Be Happy Mom
Happy Mom Happy Kid
Mẹ là người có thể thay thế bất cứ ai nhưng không có ai có thể thay thế được mẹ.
Con bỗng thấy nhớ mình của những ngày bé thơ. Lúc nào cũng tự nhiên và vui vẻ khi ở cạnh mẹ. Mẹ đi một bước con sẽ theo một bước, lẵng nhẵng như một cái đuôi chẳng rời. Mỗi khi được mẹ cho que kem, cây kẹo con lại vui mừng nhảy tưng tưng. Nếu có ai hỏi con về mẹ, con sẽ hớn hở trả lời với giọng tự hào.
Bây giờ con đã lớn hơn nhiều, tự nhiên có những tình cảm không còn dễ dàng bộc lộ. Vì khoảng cách thế hệ, vì bận rộn những công việc riêng tư con đã không dành nhiều thời gian bên mẹ như ngày xưa nữa. Nhưng tình cảm của con dành cho mẹ vẫn luôn như thế. Yêu thương và kính trọng vô cùng. Chỉ là con ít thể hiện ra thôi.
Mẹ biết không? Con biết mẹ rất yêu con. Mẹ đã dành rất nhiều tâm tư cho gia đình mình nhưng lại hay bỏ quên một người. Chính là mẹ đó. Mẹ phải ưu tiên cho mình hơn nữa , nghỉ ngơi khi thấy mệt, làm những việc mẹ thấy vui vẻ, ăn món ăn mà mẹ muốn, mua thêm quần áo đẹp để mặc. Con sẽ vui và hạnh phúc khi được thấy mẹ vui vẻ. Mẹ nhớ điều đó nhé.
Chúc mừng sinh nhật mẹ của con. Mẹ tuyệt vời nhất.
Happy birthday to myself.
Chúc mừng sinh nhật của chính tôi. Mong rằng bản thân có thể luôn trân trọng quá khứ, yêu thương hiện tại và hướng tới tương lai.
Những năm tháng thanh xuân của cuộc đời, chúng ta dường như đón chào những ngày sinh nhật một cách rất bình thản. Ta không còn cái nỗi niềm háo hức được cắt bánh kem, thổi nến hay nhận quà của những ngày thơ bé. Ta cũng chưa chạm tới nỗi lo sợ tuổi tác của các bậc trung niên. Sinh nhật đơn giản chỉ là một ngày kỉ niệm nho nhỏ, vui vui để ta tiến thêm một bước đến sự trưởng thành.
Trước khi nói về những dự định lớn lao trong tuổi mới, ta xin nghiêng mình cảm ơn bản thân trong suốt một năm qua. Ta đã làm tốt rất nhiều việc. Chắc chắn là thế. Ta cũng đã có những sai lầm, những vấp ngã, những lười biếng, những trải nghiệm xấu hổ, đáng quên. Nhưng ngay lúc này nhìn lại, ta thấy mình đã vượt qua tất cả. Ta nhìn thế thôi chứ mạnh mẽ và kiên cường hơn ta tưởng rất nhiều.
Thành công đâu nào phải chỉ một bước chân đi. Cuộc đời vốn dĩ là một đường chạy Marathon. Có kẻ khởi động rất tốt và lao vút đi. Có kẻ chạy đều đều chậm rãi suốt cả hành trình. Có kẻ lại bứt tốc mạnh mẽ ở những chặng quyết định. Và có cả những kẻ đã từ bỏ cuộc đua. Ta vẫn đang chạy đua với chính mình trên hành trình cuộc đời. Tuổi mới đến, ta mong mình sẽ thật tỉnh táo trên đường đua dài. Ta sẽ biết bản thân lúc nào nên tiến nên lui, lúc nào cần dừng chân nghỉ mệt, lúc nào phải lao vút đi để giành lấy cơ hội. Đặc biệt là bản thân phải luôn kiên trì bền bỉ không vì những cú ngã nhỏ mà bỏ dở cả hành trình.
Năm mới và cũng là tuổi mới sang. Ta chúc mình luôn sẵn sàng đương đầu với khó khăn thử thách. Ta chúc mình cho đi và nhận về những yêu thương xứng đáng. Ta chúc mình thành công theo đúng nhịp bước của bản thân chứ không phải kì vọng hay so sánh với bước chạy của bất kì ai khác.
Hãy tận hưởng một ngày sinh nhật thật trọn vẹn theo cách mình muốn. Tôi sinh sẽ để làm chính mình. Một tôi đặc biệt và duy nhất.
