Loan Nguyễn
Mọi người thấy hay cho em loan xin lượt theo dõi emxin cảm ơn
01/06/2026
Ngay trong đêm tân hôn, sau khi tháo b/a/o c/a/o su, Phó Trầm Chu thản nhiên cất giọng:
"Trước đám cưới, cô đột nhiên đòi tăng tiền sính lễ thêm 500 nghìn tệ. Khi đó tôi nói công ty phá sản, không còn tiền."
Anh ta dừng lại một chút rồi bật cười nhạt.
"Thật ra tôi lừa cô thôi."
Nói xong, anh ta mở điện thoại, đưa cho tôi xem tấm ảnh cô bạn thân đang đeo trên cổ một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh.
"Cô ấy chỉ cần ngủ với tôi một đêm, tôi lập tức mua cho cô ấy sợi dây chuyền này. Giá 5 triệu tệ."
Tôi cố chống tay ngồi dậy, nhìn anh ta với ánh mắt đầy kinh ngạc, hoàn toàn không thể tin nổi những gì mình vừa nghe thấy.
Cơn đau ở bụng dưới bắt đầu âm ỉ rồi nhanh chóng trở nên dữ dội. Thế nhưng nụ cười nơi khóe môi Phó Trầm Chu lại càng thêm lạnh lùng và tàn nhẫn.
"Ai bảo bản chất của cô là loại hám tiền, thích đào mỏ. Tôi tiêu thêm cho cô một đồng cũng thấy buồn nôn."
Sau khi anh ta rời đi, tôi lặng người nhìn màn hình điện thoại.
Trên đó là tờ thông báo t/ử v/ong vừa được bệnh viện gửi tới.
Phía dưới thân mình, m/áu tươi đang từng chút một thấm vào ga giường trắng, lan rộng thành một mảng đỏ chói mắt.
Phó Trầm Chu hoàn toàn không biết.
Số tiền sính lễ 500 nghìn tệ mà tôi cố chấp đòi thêm ấy, vốn là tiền cứu mạng của mẹ tôi.
Ngay trong đêm đại hỷ này, tôi đã mất đi cùng lúc bốn điều quan trọng nhất cuộc đời.
Người thân duy nhất của tôi.
Người chồng vừa mới cưới.
Người bạn thân đã gắn bó hơn mười năm.
Và cả đứa con còn chưa kịp chào đời trong bụng.
Khi tôi vội vã chạy tới bệnh viện, mẹ đã được phủ kín bằng một tấm vải trắng và đẩy ra khỏi phòng cấp cứu.
Tôi run rẩy chạm vào bàn tay đang dần mất đi hơi ấm của bà.
Khoảnh khắc ấy, tôi quỳ sụp xuống nền nhà lạnh giá, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Trên người tôi vẫn còn mặc nguyên bộ váy cưới chưa kịp thay.
Đó là bộ váy mà hai ngày trước, mẹ đã đích thân chọn cho tôi.
Nguyện vọng lớn nhất của bà chính là được nhìn thấy tôi xuất giá khi bà vẫn còn sống.
Chính vì vậy, bà đã cố gắng chống đỡ, gượng gạo kéo dài từng ngày cho tới hôm nay.
Tôi khóc đến tê tâm liệt phế.
Nhưng không ngờ, tử thần lại chọn đúng đêm tân hôn của tôi để xuất hiện.
Ngay cả cơ hội nhìn mặt mẹ lần cuối, tôi cũng không có.
Thứ tôi nhận được chỉ là một tờ giấy báo bệnh nguy kịch gửi đến bất ngờ.
Và tiếp đó là tờ giấy báo t/ử lạnh lùng.
Đúng lúc ấy, điện thoại báo có tiền chuyển khoản.
Ngay sau đó, Phó Trầm Chu gọi tới.
"Tôi chuyển cho cô 500 nghìn tệ rồi đấy."
"Nhưng loại người như cô cũng chỉ đáng giá từng ấy thôi."
Giọng nói của anh ta tràn ngập sự mỉa mai và vô cảm.
Thế nhưng trước đây, ngay cả một câu nói nặng lời anh ta cũng chưa từng dành cho tôi.
Một tháng trước đám cưới, mẹ tôi đột nhiên phát hiện mắc bệnh hiểm nghèo.
