Mẹ Tốc

Mẹ Tốc

Share

Chuyên cung cấp sản phẩm xách tay chính hãng. Cam kết hàng chính hãng- xách tay nội địa

Photos from Tiệm Nhỏ's post 14/11/2021

Cả nhà ủng hộ đứa con tinh thần của Mẹ Tốc nhé ạ.

06/11/2021

BẦM ƠI

Ai về thăm mẹ quê ta
Chiều nay có đứa con xa nhớ thầm...

Bầm ơi có rét không bầm?
Heo heo gió núi, lâm thâm mưa phùn
Bầm ra ruộng cấy bầm run
Chân lội dưới bùn, tay cấy mạ non
Mạ non bầm cấy mấy đon
Ruột gan bầm lại thương con mấy lần.
Mưa phùn ướt áo tứ thân
Mưa bao nhiêu hạt, thương bầm bấy nhiêu!

Bầm ơi, sớm sớm chiều chiều
Thương con, bầm chớ lo nhiều bầm nghe!
Con đi trăm núi ngàn khe
Chưa bằng muôn nỗi tái tê lòng bầm
Con đi đánh giặc mười năm
Chưa bằng khó nhọc đời bầm sáu mươi.

Con ra tiền tuyến xa xôi
Yêu bầm yêu nước, cả đôi mẹ hiền.
Nhớ thương con, bầm yên tâm nhé
Bầm của con, mẹ Vệ quốc quân.
Con đi xa cũng như gần
Anh em đồng chí quây quần là con
Bầm yêu con, yêu luôn đồng chí
Bầm quý con, bầm quý anh em.

Bầm ơi, liền khúc ruột mềm
Có con có mẹ, còn thêm đồng bào
Con đi mỗi bước gian lao
Xa bầm nhưng lại có bao nhiêu bầm!
Bao bà cụ từ tâm như mẹ
Yêu quý con như đẻ con ra
Cho con nào áo nào quà
Cho củi con sưởi, cho nhà con ngơi.

Con đi, con lớn lên rồi
Chỉ thương bầm ở nhà ngồi nhớ con!
Nhớ con, bầm nhé đừng buồn
Giặc tan, con lại sớm hôm cùng bầm.

Mẹ già tóc bạc hoa râm
Chiều nay chắc cũng nghe thầm tiếng con...
1948
Nguồn: Tố Hữu, Việt Bắc, NXB Văn học, 1962

Đọc bài thơ của Tố Hữu mà càng thấy yêu quê hương mình hơn. Dù trong khó khăn, gian khổ, dù xa lạ nhưng bằng tình yêu thương của những người mẹ Việt Nam, bằng tình yêu nước vô bờ đã tạo ra tình nghĩa keo sơn, giúp những người con vững tin để chiến đấu, giành lại độc lập cho Tổ quốc.
Kien/XHNV