"Đất nước gọi anh vào quân ngũ
Xa gia đình với lũ bạn thân
Hoàn thành nghĩa vụ công dân
Tham gia quân sự vì dân tận tình."
Bạn à, cứ theo tiêu chí của bài thơ trên mà thực hiện thôi nhé. Tôi với bạn sẽ không gặp nhau trong khoảng 24 tháng tới. À, có thể sớm hơn vì tôi vẫn được đi thăm bạn mà. Nhưng dù thời gian bao lâu thì cũng muốn nhắn gửi bạn đôi điều trước khi bạn lên đường thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng của Tổ Quốc.
Hai năm nghe thì dài nhưng trải nghiệm thì cũng chóng bạn ạ. Nhưng tôi nghi là bạn tôi sau hai năm nữa sẽ rất khác biệt so với bây giờ. Trưởng thành hơn, chững chạc hơn, rắn rỏi hơn và cả đen hơn nữa. Lúc đó, bạn đừng chê tôi là trẻ con nhé.
Bạn có biết ước mơ hồi nhỏ của tôi là trở thành chú bộ đội không? Màu yêu thích của tôi là màu áo lính đấy. Cứ thấy ai khoác màu áo ấy là tôi khâm phục lắm. Tôi gửi gắm bạn cái nỗi niềm từ hồi thơ bé. Mỗi lần thực hiện nhiệm vụ hãy làm thêm cho cả phần tôi nhé. Rồi lúc bạn về ta hàn huyên bạn sẽ kể tôi nghe.
Tôi lan man hơi nhiều rồi. Giờ thì chúc bạn lên đường thuận lợi, bình an. Trong quá trình học tập rèn luyện luôn vững vàng sức khỏe, ý chí hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Chào đồng chí ...
Viết cho em, cô gái của anh
Yêu và biết cách yêu là hai điều rất khác nhau phải không em?
Anh chắc chắn mình đã yêu em nhưng anh không chắc mình đã biết cách yêu em. Anh nhớ những ngày đầu biết yêu, nhớ ánh mắt, nụ cười hồn nhiên của em. Nhớ xúc cảm của từng cái nắm tay, vòng tay ôm và nụ hôn nồng nàn. Chúng ta đã yêu nhau rất nhẹ nhàng mà chân thành, em nhỉ?
Nhưng. Em còn trẻ và anh cũng còn trẻ. Tuổi trẻ là tuổi của những sai lầm. Chúng ta thay vì học cách trân trọng đối phương và nắm tay đồng hành lại chọn cách buông tay. Những năm tháng của tuổi trẻ, bên cạnh tình yêu còn là hoài bão lí tưởng là phấn đấu cho một tương lai tốt đẹp hơn. Người ta thường nói " tình yêu và sự nghiệp của một chàng trai sẽ chẳng thể cân bằng, có thứ này sẽ mất đi thứ kia." Anh thật ra không mạnh mẽ như em tưởng, anh đã hoang mang và chơi vơi khi sợ rằng người ta nói đúng. Và càng sợ thì con người càng dễ làm sai rất nhiều điều.
Anh đã chọn rời đi. Có phải anh đã rời đi khi em cần một bờ vai để tựa? Có phải anh đã rời đi khi em đã quen với những yêu thương? Có phải anh đã rời đi khi điều em cần là một lời hứa chứ không phải một cuộc trốn chạy? Anh thật tồi tệ, đúng không em? Nhưng anh chưa bao giờ hết yêu em cả, điều này là thật. Anh đã nghĩ mình sẽ phấn đấu và trở lại thành một anh tốt hơn. Sẽ đưa em đi ăn những món ăn em thích, nắm tay em đến những vùng đất hai ta chưa từng khám phá. Anh đã cho mình quyền tự quyết định mà không hỏi ý kiến em. Anh rời đi mà còn dám nhân danh tình yêu . Anh có chắc đó là điều em muốn ở anh? Anh không biết nên anh lại hoang mang. Anh lo sợ đến khi mình quay lại em đã chẳng còn ở đó chờ anh nữa rồi.
Thời gian đã trôi đi một khoảng lặng. Thời gian đó đã làm em không còn nhớ đến anh à. Thời gian đó đã dạy anh một bài học. Một bài học tình yêu. Tình yêu cần được tưới tắm mỗi ngày như một cái cây cần nước. Chúng ta không thể bỏ cái cây lại rồi lên lên đường tìm nguồn nước. Lúc quay lại với mạch nước dồi dào thì cành lá đã héo úa cả rồi. Chúng ta có thể đem theo cây tình yêu và kiên nhẫn tìm nguồn nước. Mỗi ngày chỉ một vài giọt nước để cây vẫn tốt tươi và khi thấy cả một mạch nước là lúc cây có thể đơm hoa kết trái. Anh đã sai và tha thiết muốn được bắt đầu lại. Anh sẽ chinh phục lại em một lần nữa nhé.