Tôi bán căn nhà duy nhất, chạy vạy khắp nơi, nhưng vẫn thiếu đúng 500 nghìn tệ tiền điều trị.
Không còn cách nào khác, lần đầu tiên trong đời tôi mở lời vay tiền Phó Trầm Chu.
Cho tới tận bây giờ, tôi vẫn nhớ rõ ánh mắt lạnh lùng của anh ta khi ấy.
"Công ty phá sản rồi, tôi cũng chẳng còn tiền."
"Thẩm Thức Vi, nếu cô ở bên tôi chỉ vì tiền thì bây giờ có thể cút được rồi."
Khoảng thời gian đó, mỗi ngày tôi làm ba công việc khác nhau.
Một bên cố gom tiền p/hẫu t/huật cho mẹ.
Một bên gánh khoản nợ mà anh ta nói là do công ty phá sản để lại.
Thậm chí vì sợ khiến anh ta áp lực hơn, tôi còn giấu kín chuyện mẹ đang mắc bệnh nặng.
Vậy mà hôm nay anh ta lại nói với tôi rằng tất cả chỉ là dối trá.
Anh ta chưa từng phá sản.
Cũng chẳng hề có món nợ nào cả.
Anh ta chỉ đợi đến ngày tôi vui vẻ mặc váy cưới bước vào lễ đường.
Rồi ngay trong đêm tân hôn, đích thân nghiền nát tất cả niềm hạnh phúc của tôi.
Đồng thời thông báo rằng anh ta đã lên giường với người bạn thân nhất của tôi từ lâu.
Giờ đây mẹ đã không còn nữa.
Khoản tiền 500 nghìn tệ được gửi tới như một sự bố thí muộn màng ấy, tôi cũng không cần.
"Không cần đâu."
"Tôi trả lại cho anh."
Ngay sau khi chuyển trả tiền, tôi nghe thấy tiếng cười đắc ý của Tống Thanh vang lên từ đầu dây bên kia.
"Em thắng rồi nhé!"
"Đã bảo nó sẽ giả vờ thanh cao rồi từ chối mà."
"Thua thì phải chịu phạt. Đêm nay em muốn làm chuyện đó trên du thuyền."
Sau đó là những âm thanh thân mật truyền qua điện thoại.
Bàn tay cầm máy của tôi run lên dữ dội.
Tiếng tút vang lên.
Cuộc gọi bị cắt ngang.
Cơn đau ở bụng dưới lại ập tới như muốn nghiền nát toàn thân tôi.
Mồ hôi lạnh nhanh chóng thấm ướt quần áo.
Tôi không còn chút sức lực nào, ngã quỵ xuống nền đất.
M/áu tươi loang rộng trên bộ hỷ phục đỏ thắm.
Thật ra tối nay, tôi vốn định nói cho Phó Trầm Chu biết một tin vui.
Tôi đã mang th/ai.
Nhưng còn chưa kịp mở lời, anh ta đã kéo tôi xuống giường.
Không có lấy một chút dịu dàng.
Không có lấy một chút yêu thương.
Anh ta chỉ điên cuồng phát tiết dục vọng của bản thân.
Lúc ấy tôi còn ngốc nghếch nghĩ rằng anh ta đang chịu áp lực vì chuyện phá sản.
Nào ngờ, trong mắt anh ta, tôi chỉ là công cụ để giải tỏa và trút giận.
Mọi thứ trước mắt dần trở nên mờ nhòe.
Tôi cố vươn tay về phía mẹ.
Nhưng cuối cùng, ngay cả góc áo của bà tôi cũng không thể chạm tới.
Ý thức dần chìm vào bóng tối.
Tôi hoàn toàn mất đi tri giác.
Khi mở mắt lần nữa, tôi đã nằm trên bàn mổ lạnh ngắt.
Bác sĩ cau mày đưa cho tôi tờ giấy xác nhận n/ạo p/há th/ai.
"Đã có dấu hiệu dọa s/ảy th/ai rồi mà sao không đến bệnh viện sớm?"
"Cô có biết như vậy nguy hiểm thế nào không?"
Đứa bé ấy cuối cùng vẫn không giữ được.
Giống như cuộc hôn nhân giữa tôi và Phó Trầm Chu.
Tất cả chỉ là giấc mộng do chính tôi tự dệt nên.