04/11/2021

MỖI KHI BẠN ĐÁNH MẮNG TRẺ… TRẺ VẪN SẼ YÊU THƯƠNG BẠN, NHƯNG TRẺ SẼ BỚT YÊU THƯƠNG BẢN THÂN MÌNH HƠN MỘT CHÚT!?
Chị nói thằng nhỏ “Tắt ti vi đi, xem ti vi nhiều hư mắt!”
Thằng bé: Không trả lời lại mẹ, vẫn ngồi im coi, thay vì nó coi 1 cách hớn hở và đang múa máy theo anh siêu nhân trong ti vi, thì nó ngồi xuống, im lặng nhưng vẫn dõi theo anh siêu nhân!
Trong lòng nó nghĩ, “mình ngồi im thì mẹ sẽ không bắt mình tắt ti vi”…
Chị xuống nhà nấu đồ ăn cho con… Vẫn nói vọng lên nhà “Mẹ nói con tắt ti vi, con nghe không?”
Thằng bé… đáp nhẹ “Dạ”…
Nhưng mà trên ti vi đang chiếu đúng lúc anh siêu nhân đang làm hiệp sỹ đi đuổi đánh tên cướp … Nó vẫn đang muốn biết “Liệu anh siêu nhân có lấy lại được cái túi đồ mà tên cướp vừa cướp của 2 mẹ con cô bé hay không” nên miệng nó đáp “vâng” nhưng tay cầm cái remod mà mắt vẫn cứ đăm chiêu với cái màn hình và câu chuyện đang hấp dẫn trên tivi…
Và thế là sau vài giây … thì nó chỉ còn tập trung vào anh siu nhân mà quên mất mẹ nó vừa kiu nó “tắt ti vi”.
Chị nấu xong đồ ăn cho nó, bưng lên nhà … thấy tiếng tivi vẫn còn chiu chiu bùm bùm… và thằng nhỏ vẫn ngồi đó… mắt dán vào cái ti vi…
Chị nóng máu quát lớn “Sao con lì quá dạ”?, “Mẹ nói con không nghe sao?”… “Muốn ăn đòn nữa phải không”…
Nó nghe tới “ăn đòn” thì nó miễn cưỡng tắt cái ti vi, nhưng trong lòng thì rất không vui, vì lúc này nó đang muốn xem anh siêu nhân hơn là phải ăn tô cháo mẹ vừa nấu.
Và tất nhiên, nó là em bé, hễ buồn là khóc, hễ vui là cười, ấm ức thì nó phụng phịu, trong lúc nó đang không thích mẹ, vì nó muốn xem tivi mà mẹ cấm nó… thì dĩ nhiên mẹ nó đút cháo nó không muốn ăn…
Chị tức giận quát lớn “ăn nhanh cho mẹ làm việc khác, mẹ không có thời gian ngồi đây với con đâu…”…
Nó giận dỗi, ấm ức trong lòng… nó lăn ra gào khóc…
Chị thấy thế tức quá…
“Sao con lì quá dza”?, Sao con hư quá dza? Con nhà người ta bằng tuổi con là đã tự xúc cơm ăn rồi, con nhìn con xem, mẹ phải bón, phải đút thế này…
1 lúc trôi qua… thằng bé nước mắt lưng trong… dấu không đặng sự uất ức, nó òa khóc to…
Chị không kiềm được sự tức giận, lôi nó ra quất cho mấy phát vào mông, nó khóc lớn nhưng vẫn ôm lấy mẹ “Con xin lỗi mẹ”…
Rồi chị quát to, ra mệnh lệnh “im ngay”, “há mồm”, “nhai”, “Nuốt”… cứ thế 10p sau, nó ăn hết tô cháo…
Cơn giận của chị cũng nguôi… nó cũng không còn nhớ câu chuyện anh siu nhân trên ti vi nữa…
Sau đó tíu tít theo đuôi mẹ và ríu rít nói chuyện như 30p trước chưa từng có chuyện gì xảy ra!
Bạn thấy không? Dù bạn vừa dập tắt đam mê “xem anh siu nhân” của bé! Dù bạn vừa mắng bé là 1 đứa trẻ hư, lì, không nghe lời! Dù bạn vừa hạ thấp giá trị của con bạn bằng việc so sánh bé với “con nhà người ta”...! Dù bạn vừa thét ra những câu mệnh lệnh, đầy áp đặt con bạn… và Dù bạn vừa đánh con của bạn… Nhưng 30p sau nó vẫn tíu tít bên bạn và nếu lúc này bạn hỏi “Con có yêu mẹ không” nó vẫn nhào đến ôm lấy bạn, thơm má bạn và nói “Con yêu mẹ”…
Nhưng bạn có biết… Sau mỗi lần như thế… con bạn học được gì và ghi nhớ điều gì vào não bộ không?
Và bạn có biết… nếu trẻ ghi điều gì vào não bộ thì nó sẽ đc lưu giữ ở đó và là hạt giống tiềm tàng nảy mần bất cứ lúc nào trong suốt cuộc đời của con!
Và lúc con nhỏ thì bạn áp đặt, so sánh, ngăn cấm, mắng và đánh con mỗi khi con làm những điều mà bạn cho rằng “Nó không tốt cho con”… Bạn làm bé trở nên hoang mang nghi ngờ và dần dần con tự ám thị rằng “mình làm gì cũng sai”… “mình không làm được gì cả”, “mình thật kém cỏi”… và rồi… bé sẽ bớt yêu thương bản thân mình hơn sau mỗi lần bé tự nghĩ về chính mình…
Và khi con đi học, con trở nên nhút nhát, sợ sai, sợ bị phạt, sợ làm không đúng ý người lớn sẽ bị mắng, bị đánh đòn… nên con nhút nhát không dám nói ra điều con nghĩ, không dám sáng tạo ra bất cứ điều gì…
Rồi khi đi làm… con cũng đầy nhút nhát, nghi ngờ chính năng lực của mình và không dám làm gì cả… chỉ dám làm những công việc bình thường như bao người khác…
Rồi bạn lại đi so sánh “Con nhà người ta cũng học xong ĐH, nó mở công ty… còn mày, mẹ cũng nuôi mày học xong đại học, mãi chả làm được việc gì ra hồn…”
Và rồi bạn sinh ra con mình… nhưng trong lòng bạn lại mãi mãi có hình ảnh 1 đứa khác mang tên “con nhà người ta”!
Bạn chỉ buột miệng nói ra, hoặc thấy những nói đó bình thường… nhưng con thì sẽ ghim hạt giống đó trong não bộ và nảy mầm lúc nào không hay!
Hạt giống nào được gieo cũng sẽ nảy mầm và phát triển!
Bạn gieo yêu thương, khen thưởng bé sẽ đầy tự tin và khám phá! Bạn gieo sự trách mắng, quở phạt... bé sẽ dần đánh mất đi sự tự tin và trở nên nhút nhát, tự ti ... luôn thấy mình kém cỏi và không xứng đáng với bất cứ thứ gì?!
Bạn muốn gieo gì cho con hôm nay?
St: nguồn fb Hải Phùng
💚Gieo hạt giống yêu thương
Gặt một đời hạnh phúc ♥️

