CLB HÀ NỘI
Giao lưu Kết bạn Lành mạnh
08/09/2023
Ngẫm…!
04/12/2022
MẸ ANH PHIỀN THẬT EM NHỈ!
– Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật!
– Um, mẹ anh phiền thật, bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em.
Tiếng đ.ầu dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anh buông thõng người ra sau ghế, ở bên kia cô nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó…
– Anh nhìn đi, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp đi.ên rồi đây. – Cô vò đ.ầu trong 1 trạng thái vô cùng tức giận, anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ v.ai gầy gầy, cô hất chúng ra.
– Em vào đây – Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng, khép hờ cửa, anh lấy xuống 1 chiếc hộp được đặt trên nóc tủ, lấy t.ay phủi nhẹ, anh nhìn cô mỉm cười. – Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng l.ão em nhé, còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào.
Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 1 xấp hình, anh lấy ra 1 tấm đã cũ, nhưng chẳng hề dính tí bụi nào, cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.
– Em thấy không, đây là tấm hình mà Dì anh đã chụp lúc anh sinh ra. Dì kể vì mẹ yếu nên si.nh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đ.au lâu em nhỉ, mà mẹ phiền thật, cứ l.a h.ét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng si.nh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi vậy mà mẹ vẫn cố c.ãi "Không, con tôi phải ra đời, tôi phải si.nh", mẹ anh phiền thật đó.
Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bỗng, rồi cô nhìn anh, trong m.ắt anh chứa 1 điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua 1 bên, lấy 1 tấm khác cho cô xem.
– Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đ.ầu tiên anh b.ú mẹ, anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh, uống sữa bình đi, ở đó mà dưỡng sức, nhưng một hai cứ khư khư giữ anh vào lò.ng "Không, con con nhẹ cân, phải b.ú sữa mẹ mới tốt". Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không anh được uống sữa bình rồi, sữa bình phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật.
Bàn t.ay cô run run, cô thấy ánh m.ắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc, 2 bàn tay cô ta cứ giữ chặt đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả.
– Còn nữa đây này – Anh lại lôi ra 1 tấm khác nhìn vào đó.
– Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn 1 năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể mẹ cứ gặp ai là cũng hí hởn khoe "Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó". Bộ mẹ không thấy phiền hay sao em nhỉ? – Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì ứ nghẹn lại, bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ trong tấm hình, cô nhìn mãi.
- Ba còn kể, từ ngày anh bắt đ.ầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ là nguyên những ngày sau là một chuỗi điệp khúc "Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin", mẹ phiền quá đi mẹ à, anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, m.ắt anh đang long lanh thì phải.
– Đây nữa, đây nữa này – Anh lôi ra nguyên 1 xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh – Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết, lần đ.ầu tiên anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan, rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen, em coi đi, đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến tết mới xong, anh phì cười, " mẹ anh phiền nhỉ "?
Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm 1 tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu, cô thấy nó, 1 tấm hình rất đẹp, anh rất đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó trông điển trai quá, cao ráo, nhưng…
– Em có thấy không? tóc mẹ anh đó, rối em nhỉ ? còn áo quần nữa này, cũ mèm…– Cô nghe thấy giọng anh trở nên khác đi, không đều đều như lúc ban đầu nữa, đứt quãng. Cô nắm lấy t.ay anh.
– Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt anh phải học…Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta, trưa ăn 1 chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ, rồi chiều đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí...- Giọng anh lạc hẳn – Còn nữa em ạ, tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được 1 tí thôi, vậy đó…Em thấy mẹ anh khỏe không?
"Tách", 1 giọt nước rơi xuống trên tấm hình, mắt cô cũng nhòe đi, khác thật, 1 bà mẹ trẻ với gương m.ặt xinh đẹp lúc đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gương m.ặt phúc hậu đó nhưng giờ làn d.a đã nhăn đi, khuôn m.ặt gầy hẳn khi đứng cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường.
– Anh à – Bàn t.ay cô nắm lấy bàn t.ay run run của anh.
