Y Tế 24h.

Y Tế 24h.

Compartilhar

Vì tầm vóc Việt

15/09/2021

🌝 KHUYẾN MÃI NHÂN DỊP TẾT TRUNG THU 2021 🌟
❤️ Tặng VOUCHER giảm cho #100 mẹ nhanh tay đăng kí KAOHUN cho bé ngay hôm nay 🎁
------------------------------------
🔥Giải pháp nào cho trẻ phát triển chiều cao tốt nhất?
🎯 HÃY BỔ SUNG NGAY KAOHUN - CÔNG NGHỆ VI BAO KÉP TỪ HÀN QUỐC LẦN ĐẦU TIÊN CÓ MẶT TẠI VIỆT NAM
✅ Bộ 3 dưỡng chất NanocalciumP20-D3-K2MK7 có trong KaoHun giúp tăng hiệu quả gấp 50 lần so với tự nhiên. Giúp thúc đẩy tăng trưởng trực tiếp kích thích đến các lớp sụn tiếp hợp, giúp xương phát triển theo chiều hướng tăng lên.
✅ Sản phẩm không chuyên biệt theo lứa tuổi. An toàn với trẻ và phụ nữ có thai.
✅ Thành phần nhập khẩu trực tiếp từ Hàn Quốc, được BTY các chuyên gia dinh dưỡng khuyên dùng.
------------------------------------
🦖 KAOHUN - Cao hơn mỗi ngày
☎️ Để đặt hàng, liên hệ hotline: 1800.6815/0358.924.090 hoặc
🏚Giao hàng toàn quốc

