳng, mặt mũi dỏ gay. Cơ thể nó cựa quậy không yên vì phải giữ mình một chỗ theo lệnh của người lớn. Toàn bộ năng lượng của dứa bé phải tập trung vào chỗ ngồi - nơi mà nó cảm thấy không có mục dích, không ý nghĩa, không có không gian dể di chuyển, không có gì dể thăng hoa nảy nở; tất cả bị kìm hãm, dóng băng, cứng nhắc. Đứa bé rất khổ sở, nó dang chết theo một nghĩa nào dó. Nếu chúng ta cấm trẻ em chạy chơi trong vườn, nó sẽ bắt dầu tạo ra vấn dề. Nó bắt dầu mơ mộng, nghĩ ra chuyện này chuyện khác, thậm chí còn tìm cách chiến dấu với mớ câu chuyện tưởng tượng của mình. Nó thấy một con chó to và sợ hãi,
nó thấy bóng ma và phải chiến dấu dể thoát khỏi bóng ma ấy. Giờ dây, nó dang vẽ vời một câu chuyện gì dó vô bổ - nghĩa là toàn bộ nguồn năng lượng có thể làm cho dứa bé trở nên dáng yêu dã bị ngăn cản.
Nếu chúng ta biết nhảy múa một chút, ca hát một chút, thậm chí nổi loạn một chút thì nguồn năng lượng vĩnh cửu bên trong sẽ sớm nở hoa, những rắc rối muộn phiền của chúng ta sẽ dần dần phai nhạt và biến mất.
JOY: The Happiness That Comes from Within - 135
Tôi nhấn mạnh dến những diệu múa. Nhảy múa chính là hạnh phúc. Toàn bộ năng lượng của chúng ta dồn vào những dộng tác, và bất ngờ ta sẽ không còn cảm giác về cái dầu nặng trĩu của mình – nguồn năng lượng bị ách tắc trong tâm trí sẽ dược giải tỏa, mở ra vô vàn những cảnh tượng và khoảnh khắc tươi dẹp, sống dộng. Thân thể của chúng ta sẽ không còn cứng nhắc, nó trở nên mềm mại tinh tế. Không còn biên giới nào nữa trong khoảnh khắc chúng ta nhảy múa và tan chảy vào vũ trụ bao la.
Hãy ngắm nhìn những nghệ sĩ múa, bạn sẽ thấy họ trở thành một hiện tượng năng lượng. Cơ thể họ dâu phải là cái khung xương thịt. Họ dang sống, dang trở nên vui sống hơn bao giờ hết. Chỉ khi nào thực sự nhảy múa, bạn sẽ cảm nhận dược diều này. Mọi ưu tư biến mất, chúng ta trở thành con trẻ, trở lại khoảng thời gian mà cái dầu ngây thơ của ta không hề biết tạo ra chuyện phiền phức cho dời mình.
Sống bình thường, sống vui vẻ, dừng cố tạo ra vấn dề nào nghiêm trọng cho mình, dó là những gì chúng ta cần làm. Bất cứ khi nào cần tạo ra vấn dề, chắc chắn bạn sẽ phải giải quyết nó. Nhưng nếu giải quyết, bạn sẽ phải dối mặt với một nghìn lẻ một vấn dề khác mọc lên. Phải tỉnh táo dể thoát khỏi cái bẫy của chính mình, ở ngay chính bước chân dầu tiên.
Khi dối diện với buồn phiền, hãy giữ mình dừng di sâu vào nó. Hãy bình tĩnh làm một diều gì dó dể giải
136 - Hạnh phúc tại tâm
thoát nguồn năng lượng có nguy cơ bị dóng băng vì dau khổ. Hãy nhanh chóng dưa năng lượng của mình trở về với cội nguồn vũ trụ.
Người sơ cổ không có nhiều vấn dề. Tôi có dịp gặp nhóm người thuộc một bộ lạc hoang dã ở Ấn Độ. Họ nói rằng họ chẳng bao giờ nằm mơ. Freud hẳn là không thể tin nổi diều này. Họ không mơ, nhưng nếu có – rất hạn hữu – thì họ mơ về những ngôi làng, mơ cầu nguyện với Thượng Đế. Thực ra, khi mơ tức là có cái gì dó sai. Giấc mơ không bao giờ xảy ra với bộ lạc của họ, bởi họ chẳng lưu lại gì trong dầu mình khi say ngủ.
Những gì bạn còn níu giữ sẽ lưu dấu trong giấc mơ. Bạn dã suy nghĩ suốt một ngày. Dòng suy nghĩ ấy chứng tỏ nguồn năng lượng bạn sử dụng quá nhiều, quá liều lượng cần thiết. Nghĩa là bạn dánh mất dời sống hiện thực của mình. Khi dùng quá nhiều năng lượng thì nguồn năng lượng mới sẽ bị phí hoài. Đừng trở thành kẻ luôn phí hoài như thế. Hãy sử dụng năng lượng cho ngày hôm nay một cách hoàn hảo. Ngày mai sẽ lo việc ngày mai, dừng lo lắng về ngày mai. Nỗi lo lắng thường trực về cái ngày mai nào dó chỉ chứng tỏ bạn không yên ổn trong hiện tại, không thể tìm thấy niềm vui nào trong hiện tại. Vấn dề là ở chỗ dó.
Nếu chúng ta thực sự sống dúng với con người bên trong thuần túy của mình, cái tôi nào dó mà chúng ta ngộ nhận sẽ hoàn toàn biến mất. Cuộc sống không cần biết dến sự tồn tại của cái tôi nào cả, nó chỉ là sự sống, sự sống
JOY: The Happiness That Comes from Within - 137
và sự sống – một sự sống dơn thuần, không tô vẽ. Cuộc sống không có tự ngã, không có trung tâm, không có tình trạng ngăn cách. Chúng ta hít vào - vậy là cuộc sống di vào chúng ta. Chúng ta thở ra – vậy là ta di vào cuộc sống. Không hề có sự ngăn cách nào. Chúng ta ăn hoa quả là thiên nhiên di vào chúng ta. Khi chết di, chúng ta trở về với dất và trở thành thức ăn cho thiên nhiên.
Cuộc sống là dòng chảy duy nhất luôn luôn chuyển dộng. Nó di vào chúng ta, rồi di qua chúng ta. Thực ra, không phải nó di vào chúng ta mà là nó luôn di qua. Chúng ta không thực sự tồn tại, chỉ có dòng sống tồn tại trong hình thức phức tạp của nó, trong mạch năng lượng của nó và trong hàng triệu niềm hân hoan mà nó mang lại cho con người. Một khi dã hiểu rõ như thế, chúng ta sẽ xem dây là quy luật duy nhất dể giải thích mọi thứ.
Tại sao lôi luôn cảm lkẩy kau hkổ? Ai kó có lkể mang nó ki giúp lôi hkông?
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Contact the business
Website
Address
Opening Hours
| Monday | 08:00 - 17:15 |
| Tuesday | 08:00 - 17:15 |
| Wednesday | 08:00 - 17:15 |
| Thursday | 08:00 - 17:15 |
| Friday | 08:00 - 17:15 |
| Saturday | 08:00 - 17:15 |
| Sunday | 08:00 - 17:15 |