– Em có thấy t.ay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể em nghe nhỉ. Khi 5 tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt ch.ân ng.ã từ cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đ.au một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không, anh đang nằm trên 1 thân thể rất quen…mẹ anh đó. – Cô sững người lại, nước m.ắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm t.ay anh.
– Em à, mẹ anh phiền vậy đó, phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lò.ng cho đến khi anh gần đón đứa con đ.ầu tiên của mình, chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ, bây giờ lớn rồi mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ em không thấy sao, cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng l.ão em nhé.
"Anh", cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở, "em xin lỗi ", anh ôm lấy cô vỗ về, vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được làm như vậy.
" Choang"– Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.
– Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng… Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ vừa rơi.
– Mẹ à – Cô chạy đến nắm lấy bàn t.ay xư.ơng xư.ơng của mẹ – Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho – Cô ôm chặt mẹ, nước m.ắt thấm đẫm v.ai áo mẹ, mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lò.ng của mẹ.
"Mẹ đã không sinh lầm con và con cũng đã không chọn nhầm dâu cho mẹ, phải không ạ?"
Theo phunugiadinh.vn
04/12/2022
John Roberts là Chánh án đương nhiệm của Pháp viện Tối cao Hoa Kỳ. Những lời trên được ông phát biểu trong buổi lễ tốt nghiệp cấp 3 của con trai mình. Nhưng người cha nào lại chúc con mình gặp nhữntg điều tồi tệ nhất trong đời?
Những lời chúc tốt đẹp may mắn đã được nói quá nhiều. Roberts mỉm cười: “Ta sẽ không làm thế, và ta sẽ nói với các con tại sao.”
“Từ giờ về sau, ta hy vọng con sẽ bị đối xử bất công, bởi chỉ có như vậy con mới có thể cảm nhận được giá trị của sự công bằng.
Ta hy vọng con có thể nếm trải một chút mùi vị của sự phản bội, bởi chỉ có như vậy con mới có thể lĩnh hội được tầm quan trọng của sự chân thành.
Xin lỗi phải nói thế này, nhưng ta hy vọng con cảm nhận được sự cô đơn hàng ngày, bởi chỉ có như vậy con mới hiểu được rằng bạn bè không phải là thứ trời cho mà con phải giữ gìn.
Ta hy vọng con có thể gặp xui xẻo liên tục, bởi chỉ có như vậy con mới hiểu được ý nghĩa của may mắn trong đời, hiểu được sự thành công mình có lẽ chỉ là do vận may, và sự thất bại của người khác cũng không phải là đáng đời.
Và khi con gặp thất bại, từ nay về sau còn nhiều, đối thủ của con sẽ châm chọc và cười nhạo trên sự đau khổ của con. Bởi như vậy con mới hiểu có phong độ rốt cuộc quan trọng như thế nào.
Ta hy vọng thi thoảng con bị người khác coi thường, chỉ có như vậy con mới hiểu được học cách tôn trọng và lắng nghe là quan trọng tới mức nào. Và ta cũng hy vọng con sẽ học được đủ đau đớn để học cách cảm thông.
Cho dù ta có hy vọng những điều này hay không thì thật ra sớm muộn gì nó cũng sẽ xảy ra trong cuộc sống của con. Con có thể tiếp thụ giáo huấn hoặc thu hoạch được gì trong đó hay không, đều dựa vào việc con có nhìn thấy những bài học trong khổ đau của mình hay không.”
Và nếu các con có thất bại, con đứng dậy và thử lại một lần nữa. Và nếu con lại thất bại, con hãy lại đứng dậy và thử lại lần nữa. Và nếu con có thất bại một lần nữa – đó có thể là lúc hãy suy nghĩ làm một việc gì khác.”
Những lời “khó nghe” này giống như lời cảnh tỉnh. Chúng là những điều tinh túy nhất được chắt lọc lại từ một con người thông tuệ cả về mặt học thuật lẫn trải đời. Người cha này đã nói lên từ tận đáy lòng: hãy học cách đối mặt với thế giới ngoài kia phức tạp với tâm thái cân bằng, ứng xử đúng đắn trước những gian nan gập ghềnh trong cuộc sống!