22/02/2021

🤦🤦 24 GIỜ CỦA MẸ BỈM CÔNG SỞ THUỘC TEAM "NÃO CÁ VÀNG"
🤷 Dường như càng ngày càng nhiều người gia nhập "team não cá vàng", suốt ngày nhớ nhớ quên quên. Những chị em công sở, sau khi có con thì "trình độ" đãng trí còn tăng lên level đỉnh cao nữa cơ.
🤷 Cứ rình rình theo dõi một ngày của một mẹ bỉm công sở có tính hay quên mà xem, khối chuyện thật như đùa ấy chứ!
🕖 7 giờ sáng: Dậy sớm cho con bú xong, đưa con đi gửi nhà trông trẻ rồi mặc quần áo tươm tất, chải đầu gọn gàng, make up nhẹ, tô chút son môi cho đời tươi tắn và ngắm nghía gương mặt mình trong gương. Đang ngắm thì cảm giác có gì sai sai. Phát hiện ra mình đã rửa mặt nhưng chưa đánh răng. Lật đật chạy vào WC. Vừa đánh răng vừa gãi đầu, cảm giác sai sai lần 2. Thò đầu ra hỏi chồng: "Anh ơi, em gội đầu cách đây mấy ngày rồi nhỉ?".
🕗 7 giờ 30 sáng: Đi được nửa đường đến cơ quan mới ngờ ngợ tự hỏi, không biết lúc nãy làm đồ ăn sáng xong, mình tắt bếp gas chưa. Tần ngần một lúc cũng không nhớ nổi là rồi hay chưa, vội vàng chạy về xem. May mà bếp đã tắt rồi, có điều chẳng nhớ nổi mình tự tắt hay chồng tắt hộ.
🕗 7 giờ 40: Vội vàng phi xe đến cơ quan, vừa đi vừa lẩm bẩm "Không biết cái khẩu trang của mình đâu, rõ ràng lúc nãy có nhìn thấy mà giờ biến đâu mất".
🕗 8 giờ sáng: Hồn nhiên check in cơ quan, mặt sung sướng vênh lên vì được ngày gương mẫu đến đúng giờ. Tung tăng vào chào hỏi hết lượt đồng nghiệp, thấy mấy em giai cứ nhìn chị cười cười, mặt đỏ lựng lên. Thằng em đồng nghiệp cạ còn khen: "Uầy, hôm nay chị sexy thế?". Cười mãn nguyện, tự nhủ: "Các cụ nói chẳng bao giờ sai, đúng là gái một con trông mòn con mắt mà!".
🕗 8 giờ 30 sáng: Một nữ đồng nghiệp nhìn trân trối, nhấm nháy rủ vào WC cùng rồi bảo thầm: "Chị ơi, chị quên mặc áo ngực rồi kìa!". Hốt hoảng nhìn xuống, sữa chảy tong tỏng ướt một bên ngực. Vội vàng mượn tạm khăn choàng rộng của đồng nghiệp quấn tứ tung. Được một đồng nghiệp khác (đến muộn) khen: "Hôm nay trông bà chị hơi chất đấy!".
🕗 8 giờ 35 sáng: Mở máy tính ra làm việc, định bụng chỉ online lướt Facebook và ngó nghiêng camera ở lớp của con một tí rồi làm ngay, đến khi quay lại quên mất định làm gì, ngồi lục lại một đống email với inbox Facebook xem có gợi ý nào không. Phát hiện có một đống tin nhắn đã đọc mà quên mất chưa trà lời.
🕙 10 giờ 30 sáng: Đang vừa làm vừa nói chuyện với đồng nghiệp, sếp ngó vào bàn chuyện dự án mới. Trả lời sếp xong, mặt nghệt mặt ra hỏi lại đồng nghiệp: "Nãy mình đang nói đến đâu rồi nhỉ?".
🕚 11 giờ 20 trưa: Đang định hẹn hò với đồng nghiệp cạ thì số điện thoại lạ gọi đến: "Chị ơi, chị xuống lấy đồ ăn nhé ạ". Ngơ ngác tuôn một tràng: "Ơ đồ ăn gì cơ, chị gọi bao giờ, em nhầm à, sao em có số của chị, chị không đặt mua gì trong hôm nay cả nhé bla bla bla". Shipper phải nhắc tên Facebook của mình, Facebook của shop, gửi ảnh chụp màn hình tin nhắn mới nhớ ra order đồ ăn trưa từ hôm trước, hẹn ngày giao hàng.
Vui vẻ xuống lấy đồ, đến nơi mới phát hiện mình không cầm ví. May túm được đồng nghiệp đang "bò lạc" gần đấy, vay nóng tiền để trả, không lại lượn lên hai mấy tầng lầu lấy tiền rồi lượn xuống chắc đứt hơi.
🕛 12 giờ trưa: Đã để riêng rác một bên, đồ ăn đang ăn dở một bên rồi, mà vui tay thế nào quăng luôn hộp thức ăn vào thùng rác, rác thì cầm trên tay. May mà còn ít thôi nên cũng đỡ tiếc.
🕝 14 giờ 40 chiều: Đang nói chuyện với đối tác, cần ghi chú thông tin, hốt hoảng cuống cuồng đi tìm bút mà không thấy cái nào. Vớ tạm của đồng nghiệp cả bút cả sổ. Đồng nghiệp bảo: "Bà suốt ngày mượn mà không thấy trả". Cãi: "Thỉnh thoảng nhỡ tớ mới mượn chứ thường xuyên đâu", mở cả ngăn kéo (nghĩ là sẽ trống trơn) ra để chứng minh sự oan ức. Nhìn thấy một đống bút và sổ ghi chú nhưng không-cái-nào-là-của-mình.
🕞 15 giờ chiều: Tung tăng ra lấy hoa quả, nước uống cho mọi người. Mở tủ lạnh ra rồi mà ngẩn người một lúc không nhớ nổi mình cần lấy những gì. Đến khi lấy đủ đồ của mọi người đem về bàn rồi, chợt nhận ra chưa có trà sữa của mình.
🕞 17 giờ 30: Về nhà, phi thẳng vào hiệu sửa xe gần nhà, vì chồng gọi điện nhắc: "Vợ ơi, hôm nay đến ngày thay dầu xe rồi nhé" (Chồng đáng yêu thế chứ lị), hào phóng bảo các em ở cửa hàng: "Thay dầu xong rửa xe luôn giúp chị nhé!". Hồn nhiên đi bộ ra chợ, sà vào hàng cháo trai ăn lót dạ. Ăn xong trả tiền mới biết đã để quên ví ở cốp xe. May mà bà cháo trai cũng nhẵn mặt rồi, không thì tha hồ xấu hổ.
🕣 20 giờ: Cô em chồng nhắn tin: "Mai nhà có giỗ, anh chị có về không? Chị về thì làm cho em ít bánh nhé, bọn nhóc mê bánh bác làm lắm!". OK liền. Bột, bơ, đường, sữa đã đủ cả. Ung dung lùa con ngủ, dự định đến 22 giờ mò dậy làm là vừa.
🕥 22 giờ: "Chết rồi chồng ơi!", chồng hớt hải chạy ra. Thỏ thẻ: "Nhà hết giấy nến mà em không biết, cứ nghĩ hôm nọ đã mua rồi cơ. Hu hu". Chồng ga-lăng bảo: "Đợi tí anh đi tìm xem còn cửa hàng nào bán không". Sau 30 phút mòn mỏi vừa đợi chờ vừa chuẩn bị nguyên liệu, chồng cũng về, xách theo giấy bạc mua ở tạp hóa, vì không thể tìm được cửa hàng nguyên liệu bánh nào còn mở cửa.
🕦 23 giờ 30: Bánh làm xong, dọn dẹp, dọn dẹp, cất đồ, cất đồ. Ôi cuộn giấy nến mới tinh chưa khui ở đâu chui ra. Rón rén dí vào mặt chồng, khoe: "Anh ơi, em tìm thấy rồi nè", bị nhìn nhìn với ánh mắt hình viên đạn.

