BichPhuong Tran
Là một người phụ nữ bình thường, yêu gia đình, tự do tài chính
“Ban đầu nhìn cháu như chú Lê Hoàng Hiệp bước ra tuyệt đối điện ảnh
…cho đến khi camera lia xuống cái dây buộc quần và cái kẹp áo màu hồng.
Hết phim!”
Đi chạy ngô với mẹ mà ông trời thử thách con quá 🤣🤣🤣
Phượng Trần
TỪ GIÀY CAO GÓT ĐẾN ĐÔI DÉP LẤM BÙN.
Không phải vì hết yêu công việc cũ, mà vì thương bố, muốn hiểu những điều bố chưa từng nói thành lời
Một ngày làm nông, mệt đấy… nhưng lòng thấy dịu lại.
Phượng Trần
07/06/2025
LÀM CHỦ HỆ THỐNG - KHÔNG PHẢI LÀM CHỦ MỌI THỨ!
Có người nghĩ:
“Làm chủ doanh nghiệp là biết hết - làm hết - lo hết”.
Không đâu!
Vì thực ra…
Mình không tự làm website
Không cần tối ngày đăng bài bán hàng
Không biết chạy ads kỹ thuật phức tạp
Không phải lúc nào cũng rảnh rang cafe chill sáng chiều
Nhưng mình làm chủ được một thứ:
HỆ THỐNG.
Một hệ thống:
Đã được set up sẵn, tự động hóa 24/7
Có cộng đồng, coach, mentor kề vai sát cánh
Có mô hình đã được chứng minh toàn cầu
Có lộ trình học tập rõ ràng, hỗ trợ bằng tiếng Việt
Có công cụ để đo lường, mở rộng và phát triển bài bản
🌱 Mình không phải siêu nhân
🌱 Không ôm đồm tất cả
🌱 Không chạy đua với 100 thứ mỗi ngày
🌱 Nhưng mình biết cách trao quyền cho công cụ - kết nối đúng hệ sinh thái - và tập trung vào điều mình giỏi nhất
👉 Làm chủ không phải là biết tất.
👉 Mà là biết chọn đúng - và đồng hành đủ lâu để kết quả lên tiếng.
Đừng đợi đến khi kiệt sức vì “ôm show” mới hiểu ra:
Khởi nghiệp không phải là gồng mình gánh cả bầu trời - mà là biết bước đúng chỗ để bầu trời tự chuyển động cùng mình.
Hôm nay em bé bị ốm…
Nhưng con có mẹ ở nhà.
Có các anh quẩn quanh bên cạnh.
Và tối về, vẫn có bố chơi cùng - như một phần thưởng dịu dàng cho một ngày mệt mỏi.
Mẹ chợt nhớ lại ngày xưa…
Khi anh hai ốm, mẹ vẫn phải đi làm, bố cũng bận.
Không yên tâm, mẹ từng chở anh đi gần 40 cây số đến chỗ làm.
Vẫn nhớ mãi câu nói khiến tim mẹ mềm nhũn:
“Con ốm, mẹ ở nhà với con được không? Mẹ đừng đi làm được không?”
Ngày ấy không thể.
Nhưng hôm nay thì có thể rồi.
Biết ơn vì hành trình đã chọn.
Để những ngày con cần mẹ nhất - mẹ có thể ở bên.
Và buổi tối, con lại có bố chơi cùng - đầy ắp tiếng cười.
khối nghỉ hưu sợ khối nghỉ hè
nhà nảo chứ không phải nhà em đâu các bác nhé
⸻
✨ Lần đầu tiên sau bao năm…
Vợ chồng mình mới có một buổi sáng thật sự dành cho nhau.
Không vội vàng.
Không tranh thủ.
Không gọi đó là “nghỉ làm”.
Chỉ là… một sáng bình thường mà trước đây mình từng nghĩ ai cũng có.
Nhưng không.
Có những thứ… chỉ khi bắt đầu dừng lại, mình mới thấy nó quý giá.