- sưu tầm -
26/11/2022
Ông bà tôi 🤣
26/11/2022
26/11/2022
GI.Á TRỊ THẬT SỰ CỦA THỜI GIAN...
▪️ Muốn biết gi.á trị thật sự của 1 phút, hãy hỏi người vừa lỡ chuyến tàu.
▪️ Muốn biết gi.á trị thật sự của 1 năm, hãy hỏi 1 học sinh thi rớt Đại học.
▪️ Muốn biết gi.á trị thật sự của 1 tháng, hãy hỏi người mẹ đã s.anh con non.
▪️ Muốn biết gi.á trị thật sự của 1 tuần, hãy hỏi biên tập viên của 1 tạp chí ra hằng tuần.
▪️ Muốn biết gi.á trị thật sự của 1 giờ, hãy hỏi những người đang yêu chờ đợi để được gặp nhau.
▪️ Muốn biết gi.á trị thật sự của 1 giây, hãy hỏi người vừa thoát khỏi 1 t..a.i n..ạ.n h.i.ể.m ngh.è.o.
▪️ Muốn biết gi.á trị thật sự của 1/100 giây, hãy hỏi người vừa đoạt huy chương bạc tại Olympics.
1 giây không nhiều nhưng cũng không ít đâu. 1 giây không làm được gì nhưng cũng có thể làm nên tất cả.
Ngồi giữa trưa hè nắng nóng, 1 giây đối với bạn chẳng là gì. Ngồi giữa 1 phòng thi đầy áp lực, 1 giây còn quý hơn vàng!
Ở cuộc vui thâu đêm, 1 giây trôi tuột vào quên lãng. Ở khoảnh khắc chia t.a.y, 1 giây ghi sâu vào kí ức.
Những con người khoẻ mạnh, 1 giây chỉ thoáng qua. Những bệnh nhân nan y, 1 giây là sự sống.
Trên đường đua, 1 giây quyết định kẻ thắng người thua. Bao tháng ngày trui rèn, 1 giây nói lên tất cả.
Trong tình yêu, 1 giây nổi nóng mà rời xa cả đời. Đàm phán công việc, 1 giây lỡ lời hỏng bao công sức.
1 giây là thời gian, mà thời gian là vòng xoay bất tận, 1 giây của hôm nay không như 1 giây của hôm qua và càng không giống 1 giây của ngày mai.
Hãy sống để không bao giờ phải hối tiếc dù chỉ 1 giây ngắn ngủi. Có thể chỉ 1 giây sẽ thay đổi cuộc đời người.
Đừng để trong 1 giây ấy, cảm xúc xóa mờ lí trí. M.i.ệ.n.g nói, t.a.y làm mà không hề nghĩ tới hậu quả. Con người thay đổi chỉ trong phút giây, công việc, tương lai và người mình yêu thương nhất có thể v.ỡ n.á.t chỉ trong một giây.
Nên nhớ, không để tr.á.i t.i.m nằm trên đ.ầ.u, có hối hận có sửa sai cũng khó được như trước.
(Sưu tầm)
23/11/2022
TÔN TRỌNG NỖI BUỒN CỦA NGƯỜI KHÁC
Có một dạo tôi bị trầm cảm, và khi nói chuyện với chị tôi, chị ấy bảo, "Chắc phải có vấn đề gì đó thì em mới như vậy, hoặc là do em yếu hơn chị chứ chị còn trải qua nhiều chuyện hơn em nhưng giờ chị vẫn ổn. Em hãy nghĩ tích cực lên đi."