Lần này anh sẽ yêu em và học để biết cách yêu em.
Hành trình làm mẹ nhiều tâm sự không biết chia sẻ cùng ai. Hãy thử dịch vụ " Tâm sự cùng người lạ" của Be Happy Mom. Nơi giúp bạn trải lòng để giải tỏa cảm xúc với sự đồng cảm sâu sắc, không có bất kì sự phán xét hay soi mói. Không có bất kì sự e ngại nào khi chia sẻ. Mỗi lời chia sẻ của bạn sẽ nhận được sự phản hồi đầy tính khách quan. Mỗi bạn sẽ có cơ hội chia sẻ và nhận lại 10 phản hồi. Chi phí duy nhất chúng tôi cần bạn đáp lại là niềm vui của bạn và một món đồ mà bạn luôn dư thừa và sẵn sàng cho đi. Cảm ơn bạn đã đọc nội dung này. Vì một thế giới của các bà mẹ hạnh phúc. Những bà mẹ hạnh phúc sẽ nuôi dạy những đứa trẻ hạnh phúc. Những đứa trẻ hạnh phúc sẽ tạo nên một thế giới hạnh phúc.
CUỘC CHIẾN KHOẢNG CÁCH THẾ HỆ
Bố mẹ đẻ tôi đã phát cáu với tôi khi thấy tôi muốn nuôi con theo khoa học hay nói đúng hơn là nuôi con theo cách khác với cách bố mẹ từng nuôi tôi. Bố mẹ chồng và ngay cả chồng tôi cũng vậy. Chúng ta thường có xu hướng tin tưởng những điều mình biết rõ hơn là những điều mình không nắm chắc. Cuộc chiến giữa tôi và hai bên bố mẹ vẫn diễn ra hàng ngày đối với từng hoạt động thường ngày của con trai tôi. Cuộc chiến này mãi mãi không phân định thắng thua nhưng lại dễ để lại thương tổn cho cả hai bên. Cứ mải miết "chiến đấu" đến mệt nhoài tôi liền nghĩ lại xem tại sao cuộc chiến này lại xảy ra.
Khởi nguồn của mọi sự là khoảng cách thế hệ. Ông bà bố mẹ của chúng ta không hề phạm sai lầm gì trong cách chăm sóc chúng ta khi còn thơ bé. Chỉ là thời đại thay đổi và những phương thức chăm sóc đã không còn phù hợp.
Tại sao ông bà luôn sợ trẻ con lạnh hơn trẻ con nóng. Vì ngày ấy nhà tranh vách đất. Tại sao ông bà thích bồng bế hát ru. Vì ngày ấy làm gì có tiếng ồn trắng có ti giả mà dùng. Vì sao ông bà thích chữa mẹo dân gian trị bệnh từ cây cỏ. Vì ngày ấy đường sá xa xôi thuốc men quý hiếm thấy cái gì có tác dụng thì mừng thì quý. Vì sao ông bà muốn cho cháo ăn bột ăn dặm sớm. Ngày ấy đói khổ mẹ chẳng đủ ăn rồi ít sữa mà dù sữa dồi dào cũng sợ ít dinh dưỡng, không có sữa ngoài phải cho con ăn thêm này kia mới yên tâm. Vì sao lại nêm muối cho đồ ăn của trẻ con. Vì mình ăn thế nào thì con ăn thế ấy chứ có nghe ai cảnh báo gì đâu. Vì sao lại nhá cơm rồi đút cho trẻ. Vì ngày ấy không có máy xay muốn con ăn được thì phải nhá dùm nó. Vì sao lại đánh chừa cái bàn cái sân. Vì sao lại đánh mắng con cái. Vì ngày ấy chỉ lo đủ cái ăn đã là tốt rồi đâu ai đi học giáo dục con hay tâm lí học mà biết. Chúng tôi đã cố gắng hết sức mình để nuôi lớn dạy dỗ nên anh chị như bất giờ nên đừng có mà đòi trứng khôn hơn vịt.