🥣 Cùng nhau ăn sáng ở một quán quen.
🧺 Cùng nhau đi chợ, chọn rau, chọn cá, chọn cả những bông hoa đẹp nhất.
🕯️ Cùng nhau về thắp hương cho ông bà…
Một cái Tết Đoan Ngọ yên lành đến lạ.
Trước đây, những buổi sáng như thế này là điều… xa xỉ.
Mình từng bỏ lỡ chúng, trong guồng quay cơm áo, dự án, hồ sơ.
Nếu không chọn lại một con đường kinh doanh mới tự do hơn
Có lẽ mình vẫn chưa bao giờ thật sự có mặt trong đời sống gia đình.
Giờ thì mình hiểu rồi:
Hạnh phúc thật sự không nằm ở trách nhiệm… mà nằm ở sự hiện diện.
Phượng Trần
YÊU LẠI NGƯỜI MÌNH ĐÃ CƯỚI
– Có những điều phải đi qua mất mát mới học được cách gìn giữ…
Cưới được người mình yêu – ai cũng nghĩ đó là cái kết đẹp.
Nhưng thực ra, đó chỉ là điểm bắt đầu.
Sau đám cưới, mình bước vào một hành trình khác – nơi không còn hoa hồng, không còn bất ngờ ngọt ngào, mà là những ngày đều đều, những đêm im lặng, những tháng năm đầy áp lực.
Có thời điểm, chúng mình như hai người xa lạ.
Sống trong cùng một căn nhà, mỗi người một góc giường, chẳng còn lời nào để nói.
Thậm chí đến cả chuyện tài chính – cũng không còn là của “chúng mình”.
Tiền ai nấy tiêu. Công việc ai nấy làm. Cảm xúc ai nấy giữ.
Chúng mình dần trượt xa khỏi nhau, mà không ai lên tiếng.
Và cũng vì thế, mình lại càng lao vào công việc.
Cố gắng kiếm tiền như một cách để lấp đầy khoảng trống.
Mình nghĩ, chỉ cần có thu nhập tốt hơn thì mọi thứ sẽ ổn.
Vì mục đích cuối cùng cũng chỉ là để gia đình được hạnh phúc hơn.
Nhưng thật cay đắng, thứ mình đang nhận lại – lại hoàn toàn ngược lại.
Không khí trong gia đình dần trở nên nghẹt thở.
Không cãi nhau. Nhưng cũng chẳng còn sẻ chia.
Mỗi người một thế giới riêng.
Cái giá của sự thành công trong công việc – là những bữa cơm nguội, những đêm ngủ quay lưng, và những buổi sáng ra khỏi nhà không một lời chào.
Sự thay đổi đã bắt đầu từ đó.
Nhỏ thôi. Âm thầm. Nhưng day dứt.
Mình bắt đầu tự hỏi:
“Đây có thật sự là điều mình muốn?”
Và rồi… con trai út đến như một món quà.
Sự hiện diện nhỏ bé ấy như một cái chạm vào tim – khiến mình phải dừng lại.
Không còn muốn sống tiếp những tháng ngày chạy đua.
Không còn muốn đánh đổi sự bình yên bằng những con số hay danh hiệu.
Cũng lúc đó, mình tìm thấy một hướng đi mới – thứ mình gọi là “kinh doanh hạnh phúc.”
Không phải để kiếm thật nhiều tiền.
Mà là để được gần con hơn.
Được sống lại với phần sâu nhất và đúng nhất trong tâm hồn mình.
Mình học lại cách yêu người mình cưới.
Không phải yêu lại từ đầu – mà là yêu bằng một phiên bản trưởng thành hơn, hiểu hơn, và bao dung hơn.
Học cách lắng nghe – thay vì phản ứng.
Học cách không cần đúng – để được gần.
Học cách không cố sửa người kia – mà là hiểu nhau hơn.
Chúng mình vẫn khác biệt.
Không đi cùng một lý tưởng.
Nhưng giờ đây, biết cách đồng hành mà không ràng buộc.