Để rồi cuối cùng tan biến như b**g bóng.
Những dụng cụ y tế lạnh lẽo không ngừng lấy đi sinh mệnh nhỏ bé trong cơ thể tôi.
Ngay cả thuốc giảm đau cũng không thể xoa dịu nỗi đau đang cắm sâu tận xương tủy.
Nước mắt lặng lẽ thấm ướt ga giường trắng.
Những ký ức ngọt ngào giữa tôi và Phó Trầm Chu lần lượt hiện về như một thước phim quay chậm.
Nhưng đến cuối cùng, tất cả đều dừng lại ở gương mặt lạnh lùng của anh ta trong đêm nay.
Cùng hai chữ khiến tôi tuyệt vọng nhất.
"Đào mỏ."
Chỉ hai từ ngắn ngủi ấy.
Đã khép lại hoàn toàn mối tình ba năm của chúng tôi.
..
Cách để đọc PHUN truyện (chắc chắn đọc được ạ):
Bước 1: LAI bài viết
Bước 2: Để lại 1 'CÒM MEN' sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy lin truyện ạ.
🌸 🌸 🌸 🌸 🌸 🌸 🌸 🌸
01/06/2026
Để tránh những rắc rối không cần thiết, tôi luôn tự nhận rằng mình đã có chồng.
Hôm đó đi dạo phố cùng đồng nghiệp, tôi nhìn trúng một chiếc váy cực kỳ hợp ý mình.
Chỉ tiếc là giá hơi chát.
Nhân viên bán hàng vẫn nhiệt tình giới thiệu, còn tôi thuận miệng buông một câu:
“Ây da thôi bỏ đi, chồng em không đồng ý đâu, có mua về cũng bắt đem trả lại thôi.”
Ai ngờ sáng hôm sau, công ty nhận được một bưu kiện gửi đích danh tôi.
Mở ra xem, bên trong lại chính là chiếc váy hôm qua!
Mắt Chu Khả sáng rực. Cô ấy cầm tấm thiệp bên trong lên đọc:
“Vợ yêu: Thích thì phải sở hữu, em xứng đáng với mọi điều tốt đẹp.
“Ký tên: Người chồng yêu em!”
Tôi đứng hình tại chỗ.
Chồng là do tôi bịa ra cơ mà.
Tôi còn chưa từng yêu đương lần nào, đào đâu ra chồng chứ?
# # # 1
Tôi còn tưởng Chu Khả đọc linh tinh nên lập tức giật lấy tấm thiệp.
Nhưng nhìn kỹ thì đúng là hai dòng chữ đó thật.
“Thịnh Vi, hóa ra bình thường cậu toàn giả vờ khiêm tốn à!
“Gì mà chồng cậu không cho cậu làm cái này, không cho làm cái kia.
“Thế này chẳng phải quá hào phóng sao? Ba vạn bảy tệ, nói mua là mua luôn!”
Mấy đồng nghiệp khác cũng tò mò bu lại.
“Hóa ra chồng cậu giàu thế, nhìn không ra nha Thịnh Vi!”
Tôi chỉ biết cong môi cười gượng, một câu cũng không biết phải đáp thế nào.
Ba tháng làm việc ở đây, hình tượng phụ nữ đã có gia đình của tôi đã được xây dựng vô cùng vững chắc.
Việc gì không muốn làm, tôi đều đẩy cho câu:
“Chồng tôi không cho.”
Hiệu quả cực kỳ tốt.
Nhưng sự thật là tôi thuộc kiểu "mẫu th/ai độc thân" chính hiệu, từ nhỏ đến lớn còn chưa từng nắm tay đàn ông.
Làm gì có chồng?
Tôi lén nhìn chiếc váy.
Kích cỡ hoàn toàn chính xác.
Rốt cuộc là ai gửi?
Trong đầu tôi thậm chí còn nảy sinh một suy nghĩ hơi tự luyến.
Chẳng lẽ có người đang thầm thích mình?
Nhưng chiếc váy này là lúc tôi đi dạo phố cùng Chu Khả mới nhìn thấy.
Ngoài cô ấy ra thì không ai biết.
Tôi âm thầm quan sát biểu cảm của Chu Khả.
Không có gì bất thường.
Suốt cả ngày hôm đó tôi đứng ngồi không yên.