Vâng, chúng con không dám. Bố mẹ không sai nhưng bố mẹ xem ngày nay phương pháp của bố mẹ còn phù hợp không nhé. Tại sao chúng con không ủ con kĩ như ngày trước. Bây giờ nhà gạch sinh xong hai mẹ con ở cái phòng kín mít. Nhiều lúc mùa đông còn nóng toát mồ hôi chứ nói gì sợ lạnh. Mà có lạnh thì có ngay đèn sưởi bố mẹ nhé. Sao chúng con không hát ru ầu ơ bồng bế con đi khắp nhà. Vì đó không còn là cách duy nhất để dỗ một đứa trẻ im lặng và đi ngủ. Nếu có nhiều lựa chọn thì bố mẹ có lựa chọn cách ít hiệu quả mà mất sức nhiều không. Vì sao bọn con phản đối ăn dặm sớm. Vì chất lượng cuộc sống cải thiện mẹ ăn uống đầy đủ con thoải mái sữa uống mẹ không đủ thì dặm sữa công thức. Vậy đứa bé không lo nó đói không lo nó thiếu dinh dưỡng thì cho ăn để làm gì. Sao giờ không ai nhá cơm, nêm gia vị cho trẻ. Vì giờ có máy xay giờ có báo cáo khoa học xác minh ăn mặn sớm hại thận. Người ta nói có sách mách có chứng mình phải tin chứ. Ngày nay không ai đánh chừa cái bàn không còn dùng đòn roi để dạy bảo. Vì bọn con được học được giáo để sống không đổ lỗi không bạo lực. Chúng con không phải học lắm để quay về cãi bố mẹ. Chúng con chỉ làm những điều phù hợp với thời đại của chúng con.
Chúng ta đều chung một mục tiêu. Chẳng ai đúng cũng chẳng ai sai. Con mong rằng cuộc chiến sẽ ngưng lại khi hai bên cùng thấu hiểu.
ĐỪNG QUÁ KÌ VỌNG VÀO TƯƠNG LAI TỐT ĐẸP HƠN
Mỗi khi gặp một trắc trở hay phải đối mặt với khó khăn trong cuộc sống con người sẽ có hai xu hướng chính: gặm nhấm quá khứ hoặc hướng tới tương lai. Xu hướng thứ hai thường được mọi người hết lòng ủng hộ. Những câu động viên như " rồi ngày mai sẽ khác", "bỏ hết tất cả mà làm lại từ đầu", "hướng tới tương lai" trở nên quen thuộc. Khi đưa ra lời khuyên như vậy tất cả mọi người đều có ý tốt nhưng nó có thực sự hiệu quả. Hôm nay đang vô cùng tồi tệ liệu ngày mai có thực sự sẽ khác. Hiện tại bất ổn lấy gì đảm bảo cho tương lai. Nếu nói vậy thì ta phải làm gì mới đúng. Ý bạn là quay về xu hướng đầu tiên và chết chìm trong đó. Nghĩ về tương lai chẳng phải còn tốt hơn nhiều sao. Ít ra thì bạn còn động lực mà sống tiếp. Tôi hoàn toàn đồng ý điều bạn vừa nghĩ đến. Nhưng chỉ nghĩ về một tương lai tốt đẹp và thuận lợi rồi sống và hướng về nó cũng không hẳn là ý hay đâu. Cùng xem nhé.
Ngày còn bé, tôi lớn lên trong một gia đình có mức thu nhập khá nhưng lại phải trang trải chi phí cho tận năm người con. Chúng tôi không nghèo nhưng cũng không hề khá giả như một số người bên ngoài nghĩ. Với tâm hồn ngây thơ của cô bé mười tuổi tôi luôn mơ về cuộc sống trở thành công chúa như bạn bè tôi vẫn nói khi các anh chị tôi học xong và đi làm. Tôi cứ lớn lên với sự mong chờ và liên tục hụt hẫng khi các mốc thời gian tôi tính toán ở tương lai đều không như mong đợi. Những biến đổi của cuộc sống mà một đứa trẻ như tôi chẳng hiểu nổi cứ ập đến. Mãi sau này khi lớn lên tôi mới nhận ra tôi có một tuổi thơ cứ đuổi theo một tương lai mà mình nghĩ là tốt đẹp nhưng chẳng bao giờ đạt được.
Đó chỉ là một ví dụ cỏn con về bản thân tôi. Giờ chúng ta làm một chút trắc nghiệm xem bạn có từng giống tôi không nhé. Nếu bạn đang là học sinh bạn có từng nghĩ " đi làm sẽ tốt hơn "?. Nếu bạn đang độc thân và bị thúc ép bởi gia đình bạn có nghĩ " kết hôn xong sẽ tốt hơn". Nếu bạn là mẹ bỉm sữa bạn có nghĩ " con lớn sẽ đỡ vất vả hơn" " đi làm lại mình sẽ tốt hơn". Khi bạn đang gặp khó khăn tài chính bạn có nghĩ " lương cao hơn sẽ giải quyết hết mọi việc". Có thực sự sẽ tốt hơn không? Hay mỗi giai đoạn lại đem đến một thử thách mới hơn. Nếu bạn chỉ nói ra những câu đó để động viên mình một chút thì cũng chẳng sao nhưng nếu bạn quá tin tưởng vào điều ấy và khi bạn không đạt được ý nguyện có thể bạn sẽ lạc lối.