Tôn trọng không gian riêng, nhưng vẫn đủ gần để tựa vào khi mệt mỏi.
Cưới người mình yêu – là một điều may mắn.
Nhưng yêu lại người mình cưới – là một hành trình cần dũng khí.
Cần kiên nhẫn.
Và cần cả những lần bắt đầu lại – ngay cả khi đã đi cùng nhau thật lâu.
CƯỚI NGƯỜI MÌNH YÊU
Có những hôm, hai cậu con trai ngồi bên mẹ, mắt long lanh hỏi:
— Mẹ ơi, ngày xưa bố mẹ yêu nhau thế nào?
Mình mỉm cười, rồi lặng đi vài giây. Không phải vì không nhớ, mà vì chẳng biết nên bắt đầu từ đâu trong hành trình gần 20 năm – từ những năm tháng còn là cô học sinh lớp 11, cho đến hôm nay, khi mái đầu đã có sợi bạc, mà người bên cạnh vẫn là người năm ấy.
Và hôm nay, mẹ sẽ viết lại – cho các con, và cũng là cho chính mình. Một hành trình gọi tên: “Cưới người mình yêu”.
⸻
Mình là một cô học sinh lớp 11, còn anh thì đã ra trường và đi làm ở huyện. Lúc đó, ai nhìn vào cũng nghĩ: chắc chẳng đi được đến đâu. Một bên là học sinh cấp ba còn non nớt, một bên là chàng công an đã có công việc ổn định – quá chênh lệch. Người ta lo mẹ bị “lừa”, còn mẹ thì… thật ra lúc ấy cũng chưa yêu.
Chỉ là một lần trò chuyện bắt đầu từ một hiểu lầm nho nhỏ. Mình tưởng anh đã có người yêu nên cứ vô tư nói chuyện, chẳng để tâm. Rồi càng nói càng thấy mến, rồi lúc nào chẳng hay, con tim bắt đầu rung lên những nhịp khác lạ.
Gia đình phản đối dữ dội. Mình là chị cả, lại đang là học sinh khá giỏi, bố thì đi công tác xa, các bác thay nhau thay bố “giữ cửa”. Nhưng chồng mình—anh ngốc của năm ấy—vẫn kiên trì. Vẫn đều đặn đến nhà, xin phép mẹ và các bác cho được tìm hiểu “cô bé học trò lớp 11”. Anh không chọn đường tắt, mà đi thẳng vào lòng người bằng sự chân thành.
Có một bức thư đến giờ mình vẫn còn giữ, viết vào năm ấy, với dòng mở đầu là:
“Gửi Anh ngốc – của Cô ngốc.”
Giờ đọc lại vẫn bật cười vì cái ngây ngô, dễ thương đến độ… buồn cười. Những nét chữ nghiêng nghiêng, những câu từ non nớt, những lời yêu chưa trọn vẹn—mà lại là bằng chứng dễ thương nhất cho một thời vụng dại nhưng thật lòng.
Anh ngốc ấy, dù có xe máy, vẫn gửi xe để sáng sáng đạp chiếc xe đạp gần 7 cây số đưa mình đi học. Một ngày bốn lượt, đi về trong cả nắng chang chang lẫn mưa ào ào. Có khi chở xong mình rồi lại đi bộ hàng cây số ra quốc lộ để bắt xe về cơ quan. Từng vòng xe, từng lần chờ đợi, là những điều không ai nhắc lại nhưng chẳng ai quên được.
⸻
Khi mình đi học đại học, người ta lại nói:
“Lên thành phố rồi, thế nào cũng thay đổi.”
Bởi mẹ chưa từng bước chân ra khỏi quê, lại còn quá trẻ. Nhưng rồi ba năm đại học vẫn là những chuyến xe Thanh Hóa – Hà Nội đều đặn. Đi – về – chờ đợi – nhớ nhung – và lại đi. Chưa từng một lần đòi hỏi, chưa từng một lần bỏ cuộc.
Và rồi, đám cưới diễn ra.