"Nghĩ tích cực đi", "Mới vấp ngã có chút mà đã vật vã như thế, sau này gặp chuyện lớn hơn thì làm thế nào?", "Sao em yếu đuối thế, có chút chuyện như vậy mà cũng không vượt qua được", "Chị còn trải qua nhiều chuyện tồi tệ hơn em nhưng chị vẫn vượt qua được đấy thôi. Đấy là do em, em phải mạnh mẽ hơn", "Sống sung sướng từ nhỏ quen rồi, giờ chịu có chút khổ cũng không chịu được". Đây là những câu tôi thường hay nghe được, không chỉ từ người thân mình mà còn từ những người xung quanh và đây cũng là những câu nói dễ gặp nhất ở phần comment dưới những câu chuyện chia sẻ nỗi buồn mà chúng ta thường hay thấy ở trên mạng.
Dù rằng những câu nói trên có xuất phát từ ý tốt muốn động viên, muốn khích lệ, hay muốn người nghe cảm thấy chuyện của họ không tệ đến mức đó thì trên thực tế những lời khuyên này lại mang hơi hướm đổ lỗi và khiến cho người nghe cảm thấy tồi tệ hơn mà thôi. Như bài viết "Tại sao không nên nói vui lên đi với người đang buồn" mà page đã đăng ở bên dưới có nói, nếu người ta có thể chọn lựa vui lên thì chẳng ai buồn ngay từ ban đầu.
Mỗi người có một sức bật, độ dẻo dai tinh thần lẫn độ nhạy cảm hay khả năng chịu đựng tổn thương khác nhau dựa trên trải nghiệm, hoàn cảnh môi trường, bẩm sinh và cả di truyền. Đương nhiên tất cả các yếu tố này đều không thể lựa chọn hay nằm trong quyền điều khiển của một người. Thế nên việc kêu một người nghĩ tích cực đi hay đừng nhạy cảm quá, nó rất là vô nghĩa.
Trong 5 yếu tố tính cách thì yếu tố rối loạn thần kinh (neuroticism) cái bao gồm cả sự nhạy cảm có đến 40% là từ di truyền, cộng thêm sinh ra đã như vậy, rồi sau đó mới đến sức ảnh hưởng từ môi trường. Mà có một vài nghiên cứu còn cho rằng sức ảnh hưởng từ di truyền còn cao hơn sức ảnh hưởng từ môi trường đối với yếu tố rối loạn thần kinh (1). Không phải cứ muốn thấp là thấp, hoặc muốn không nhạy cảm là không nhạy cảm. Những người có chỉ số rối loạn thần kinh cao dễ mắc các dạng rối loạn cảm xúc như rối loạn trầm cảm hay rối loạn lưỡng cực.
Giả sử như tâm lý bạn là sợi dây thun và độ căng của nó là mức độ bạn chịu được stress và bạn không được chọn lựa chất liệu cho sợi dây thun đó. Nếu bạn may, có được sợi dây thun với chất liệu tốt (gene, môi trường, gia đình...) thì độ căng và độ đàn hồi của bạn sẽ tốt và dẻo dai. Nếu bạn không may có phải sợi dây thun tệ thì dù có bao nhiêu chất đổ vào củng cố thì độ căng của nó cũng chỉ có thể cải thiện thêm dc 1,2 cm trước khi nó đứt. Và nếu căng nhiều quá thì độ đàn hồi sẽ từ từ giảm đi, nghĩa là mức độ phục hồi sau stress sẽ càng yếu. Và có khi chỉ hơi căng một xíu thôi, vấn đề gây stress nhỏ thôi, cũng có thể khiến sợi dây thun đó bị đứt vì nó không còn độ đàn hồi nữa.
Bạn tôi từng kể tôi nghe rằng khi cô ấy đi tư vấn tâm lý thì được chuyên viên tư vấn bảo rằng. “Sao anh chị em của em cũng trải qua những sự kiện như vậy mà họ vẫn bình thường còn em thì lại mắc rối loạn tâm lý? Em có nghĩ đến điều đó chưa?” Đây là một câu hỏi rất vô tâm và hoàn toàn đi ngược lại với những quy tắc khi điều trị hay tư vấn tâm lý. Và điều đáng sợ ở đây là bởi vì nó nghe sơ qua thì có vẻ không sai thế nên chẳng ai buồn suy nghĩ sâu xa hay là chấp nhận sự khác biệt của một người.