Tan làm về nhà, tôi lập tức gọi điện cho bộ phận chăm sóc khách hàng của cửa hàng.
Khoản giao dịch lớn như vậy, chắc chắn phải lưu thông tin người mua.
Nhưng sau vài giây im lặng, nhân viên CSKH nói:
“Xin lỗi cô, đơn hàng này được đặt ẩn danh. Khách hàng đã bật chế độ bảo mật thông tin nên chúng tôi không thể tra cứu được.”
Ẩn danh?
Bí mật đến vậy luôn sao?
Tôi nhìn chằm chằm chiếc váy rất lâu.
Cuối cùng vẫn nhét nó vào góc sâu nhất trong tủ quần áo.
Sáng hôm sau đến công ty, Chu Khả lập tức hỏi:
“Thịnh Vi, sao cậu không mặc chiếc váy đó đi làm? Tớ còn muốn mở mang tầm mắt xem cái váy ba vạn bảy mặc lên người sẽ thế nào!”
Tôi cười đáp:
“Váy đắt như thế mặc đi làm thì lãng phí quá.”
Đồ không rõ nguồn gốc, tôi nào dám mặc.
Chu Khả cũng không hỏi thêm.
Tôi tập trung xử lý công việc.
Một lúc sau, lễ tân gọi:
“Thịnh Vi, có chuyển phát nhanh của cô này!”
Cả người tôi lập tức căng cứng.
Một dự cảm chẳng lành xuất hiện.
Quả nhiên.
Mở hộp ra, bên trong là nguyên một bộ son môi phiên bản đầy đủ.
Trên thiệp vẫn ghi:
【Chồng yêu em.】
Chu Khả lập tức reo lên:
“Đây chẳng phải bộ mới ra mắt sao? Tuần trước chúng ta vừa bàn tới, cậu còn nói thích mấy màu liền mà!”
Đúng vậy.
Khi ấy tôi còn mạnh miệng nói:
“Muốn mua nguyên bộ thật đấy, nhưng chồng tớ chắc chắn không cho. Anh ấy bảo tớ có quá nhiều son rồi.”
Chu Khả tặc lưỡi.
“Không cho mua?
“Người ta mua nguyên bộ luôn cho cậu rồi còn gì!
“Thịnh Vi, cậu kiếm đâu ra ông chồng thần tiên vậy?”
Thần tiên.
Đúng là thần tiên thật.
Thần tiên tới mức tôi còn chẳng biết anh ta là ai.
Rốt cuộc chuyện này là sao?
Nếu thật sự có người thích tôi, sao không đường đường chính chính xuất hiện?
Lén lút gửi quà còn tự nhận là chồng tôi làm gì?
Đầu óc tôi rối như tơ vò.
Tôi nhét hộp son vào ngăn kéo.
Chu Khả ngạc nhiên:
“Cậu sao vậy? Nhận được quà mà chẳng thấy vui gì cả.
“Cãi nhau với chồng à?”
Tôi cười gượng.
Chu Khả lập tức coi như tôi đã thừa nhận.
“Thảo nào hai ngày nay anh ấy liên tục gửi quà.
“Có ông chồng hào phóng thế này mà còn cãi nhau làm gì nữa.”
Tôi không đáp.
Chỉ lặng lẽ ghi lại mã vận đơn rồi tìm đến cửa hàng trực tuyến hỏi CSKH.
Nhận được câu trả lời:
【Bạn thân mến, đơn hàng này được đặt ẩn danh, chúng tôi không thể cung cấp thông tin ạ.】
Mua hàng online mà cũng ẩn danh được?
Tôi còn đang suy nghĩ thì lễ tân lại gọi lớn:
“Thịnh Vi, ra nhận hoa của cô này!”
# # # 2
Hoa?
Lại là hoa gì nữa?
Tôi ngơ ngác bước ra.
Ngoài cửa là một bó hoa cực lớn.
“Cô là Thịnh Vi đúng không? Đây là hoa chồng cô gửi.”
Tôi đứng sững.
Đến khi hoàn hồn thì shipper đã đi xa.
Tôi vội vàng chạy theo.
“Xin chào, cho tôi hỏi ai là người đặt bó hoa này vậy?”
Shipper nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.
“Chồng cô chứ ai.”
Tôi lắc đầu.