Không phải một đám cưới cầu kỳ, không lộng lẫy ánh đèn, không dát vàng trang trí. Nhưng nhiều người vẫn gọi đó là “đám cưới trong mơ”. Không phải vì tiền bạc hay sự hoành tráng, mà vì tình yêu ấy… đã sống sót.
Sống sót qua bao ngăn trở, qua cả những lần bị nghi ngờ, thử thách bởi khoảng cách, bởi sự khác biệt, bởi cả những biến động của tuổi trẻ.
Một tình yêu đủ dài để thử thách.
Đủ sâu để giữ lại nhau.
Và đủ thật để trở thành một gia đình.
⸻
Có người hỏi:
— Cưới người mình yêu có khác không?
Mình nghĩ, là có. Nhưng tình yêu thôi thì chưa đủ. Vì sau khi cưới, là một hành trình khác—dài hơn, phức tạp hơn, và đòi hỏi nhiều hơn sự bao dung, thấu hiểu và cả trưởng thành.
Nhưng đó là một câu chuyện khác, của hành trình học cách yêu người mình cưới. Còn hôm nay, là để viết về một tình yêu cũ. Một đám cưới từng bị nghi ngờ, từng bị phản đối, từng bị lo sợ sẽ tan vỡ. Nhưng cuối cùng, đã có thể mỉm cười mà kể lại—bằng tất cả sự dịu dàng trong tim.
⸻BỮA CƠM- TỪ CHỖ ĐỂ NO, ĐẾN NƠI ĐỂ YÊU THƯƠNG
Đã có một khoảng thời gian dài, với mình, bữa cơm chỉ đơn giản là một việc cần làm cho xong.
Ngày làm văn phòng, guồng quay công việc khiến mình gần như cạn kiệt thời gian — cho bản thân, cho gia đình, cho những điều nhỏ bé nhưng quý giá.
Mình nấu vội, ăn vội, chỉ mong xong bữa để được ngả lưng đôi chút.
Chồng cũng đi làm mệt mỏi, nhưng lại mong một bữa cơm đúng nghĩa — nơi có người cùng ngồi lại, ăn cùng, hỏi han vài câu sau một ngày dài.
Và chính từ những mong muốn khác nhau ấy, không ít lần vợ chồng mình bất đồng, tranh cãi — thậm chí, có những bữa cơm trôi qua trong im lặng, không ai nói với ai một lời nào.
Giờ nghĩ lại, mình mới hiểu:
Đôi khi, khoảng cách giữa những người thân không hình thành từ những chuyện lớn lao…
Mà bắt đầu từ những mâm cơm lặng lẽ, những ánh nhìn không còn chạm nhau, và những bữa ăn thiếu đi sự hiện diện thật lòng.
⸻
Từ khi rời khỏi công việc cũ, bắt đầu hành trình tự do, mình mới học cách sống chậm hơn.
Không còn tất bật mỗi sáng, mình tập đi chợ sớm, lựa rau, chọn cá, nghĩ xem hôm nay nấu món gì để người thân vui lòng.
Bữa cơm không còn là “việc phải làm”, mà là một phần của yêu thương — nơi mình đặt vào đó sự chăm chút, sự lắng nghe và cả một chút thấu cảm.
Giờ đây, bữa cơm có thể vẫn giản dị, nhưng có ánh mắt nhìn nhau, có cái gắp thức ăn âm thầm, có sự hiện diện trọn vẹn của từng người trong nhà.
Không còn vội vàng, không còn mỏi mệt — chỉ là những khoảnh khắc gần nhau, đủ đầy và ấm áp.
Và mình nhận ra rằng:
Bữa cơm, nếu được nấu bằng tình thương, sẽ không chỉ làm no bụng…
mà có thể nuôi dưỡng cả sự gắn bó.
Vì đôi khi, điều níu giữ một gia đình…
Không phải là những điều lớn lao,
Mà chính là những bữa cơm nhỏ bé, lặng thầm, nhưng đầy tâm ý dành cho nhau.
Click here to claim your Sponsored Listing.