Mỗi người đều có những trải nghiệm riêng, vấp ngã riêng và học được những bài học riêng cho mình. Không phải ai cũng có những trải nghiệm giống nhau hay học được những bài học giống nhau. Chúng ta có thể chia sẻ kinh nghiệm của mình nhưng đừng áp đặt hay bắt buộc những người khác phải giống mình hoặc thất vọng khi họ không làm được, hay coi thường những trải nghiệm của họ. Bởi vì khi đó chúng ta đã ngầm so sánh mình với họ. Bất cứ sự so sánh nào cũng khập khiễng, và dẫn đến kết quả một bên hơn, một bên kém. Và đồng thời sự so sánh cũng dẫn đến phán xét rồi đổ lỗi, hạn chế cách nhìn cũng như cách tiếp nhận thông tin.
Và nếu bạn không có lời gì tốt đẹp để nói hay chia sẻ thì hãy im lặng, hoặc thay vì nói những câu như ở đầu bài, bạn có thể nói: "Mình không biết phải nói gì, nhưng mình luôn ở đây lắng nghe cậu", "Có thể mình chưa hiểu được vấn đề của cậu, nhưng mà mình luôn sẵn sàng nghe cậu chia sẻ", "Cậu còn có mình ở đây, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua rắc rối này", "Có thể cậu không tin nhưng những gì cậu đang cảm nhận chỉ là tạm thời mà thôi. Mọi chuyện rồi sẽ ổn", "Mình có thể làm gì để cậu bớt buồn đây?". Dù không thể giải quyết được vấn đề của họ nhưng những câu có thể khiến cho người nghe cảm dễ chịu hơn.
Hãy tôn trọng sự khác biệt của một người, tôn trọng sự trầm cảm của người khác, tôn trọng nỗi buồn của họ. Điều này có thể chẳng ngăn được họ không bị bệnh hay không buồn nhưng nó sẽ khiến cho trải nghiệm của họ trở nên dễ chịu đựng hơn.
- Beautiful Mind VN
23/11/2022
"Nếu bạn yêu một bông hoa, đừng hái nó lên. Bởi nếu bạn hái nó, nó sẽ chế.t và nó sẽ không còn là thứ bạn yêu thích. Vì vậy, nếu bạn yêu một bông hoa, hãy để nó như vậy. Tình yêu không phải là sở hữu, tình yêu là sự trân trọng."
- Osho
23/11/2022
ĐỜI NGƯỜI NỞ HOA HAY BẾ TẮC, TẤT CẢ LÀ DO GÓC NHÌN
1. Bị đ.u.ổi việc, nhưng cũng là cơ hội để tìm việc tốt hơn.
2. Bị thất tình, nhưng cũng là cơ hội để tập trung sống cho mình nhiều hơn.
3. Bị ă.n ch.ử.i, nhưng cũng là cơ hội để hoàn thiện bản thân hơn.
4. Bị cho r.a r.ìa, nhưng cũng là cơ hội để nhìn nhận các mối quan hệ tốt hơn.
5. Bị c.ô l.ậ.p, nhưng cũng là cơ hội để sống đ.ộc lập hơn.
Suy cho cùng, trong cuộc sống không có gì là tuyệt đối. Chuyện xấu chưa hẳn đã xấu mà chuyện tốt lành chưa hẳn đã hoàn toàn tốt đẹp, quan trọng là ở bản thân mình mà ra. Đời người nở hoa hay bế tắc, tất cả là do góc nhìn. Đừng buồn vì thế giới quay lưng với bạn. Hãy vui vì đó là cơ hội để bạn trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của chính mình.
Nguồn: Sưu tầm
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Contact the business
Telephone
Website
Address
Hanoi
000084
Opening Hours
| Monday | 09:00 - 17:00 |
| Tuesday | 09:00 - 17:00 |
| Wednesday | 09:00 - 17:00 |
| Thursday | 09:00 - 17:00 |
| Friday | 09:00 - 17:00 |
| Saturday | 09:00 - 17:00 |
| Sunday | 09:00 - 17:00 |

04/04/2023
23/11/2022