“Ý tôi là... tôi có thể xem tài khoản đặt hoa được không?”
Cậu ta không hiểu nhưng vẫn đưa điện thoại cho tôi xem.
Đúng như tôi đoán.
Trang cá nhân của đối phương hoàn toàn trống trơn.
“Bó hoa này một nghìn chín trăm chín mươi chín tệ.
“Trừ phí giao hàng ra, chồng cô còn thưởng thêm cho tôi một nghìn tệ tiền boa nữa.”
Cậu shipper cười tới mức mắt híp thành một đường.
“Chồng cô đối xử với cô tốt thật đấy.”
Tôi cứng ngắc trả lại điện thoại.
Khó khăn lắm mới nặn ra được một nụ cười.
Quay về công ty, đồng nghiệp lập tức bu lại.
“Bó hoa này chắc cả nghìn tệ nhỉ?”
“Nhằm nhò gì. Chồng Thịnh Vi mua váy ba vạn bảy còn chẳng chớp mắt.”
“Có thiệp kìa, đọc thử xem nào!”
Lúc này tôi mới chú ý tới tấm thiệp.
【Vợ yêu, đừng giận nữa nhé.】
Vừa đọc xong, tay tôi run lên.
Suýt nữa làm rơi cả bó hoa.
Mọi người tiếp tục trêu chọc:
“Có ông chồng tốt như vậy còn giận gì nữa.”
“Tớ ghen tị muốn khóc luôn.”
“Người ta nhận lỗi thành khẩn thế rồi, tha thứ đi.”
Nhưng tôi chẳng nghe lọt chữ nào.
Ánh mắt vô thức chuyển sang Chu Khả.
Chiếc váy.
Bộ son.
Những lời tôi từng nói.
Chỉ mình cô ấy biết.
Ngay cả chuyện tôi vừa nói mình cãi nhau với "chồng", lập tức đã có hoa gửi tới.
Lẽ nào cô ấy phát hiện tôi không có chồng nên cố tình trêu đùa?
Nhưng mấy món đồ này đều rất đắt.
Ai lại bỏ ra từng ấy tiền để chơi khăm?
Nghĩ mãi vẫn không tìm được lời giải.
Tan làm, tôi quyết định đến nhà ông nội để thư giãn đầu óc.
Ông nội nấu cả một bàn thức ăn ngon.
Tôi ôm cánh tay ông làm nũng.
Đúng lúc đó tôi phát hiện ông không đeo máy trợ thính.
“Ông nội, máy trợ thính của ông đâu rồi?”
Tai ông không còn tốt như trước.
Một lúc lâu sau mới nghe rõ.
“À cái đó hả?
“Hôm qua đi câu cá không cẩn thận làm rơi xuống sông rồi.
“Không sao đâu.”
Sao lại không sao được?
Tôi lập tức lên mạng tìm hiểu các loại máy trợ thính.
“Cứ mua cái nào rẻ thôi, đừng tốn tiền.”
Ông nội ngồi bên cạnh nhắc.
Tối hôm đó tôi ngủ lại nhà ông.
Sáng sớm hôm sau, tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức tôi.
Tôi bước ra ngoài.
Ông nội đã mở cửa.
Bên ngoài là một nhân viên chuyển phát nhanh.
“Xin chào, phiền ký nhận giúp cháu ạ.”
Ông nội nhìn bưu kiện rồi sửng sốt.
“Ây da cháu gái lớn, cháu mua ở đâu mà giao nhanh thế?”
Tôi lập tức tỉnh ngủ hoàn toàn.
Nhìn kỹ.
Đó chính là máy trợ thính.
Nhưng tôi còn chưa đặt hàng!
Khoảnh khắc ấy, toàn thân tôi nổi da gà.
# # # 3
“Xin hỏi ai sẽ ký nhận ạ?”
Nhân viên giao hàng hỏi lại.
Ông nội đang định ký thì tôi vội ngăn lại.
“Xin lỗi, có lẽ tôi đặt nhầm rồi.
“Tôi xin phép từ chối nhận hàng.”
Đây là đồ dành cho ông nội.
Tôi không dám nhận bừa.
Lúc từ chối, tôi lại nhìn thấy tấm thiệp quen thuộc.