19/10/2021

Ba mẹ chúng mình thật ra rất cô đơn

Đấy là điều mà mình nhận ra khi về nhà mỗi tối, hôm thì tăng ca, hôm thì đi bù khú với bạn bè, dù muộn đến mấy mẹ mình vẫn nằm đợi ở sofa, tivi bật và ngủ gật. Thấy mình về thể nào mẹ mình cũng càu nhàu vài câu rồi bảo ăn cơm đi, tao đi ngủ đây...

Mình nhận ra ba mẹ mình là những người cô đơn nhất trên đời này, khi lâu lắm mới về nhà sau thời gian đi làm xa, mình biết hai cụ chỉ nấu một bữa cơm rồi chia làm hai bữa. Cứ thử nghĩ đi, nhà ai con một mà đi xa, tưởng tượng đến cảnh ba mẹ mình ngồi ăn cơm với nhau, chỉ có hai cụ, chắc trào cả nước mắt.

Mình biết ba mẹ mình cô đơn lắm, là khi đến một khoảng thời gian, họ không thể hiểu được những gì mà mình đang làm, con đường mình đang theo đuổi, ước mơ của mình. Mặc dù rất muốn... Nhưng tuyệt nhiên luôn luôn ủng hộ. Đấy là tình yêu đó ae ạ, thứ tình yêu vô điều kiện hiếm hoi trên cái cuộc đời này. Tức là bạn chẳng hiểu, chẳng biết rõ, nhưng bạn vẫn cứ yêu.

Bọn mình còn trẻ mà, tung hoành dọc ngang ai chả muốn. Nhưng mà hầu như đến lúc biết thương ba mẹ thật, thương thật nhé, không phải nói mồm, thì ba mẹ đều già cả hết rồi.

13/10/2021

"VỢ CŨNG CHỈ LÀ NGƯỜI DƯNG, KHÔNG CÓ VỢ NÀY THÌ CƯỚI VỢ KHÁC..."

Đây chính là lối suy nghĩ của đa số đàn ông hiện nay. Mỗi khi nhắc đến vợ dường như đàn ông chẳng có chút trân trọng, âu yếm, yêu thương, mà các ông chồng cứ nghĩ rằng vợ là cái 'máy đẻ', là 'ô sin không công'.

Cưới về cũng chỉ để sinh con cho mình, hầu hạ cơm nước cho mình. Vì cái lối suy nghĩ cổ hủ như vậy nên đàn ông chẳng bao giờ để TÂM và trân trọng người vợ của mình cả. Và trên hết cũng vì coi rẻ đàn bà quá nên đàn ông thành ra vô tâm.

Ở đây có bao nhiêu người đàn ông dám cá rằng họ yêu thương vợ như chính bản thân của mình? Chồng đau con ốm thì việc gì cũng đến tay vợ, nhưng tới khi vợ đau ốm thì chồng vẫn mặc kệ, vẫn cứ vui chơi bên những cuộc nhậu say khướt với bạn bè. Vẫn cho rằng vợ giả ốm chỉ để làm nũng, bày trò ra moi tiền của chồng.

Nghĩ mà thấy lạ, rõ ràng vợ các anh mà sao các anh chẳng yêu thương vậy. Không lẽ đến tận khi vợ phải cùng 'huyết thống' chung dòng máu với chồng thì các anh mới quay ra yêu thương cô ấy à. Đã gọi nhau hai tiếng "Vợ Chồng" sao lại vô tâm với vợ để sống thật tâm với thiên hạ làm gì vậy hả đàn ông?