Chúng ta hãy ngừng chờ đợi vào tương lai tốt đẹp ảo tưởng ấy. Đừng đi làm vào thứ hai chỉ để mơ về ngày nghỉ cuối tuần. Hãy cứ sống đúng với hôm nay thôi. Thứ hai cũng đẹp kém gì chủ nhật chứ. Muốn ngày mai đến bạn phải hoàn thành hôm nay. Nếu bạn muốn làm gì hãy làm ngay điều đó. Đừng chờ đợi. Bạn cứ bật một bài nhạc bạn muốn nghe ngay trong giờ nghỉ hôm nay đừng chờ cuối tuần. Bạn cứ gửi con cho một người mà bạn yêu tâm và dành một ngày cho bản thân mình mà đừng chờ con lớn hơn. Hãy làm bất cứ điều gì để bạn cảm thấy hạnh phúc hơn ngay lúc này. Chúng ta không thể chờ đến khi mình rảnh rỗi hơn, xinh đẹp hơn, giàu có hơn mới hạnh phúc hơn. Và dù hôm nay có tồi tệ thế nào thì hãy dũng cảm đối mặt với nó. Hãy mạnh mẽ đối đầu và xử lí nó. Hôm nay bất ổn nhưng ta chiến đấu thì ngày mai mới có thể bất bất ổn hơn một xíu. Hôm nay bất ổn và ta gục ngã thì ngày mai và những ngày sau vẫn mãi là chuỗi những ngày bất ổn kế tiếp. Ta khác thì đời khác. Hôm nay tuyệt vời thì ngày mai tuyệt vời.
10/10/2022
BẠN KHÔNG THỂ CHO NGƯỜI KHÁC THỨ MÀ BẠN KHÔNG CÓ
Khi trở thành mẹ nhất là lần đầu tiên làm mẹ cả cuộc sống của mẹ đổi thay. Mỗi ngày đều chỉ nghĩ đến con. Xung quanh đều là đồ dùng liên quan đến con. Điện thoại đầy ắp hình ảnh con. Mẹ trở thành mẹ bỉm sữa và con trở thành tất cả cuộc sống của mẹ . Chỉ cần con hạnh phúc thì mẹ sẵn sàng đánh đổi tất cả.
Nhưng…
Có lúc mẹ quên đi chính mình và mẹ lạc lối. Ai cũng có cuộc đời của riêng mình mà nhỉ? Ngay giây phút con chào đời thì con và mẹ đã là hai cuộc đời hoàn toàn riêng biệt. Mẹ dù muốn hay không cũng không thể bao bọc con trọn trong mình một lần nào nữa. Con sẽ sống cuộc đời rực rỡ của riêng con và mẹ cũng phải sống cuộc đời rực rỡ của riêng mình. Chúng ta cùng đồng hành trong cuộc đời của nhau. Đó mới là điều đúng đắn phải không con?
Mẹ rất sợ những bà mẹ nói rằng mình hi sinh hạnh phúc vì con hay mình chịu đựng đau khổ vì con. Chúng ta không thể trách những người mẹ đáng thương ấy được vì họ đã quá khổ sở rồi. Nhưng còn những đứa trẻ. Một bà mẹ không có hạnh phúc hay một bà mẹ đau khổ sẽ cho con cái của mình được điều gì? Họ nói rằng ít nhất đứa trẻ không phải chịu đói chịu khổ và được học hành hoặc không thiếu thốn về vật chất. Quá đủ với một người lớn nhưng quá ít so với một đứa trẻ. Trẻ con có tâm hồn nhạy cảm vô cùng. Một đứa trẻ không chịu nổi đói khổ sẽ không thể nào chịu nổi sự đau buồn trong đôi mắt mẹ. Chỉ là con có dám nói ra…
Con muốn gửi tới mẹ điều này. Mẹ đừng hi sinh ạ. Đừng hi sinh vì bất kì ai kể cả con mẹ nhé. Nếu mẹ muốn con được hạnh phúc thì mẹ nhất định phải làm mình hạnh phúc. Người ta đâu thể cho người khác thứ mà người ta không có,phải không mẹ?
Be happy mom.
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Contact the business
Telephone
Website
Address
Vinh