22/02/2021

NẾU KHÔNG DÀNH ĐỦ THỜI GIAN VÀ SỰ KIÊN NHẪN CHO CON, THÌ SAU NÀY SẼ KHÓ CÓ THỂ BÙ ĐẮP VÀ CỨU VÃN SAI LẦM BỎ RƠI CON MÌNH
Tôi đã giật mình khi lần đầu tiên đọc được rằng, đến 8 tuổi một đứa bé coi như đã hoàn thiện 80% tâm lý- nhân cách- quan điểm sống cơ bản. Nghĩa là, 8 năm đầu đời ấy sẽ gần như quyết định Con Chúng Ta Là Ai.
Nếu bạn thiếu tiền bạn có thể kiếm sau, nếu bạn chưa mua đủ quần áo đẹp cho bé bạn có thể mua sau;
Nhưng nếu bạn không dành đủ thời gian cho bé, không thể hiện tình yêu của mình đủ nhiều để bé cảm nhận được, bạn phó thác con cho ông bà hoặc người giúp việc chăm nuôi – thì bạn sẽ không có phép màu nào quay lại để bù đắp và cứu vãn sai lầm đã bỏ rơi con mình.
Mình thích quan điểm này: Nếu bạn chưa thể xây được nhà thì hãy để sau, điều quan trọng hơn cả là XÂY NGƯỜI, nó tiết kiệm tiền cho bạn bằng mấy lần cái nhà mà chỉ có sau này bạn mới nhìn thấy được.
Trẻ con thì rất phiền phức. Sự phiền phức đó lại không hẳn là do chúng. Ta chọn sinh ra chúng chứ chúng đâu chọn nhảy vào đời ta. Ta có thể cân đo đong đếm sắp xếp thứ tự ưu tiên và quyết định sẽ dành cho con bao nhiêu phần trăm thời gian, chứ con đâu biết mẹ ra khỏi cánh cửa kia rồi sẽ về, bố làm xong việc này sẽ chơi với con.
Vì ta có thế giới với công việc, với shopping, với các mối quan hệ, với cái chân đi bất cứ đâu, chứ con nhỏ chỉ biết thế giới bầu trời là bố mẹ mà thôi. Nhưng bầu trời thỉnh thoảng giáng cho cái tét vào mông chỉ vì con muốn được ngắm bầu trời.
Lý do ta đánh con?
- Vì đánh đau nó mới nhớ.
- Vì không kiềm chế được. Ấy vậy mà ta luôn kiềm chế được với người khác, trừ con mình.
- Vì con còn bé phải đánh mới nên người - phải sửa lại là bé nó không có miệng cãi lý, không có khả năng đánh lại nên cha mẹ "tranh thủ" mà đánh, không lớn mà làm thế thì nó phản ứng lại ngay.
Con - yêu thương vô cùng nhưng cũng tội nghiệp vô cùng. Vì không tự bảo vệ được mình mà vẫn bị đánh - dù người lớn có "hư" cũng ít khi bị đánh, còn con thì khi cha mẹ đánh lại là được xem là "yêu cho roi cho vọt", là chân lý, là đúng đắn.
Dưới một tuổi con là thiên thần. Qua một tuổi con là kẻ phá đám trong nhà (suốt ngày lộn ngược, sểu nhãi, bốc mọi thứ không phải đồ ăn cho vào miệng và nhè mọi thứ là đồ ăn mẹ mời, lèo nhèo ngôn ngữ "sóng âm"....). Vì tuổi lên một con nhận thức được nhiều nhưng không đủ ngôn từ diễn đạt. Vì tuổi lên một con bị đẩy ra khỏi bố mẹ nhiều hơn nên con cứ thèm khát bám lấy bố mẹ cuối ngày.
Ngày 24 tiếng, con chỉ có 2,5-3 tiếng bên bố mẹ, lại là giờ cơm nước, tắm giặt nên con cứ bị lờ đi, cố gây chú ý thì sẽ nhận lại là cáu gắt, đánh mắng.
Nguồn: Sưu tầm

22/02/2021

Vì một cái Tết bình an ❤
Nguồn: st

Photos 16/01/2016

ATENÇÃO
É Hojé, o primeiro samba do ano, ñ se esqueça, venha rever seu amigo no melhor ambiente da aclimação.

29/12/2015

Mto bom...

Quer que seu negócio seja a primeira Salão De Beleza em São Paulo?
Clique aqui para requerer seu anúncio patrocinado.

Categoria

Telefone

Endereço


165 Rua Baturité
São Paulo, SP
10000