Người đàn bà ấy là vợ của anh, mẹ của các con anh. Vậy mà anh vẫn thốt lên: Vợ cũng chỉ là người dưng. Nghe mới chua xót làm sao. Đã đến lúc đàn ông cần phải tỉnh ngộ rồi đấy, hãy nhớ rằng:

- Vợ và chồng giống như mắt và tay: Khi tay đau thì mắt khóc; còn khi mắt khóc, tay phải lau đi nước mắt

Điều đấy thể hiện rằng giữa mối quan hệ vợ chồng thì nếu anh không trân trọng, yêu thương vợ mình cũng chính là đang tự xem thường và bỏ bê chính bản thân của đàn ông các anh đấy.

Trước khi vô tâm với vợ hãy gác tay lên trán để nghĩ khi các anh nghèo khổ ai mới là người bên canh? Khi anh ốm đau ai là người chăm lo cho mình? Chẳng phải đó là vợ sao?

Chồng ốm thì vợ đau, không lẽ khi vợ đau khổ các anh có thể hả hê bên ngoài được à? Đến sự tử tế còn không dành cho vợ mình thì ra ngoài đàn ông đòi tử tế với ai được nữa.

Vậy nên đàn ông ạ, nếu không thể yêu thương cô ấy thì đừng cưới cô ấy về làm vợ. Đời người phụ nữ không phải là trò chơi để cho các anh đùa giỡn. Đã cưới thì phải yêu thương, đàn bà họ chẳng cần sính lễ cao sang đâu, thứ mà họ cần nhất chính là được các anh yêu thương mình thôi.

Một người đàn ông có bổn phận trước tiên là che chở cho vợ mình!

12/10/2021

TẦM QUAN TRỌNG CỦA TIỀN

1. Tiền, không mua được quan hệ??? Nhưng tất cả các mối quan hệ đều cần đến tiền.

2. Tiền, không mua được hạnh phúc, nhưng chẳng có hạnh phúc nào mà không cần đến tiền.

3. Tiền không quan trọng ??? Nhưng tất cả những thứ quan trọng đều cần đến tiền.

4. Tiền không mua được thời gian, nhưng tiết kiệm được thời gian. Người đi xe đạp, cố gắng thế nào đi nữa, cũng không nhanh bằng thằng ngồi phi cơ.

5. Không có hạnh phúc nào duy trì được mãi nếu không có tiền.

6. Tiền không mua được sức khỏe, nhưng mua được tất cả phương pháp chữa bệnh tốt nhất.

7. Tiền không giải quyết được vấn đề, nhưng có thể gói gọn vấn đề 1 cách ngắn nhất có thể

8. Nhà lá hay nhà lầu, quan trọng vui vẻ sống với nhau. Nhưng mà phong ba bão tố, sấm chớp mưa giăng, nhà lá luôn bị thiệt hại.

9. Có tiền chưa chắc hạnh phúc??? Nhưng cũng không ai nói không tiền sẽ hạnh phúc. Có tiền thì sẽ đảm bảo được cuộc sống dễ dàng hơn, hạnh phúc. Không tiền thì vừa khổ vừa không đảm bảo được hạnh phúc.

10. Tiền, cũng không có vai trò gì quan trọng. Chỉ là, có tiền có quyền lựa chọn cuộc sống.

11. Tiền không mua được tình yêu, nhưng muốn có tình yêu thì phải có tiền. Không ai trên đời dũng cảm để bên nhau mà không có tiền. Hôn nhân đổ vỡ cũng chủ yếu xuất phát từ ”TIỀN".

12. Tiền, không mua được đam mê nhưng không ai làm việc vì đam mê mà không cần tiền.

13. Tiền, không phải tất cả nhưng tất cả đều cần đến tiền. Tiền không phải tất cả nhưng không có tiền thì vất vả, thế thôi.

10/10/2021

Mẹ Tốc không một lời kêu than con các Mẹ thì sao comment chia sẻ cho mẹ Tốc biết nhé

10/10/2021

Xác nhận nếu bạn đã từng
- Đi ngủ với một cái đầu bẩn thỉu ngứa ngáy, và miệng thì chưa chải răng, vì con khóc quá phải ôm nó ngủ, rồi mẹ mệt quá ngủ luôn.
- Phi ra khỏi phòng tắm trong khi đang ướt khi nghe tiếng con hét.
- Thức dậy nửa đêm kiểm tra xem con còn thở không.
- Đi tong cái áo màu trắng, vì 1 bãi ị của con.
- Mặc luôn đồ ướt vì nước tè, chỉ thay cho con, còn mẹ thì kệ cho khô tự nhiên.
- Ngủ quên với cái áo kéo cao trên ti.
Và còn gì nữa nhỉ?

10/10/2021

XIN CON ĐỪNG "NGOAN"

Bé con nghịch nước, bà nó bảo:" nghịch quá bà không yêu nữa đâu, phải ngoan thì mới được yêu". Tôi im lặng. Sau khi lau người và thay quần áo cho con, tôi cùng con đọc sách. Đọc xong tôi an ủi con:" Chắc con buồn lắm... Lần sau mẹ và con sẽ cùng nghịch nước nhé! Mẹ vẫn luôn yêu con, con ngoan của mẹ!" . Cậu bé tiếp tục chơi với chiếc ô tô của nó, còn tôi thì ngồi thừ người ra suy nghĩ về chữ NGOAN.

Con tôi 17 tháng đã có thể tự xúc cơm ăn, và ăn uống đối với nó là cả 1 sự hưởng thụ vui vẻ, như vậy không ngoan sao? Cai sữa mẹ, nó chỉ khóc 2 đêm rồi bú 1 bình sữa 200ml chỉ trong vòng 5p, ngủ thẳng giấc 11 tiếng đến sáng hôm sau, như vậy không ngoan sao? 19 tháng, nó nhớ được tất cả tựa bài thơ trong 4 quyển thơ Mầm Non, 21 tháng có thể đọc thuộc lòng gần chục bài thơ ngắn, nhớ được rất nhiều từ đơn, cờ các nước, phân biệt được thẻ Dot, gọi tên được hơn 30 loài chim, hoa, côn trùng, bò sát, đồ vật, bộ phận v...v.. như vậy không ngoan sao? Nó chơi đùa vui vẻ mỗi ngày, ham thích tìm tòi khám phá và sẵn sàng thể hiện kiến thức nếu được hỏi, như vậy không ngoan sao?

Mọi người trêu chọc nó bằng những câu từ khó nghe, vì nó hiểu được từ đó nên nó phản kháng, nó hét lên, và từ đó nó không thích những người đó nữa. Điều đó là bất bình thường sao? Mọi người nhận xét 1 đứa trẻ 22 tháng là" tính khí khó chịu, không hòa đồng" có ổn không? Mọi người ngăn cản nó chơi trò mà nó thích nhưng lại không bày ra được trò gì hấp dẫn hơn, không ai chơi cùng nó mà lại không vui khi nó tìm cách chơi 1 mình. Theo như lời họ nói, 2 đứa trẻ 9 tuổi và 6 tuổi- anh họ của con tôi- từ bé đã "được đe" không cho nghịch nước, chúng sẽ bị đánh, bị mắng nếu như nghịch bẩn hoặc làm vỡ đồ đạc trong nhà. Chúng phải ngồi yên xem tivi cả ngày để bố mẹ làm việc, ông bà làm việc thì mới ngoan. Hiện tại cũng thế, đi học về nhiệm vụ của chúng là xem tivi, không xem tivi thì chơi game trên máy vi tính, ngoài ra không được nô đùa rượt đuổi nhau, không được leo trèo, không được ra đường chơi và nhiều thứ không được nữa. Cụ nhà tôi kể,thằng bé bằng tháng với con tôi, cháu bà hàng xóm nhìn thấy bà nó giặt quần áo chỉ đứng xem rồi vào nhà với ông, nó ngoan lắm chứ không nghịch như con tôi, chỉ cần đe nó ngay từ đầu thì nó sẽ ngoan như vậy, vì tôi chiều con, cho con nghịch nước nên giờ cứ thấy nước là nó nghịch v...v... Tôi chợt nghĩ, cậu bé ngoan ngoãn nhà hàng xóm kia thật bất hạnh, có lẽ cậu bé đã phải ấm ức lắm, có lẽ cậu bé cũng đã từng sờ vào nước để khám phá xem nhiệt độ của nước là thế nào, đã từng múc nước đổ liên tục để xem làm cách nào mà nước lại chảy xuống, thế nhưng tất cả niềm say mê đó đã bị gia đình dập tắt, ngăn cản thậm chí quát mắng đến nỗi bây giờ trò chơi cùng chậu nước, với cậu bé chỉ còn là 1 thứ xa xỉ không dám động vào.

Người lớn thường áp đặt những kiến thức và kinh nghiệm mình có lên trẻ nhỏ, và che đậy sự áp đặt đó bằng những lí do "kinh điển" như:" Muốn tốt cho trẻ, làm vậy là yêu thương bảo vệ trẻ khỏi bệnh tật, khỏi nguy hiểm, là dạy trẻ biết vâng lời người lớn, dạy trẻ ngoan ngoãn v...v.." Vâng, người lớn đã thành công, con cái họ khá là ngoan mà, phải không? Ngoan là người lớn bảo gì nghe nấy, bảo ngồi xem tivi thì ngồi yên xem tivi, bảo ngưng chơi đùa thì 1 là lập tức ngưng chơi đùa , 2 là bị phát mấy roi vào mông, mếu máo đi vào ngồi yên xem tivi tiếp...

Nhưng sau khi chúng ngoan như vậy rồi, chúng sẽ không dám khám phá những gì mới mẻ nữa, vì chúng e sợ nguy hiểm, sợ dơ bẩn, sợ bị đòn ,bị mắng. Chúng sẽ không biết được bản chất thật sự của những kiến thức mà chúng học trên trường vì chưa bao giờ chúng được trải nghiệm thực tế. Làm sao biết được loại đất này xốp hơn loại đất kia như thế nào nếu không tự tay sờ vào?" Ôi bẩn lắm, đừng nghịch đất nghịch cát kinh lắm" Trong đầu bọn trẻ con "ngoan ngoãn" chắc chắn sẽ hiện lên câu này nếu giáo viên giao bài tập về nhà cho chúng là tự trồng cây. Tôi nghĩ đến đây chợt bật cười.

Tôi vui mừng vì con tôi đã không ngoan theo cách đó. Nó chỉ chơi với món đồ chơi mới trong vòng 5-10 phút, sau đó là 1 trò chơi thú vị khác mà nó tự nghĩ ra, tháo hết pin của chiếc xe ra chẳng hạn, rồi tháo tới mui xe, bánh xe, động cơ bên trong xe, và cho xe vào thùng " nghỉ ngơi", nó bắt đầu chơi với chiếc quạt, chơi với nước, với 1 cái que kem, nó có thể xới tung 1 đám đất sau vườn lên, tự mình tìm được 1 cây non mới nhú, nó chạy ù về khoe mẹ. Con trai tôi, nó vẫn thường xuyên đi chân đất và leo trèo khắp nơi, mặt mũi đen nhẻm với nụ cười trên môi, mồ hôi nhễ nhại vì hì hục chơi với cái bơm xe đạp. Và nó sẵn sàng nói không với bất kì ai làm nó khó chịu, thậm chí hét lên nếu có sự trêu đùa quá đáng. Còn tôi, tôi đang trở thành 1 bà mẹ vô cùng tệ trong mắt mọi người trong nhà khi không thể giáo dục con " ngoan" theo cách của họ. Tôi để con tôi chơi đùa tự do, quần áo lấm lem. Tôi thật tệ! Tôi cho phép con nhặt rau cùng tôi, giặt quần áo cùng tôi, để con tự rửa tay, tự rửa đồ chơi, tự xúc ăn, tự nín sau khi khóc thỏa thích, tôi thật tệ! Tôi không cho con xem tivi, suốt ngày giải thích và giải thích, nhỏ nhẹ và nhỏ nhẹ với con, không nghiêm khắc phạt con khi con nghịch ngợm, tôi quá tệ rồi!

Nhưng con trai của mẹ à, mẹ yêu con rất nhiều, mẹ không thể thốt ra được câu nói" không ngoan thì không yêu nữa" . Con hãy luôn vui vẻ và can đảm khám phá thế giới đầy sắc màu này mà không cần bận tâm đến việc phải ngoan đến mức độ nào thì mới được yêu thương, vì mẹ... mẹ mãi mãi yêu thương con cho dù con ngoan hay con hư. Mẹ xin con, đừng ngập ngừng trước những ước muốn của con, xin con đừng " ngoan", con hãy mạnh mẽ, hãy táo bạo và sáng tạo cuộc sống theo cách của riêng con, con nhé!!!

Nguồn : coppy

07/10/2021

| 07. 10. 2021 |

Nếu bỗng dưng ngày mai anh gặp được người con gái khác.
Người con gái đó hay cười với anh, luôn kể anh nghe những câu chuyện thật vui, thức chơi cùng anh vài ba trận game đến gần sáng.

Người con gái đó sẽ không quản anh đi đâu, làm gì, để anh được tự do. Và cũng sẽ không gắt gỏng với anh mỗi khi anh về trễ, không giận hờn anh mỗi khi anh quá chén với bạn bè nên anh thấy người con gái đó thật hiểu chuyện, cho anh riêng tư, cho anh thoải mái.

Người đó, chẳng giống như em.

Em hay cằn nhằn vì lo lắng mỗi khi anh về muộn đi đường khuya nguy hiểm, lại cấm đoán anh không được uống nhiều vì sợ lái xe không an toàn. Em còn hay gắt gỏng với anh mỗi lần anh bỏ bữa mà dạ dày anh lại hay đau, em còn cằn nhằn mỗi khi anh thức đến sáng để chơi game vì mai anh còn ca làm sớm.

Nếu lỡ ngày mai anh gặp được người con gái khác, rồi bỗng thấy em chẳng dịu dàng bằng, so với họ cũng không hiểu chuyện hơn. Anh bắt đầu thấy lòng anh có cảm giác khác lạ, thì hãy nhớ là tình yêu của em dành cho anh luôn là nhất, và em thì chỉ có một trên đời.

From: Hẻoo
Photo: Hiệu ảnh Tân thời

07/10/2021

Chào tháng 10, tháng đẹp nhất trong những tháng cuối năm🍂

Tháng 10 sang, thu đã về được phân nửa. Phải công nhận rằng, mùa này cứ khiến con người ta ngẩn ngơ, man mác buồn là thế nào nhỉ?

Thu Hà Nội chậm lại thì phải, vì mọi người chẳng còn vội vã để tránh cái nóng như đổ lửa của mùa hè nữa. Lâu lắm mới đi làm lại, dạo này tan làm tôi thường chạy xe chầm chậm đuổi theo những tia nắng cuối ngày rồi nghĩ vẩn vơ, Hà Nội cứ nhẹ nhàng mãi như này thì tốt biết mấy.

Thời tiết này còn mang đến những nỗi nhớ âm ỉ trong tim, nhớ bố mẹ, gia đình ở nơi xa, nhớ người từng thương, nhớ vài kỉ niệm cũ.. đủ mọi nỗi nhớ xuất hiện trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi mặt trời lặn

Tháng 10 về rồi đấy, chẳng mấy chốc là hết năm. Tháng 10 này, tôi mong chờ đợt gió mùa thật sự chứ không phải gió mùa qua đài báo,
Mong chờ dịch bệnh lui đi phần nào để cuộc sống trở lại bình thường, mọi người đi làm để còn chuẩn bị cho một cái Tết ấm no nữa mà nhỉ?

Tháng 10 này, chúc mọi người tất cả🌱

07/10/2021

ĐỪNG ĐỂ TUỔI THƠ CON MƠ HỒ HÌNH ẢNH BỐ!

Trước khi đọc bài viết này, bạn hãy thử nhíu mày ngồi nhẩm lại: Hôm nay, hôm qua và hôm kia nữa, một ngày bạn dành bao nhiêu thời gian cho con?

Có khi nào bạn tắt ti vi, cất điện thoại, ngồi xuống chơi xếp hình cùng với con?

Có khi nào bạn dắt xe đạp ra ngõ, bảo con trèo lên và chúng ta sẽ đi một vòng?

Có khi nào bạn cùng trèo lên giường với con và đọc cho bé nghe một câu chuyện trước khi đi ngủ?

Có khi nào bạn hỏi con về chuyện ở lớp, ngồi tô màu cùng con, dắt con ra ngoài đi dạo, kể cho con nghe một câu chuyện cổ tích, lôi bóng ra sân đá cùng con, cùng con chơi trò xây nhà bằng chăn và gối, thơm và chúc con đi ngủ mỗi đêm…

Và lần gần nhất bạn nói cho con biết "Bố yêu con" là khi nào?

Tôi từng đọc được một dòng chia sẻ của một bà mẹ: “Thời này làm gì còn kiểu đọc truyện, tâm sự, rồi thơm trán, chúc ngủ ngon và đi ra ngoài, cái đó chỉ có trong truyện cổ tích mà thôi!”. Té ra ngày nào nhà tôi cũng làm như truyện cổ tích.

Tôi cũng từng biết có ông bố rất hùng hổ bình luận: “Cho nó ngủ từ 8 giờ thì có mà mất hết tuổi thơ!”. Nhưng tối nào bố cũng đi nhậu đến khuya, con ở nhà với ông bà trông bằng ti vi, điện thoại. Té ra đó là tuổi thơ.

Nhìn một vòng xung quanh, chắc không khó bắt gặp những gia đình mà bố mẹ, đặc biệt là các ông bố dành rất ít thời gian cho con. Phải chăng vì bố quá bận (bận cả việc lẫn bận những cuộc vui) hay vì bố cho rằng trách nhiệm của người đàn ông là kiếm tiền, nuôi con là chuyện của phụ nữ?

Tiền có thể mua được cho con ngôi nhà nhưng không mua được cho con mái ấm.

Tiền có thể mua cho con những bộ quần áo đẹp nhưng không mua được những buổi đi chơi có đủ cả gia đình.

Tiền có thể mua những món đồ chơi xịn nhưng không mua được một người bố ngồi cạnh cùng chơi với bé.

Tiền có thể mua được tất cả, ngoại trừ năm tháng con lớn lên mỗi ngày mà bố mẹ vô tình đã bỏ qua.

Bố ạ, nếu chưa thể dành được đủ thời gian cho con, vậy đừng vội làm bố.
Một đứa bé sống trong gia đình bình thường nhưng được bố mẹ quan tâm sẽ hạnh phúc hơn một thiếu gia nhí được giúp việc ru đi ngủ mỗi ngày.

Một nghiên cứu từ trường Đại học Newcastle (nằm trong top 20 trường xuất sắc nhất Vương Quốc Anh) đã chỉ ra rằng những đứa trẻ được bố tích cực quan tâm, dành thời gian và tham gia những hoạt động thường ngày sẽ có chỉ số IQ và sự phát triển vượt trội (bao gồm cả các kĩ năng lẫn nhận thức) hơn hẳn những bé thiếu thốn điều này.

Sự khác biệt về trí tuệ không chỉ tồn tại khi con chỉ là một đứa trẻ mà còn kéo dài đến khi con trưởng thành và ngoài 40 tuổi. Đồng nghĩa với việc, nếu bố dành nhiều thời gian hơn, con sẽ thông minh hơn.

Trong phương pháp Kubota, một phương pháp giáo dục hình thành trí tuệ sớm ở trẻ của Nhật Bản cũng đã khẳng định vai trò của bố quyết định không nhỏ trong sự giáo dục, phát triển và hình thành tính cách của bé sau này. Những đứa trẻ nhận được đủ sự quan tâm của bố sẽ luôn tích cực trong việc giao tiếp, học tập, khám phá và phát triển tư duy tốt hơn.

Ngược lại, nếu chỉ nhận được sự chăm sóc từ mẹ, trẻ có xu hướng nóng nảy, ương bướng và hay chống đối (đặc biệt là bé trai). Những đứa trẻ nhận được đầy đủ sự quan tâm và chăm sóc từ bố sẽ tiếp tục trở thành một người bố biết chia sẻ và lắng nghe trong tương lai.

Những ông bố cực kỳ, cực kỳ bận rộn kiếm tiền chắc cũng chẳng bao giờ có thời gian lướt facebook và đọc được bài viết này của tôi. Còn những ông bố khác, tôi nghĩ chẳng quá khó khăn để bạn dành 1 tiếng cho con mỗi ngày. Rồi bạn sẽ nhận thấy những điều còn tuyệt vời hơn cả những điều tuyệt vời.

Sẽ nhận ra em bé bé tí nhưng sẵn sàng khệ nệ vác cái ghế to đùng đặt cạnh để được đánh răng với bố.

Sẽ nhận ra cô con gái đã biết cho trứng đồ chơi lên chảo rán, cho gà đồ chơi vào nồi luộc mời bố ăn.

Sẽ nhận ra con trai mình có rất nhiều sách nhưng chưa quyển nào trong số đó mình từng đọc cho bé.

Và sẽ nhận ra mình hạnh phúc thế nào khi được đặt nụ hôn lên trán chúc con ngủ ngon.

Đôi khi bạn quá ngượng ngùng để nói câu “Bố yêu con" cho đến lúc nhận ra thì con đã quá lớn và vượt khỏi vòng tay của bố mẹ.

Hỡi các ông bố, hãy đặt điện thoại xuống và chơi với con, bởi bạn biết không THỨ TUYỆT VỜI NHẨT MÀ CHA MẸ NÀO, BẤT KỂ GIÀU NGHÈO, CŨNG CÓ THỂ DÀNH CHO CON CHÍNH LÀ THỜI GIAN CỦA MÌNH.

- st-
Thương Nhím

Want your business to be the top-listed Beauty Salon in Hanoi?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Telephone

Website

Address


Hanoi