【Tất nhiên phải dành những điều tốt nhất cho ông nội rồi. —— Cháu rể】
Tay tôi run dữ dội.
Sau khi tiễn shipper đi, tôi xin nghỉ nửa ngày rồi dẫn ông nội tới cửa hàng mua máy trợ thính mới.
Trước khi đi còn dặn đi dặn lại:
“Ông nội, nếu có bưu kiện nào gửi tới thì phải báo cho cháu ngay nhé.”
Ông không hiểu chuyện gì nhưng vẫn gật đầu.
Buổi chiều trở lại công ty.
Tôi như ngồi trên đống lửa.
Rốt cuộc là ai?
Ngay cả địa chỉ nhà ông nội tôi cũng biết?
Quan trọng hơn.
Chuyện tôi định mua máy trợ thính chỉ có tôi và ông nội biết.
Tối hôm trước mới tìm kiếm.
Sáng hôm sau đã giao tận cửa.
Dù nghĩ thế nào cũng thấy không hợp lý.
Hay là...
Tôi nhìn xuống điện thoại của mình.
Có người cài phần mềm theo dõi vào máy tôi sao?
Nghĩ tới nghĩ lui, đây là khả năng hợp lý nhất.
Vì thế tan làm tôi lập tức đi mua điện thoại mới.
Chiếc cũ thì format toàn bộ rồi bán lại.
Một ngày mất liền hai khoản tiền lớn khiến tôi đau lòng vô cùng.
May mà sau đó vài ngày, không còn món quà nào xuất hiện nữa.
Tôi vừa thở phào nhẹ nhõm.
Thì đêm đó lại nằm mơ.
Trong mơ, một người đàn ông xa lạ đầy tủi thân nói:
“Vợ ơi, váy anh tặng em không mặc, son anh tặng em không dùng, ngay cả máy trợ thính cho ông nội em cũng không nhận.
“Em chê anh rồi à?
“Hay không thích quà anh tặng?
“Sinh nhật em sắp tới rồi, vậy anh chuyển tiền cho em nhé.
“Em thích gì thì tự mua.”
Tôi giật mình tỉnh giấc.
Tim đập dồn dập.
Hôm nay đúng là sinh nhật tôi.
Nhưng giấc mơ kỳ quái kia là thế nào?
Đúng lúc chuông báo thức vang lên.
Tôi vỗ vỗ mặt, ép bản thân tỉnh táo rồi đi làm.
Ngồi ở văn phòng vừa ăn bánh mì vừa chạy dự án.
Điện thoại đột nhiên rung lên.
Mở ra xem.
Tôi lập tức trợn tròn mắt.
Một triệu tệ!
Tài khoản của tôi vừa nhận được một triệu tệ.
Tôi còn tưởng ai đó chơi khăm.
Nhưng khi mở số dư tài khoản ra kiểm tra, đúng là tăng thêm một triệu thật.
Ghi chú chuyển khoản:
【Vợ yêu, chúc mừng sinh nhật.】
Tôi chết lặng.
Câu nói trong giấc mơ đêm qua bất ngờ vang lên trong đầu.
“Vậy anh chuyển tiền cho em nhé.”
Tôi ngồi bất động trên ghế.
Cảm giác thế giới quan của mình sắp sụp đổ hoàn toàn.
“Thịnh Vi? Cậu sao thế?”
Chu Khả huých nhẹ tôi.
Tôi vội úp điện thoại xuống.
“Không... không có gì.”
Trời đất ơi.
Rốt cuộc đây là chuyện gì?
Một triệu tệ này từ đâu mà có?
Không lẽ tôi thật sự có chồng nhưng lại quên mất?
“À đúng rồi Thịnh Vi, tớ thấy cậu đánh dấu trên lịch, hôm nay là sinh nhật cậu.
“Cậu định tổ chức thế nào?”
Chu Khả thuận miệng hỏi.
Tôi lặng lẽ cầm điện thoại lên.
Lại nhìn số dư thêm một lần nữa.
Những món quà người kia gửi tôi chưa từng dùng.
Nhưng số tiền này...
Có phải là thật không?
Có tiêu được không?
Tôi hít sâu một hơi.
“Mọi người ơi, hôm nay là sinh nhật tôi.
“Tôi mời mọi người đi ăn.”
Nghe vậy, cả văn phòng lập tức reo hò.
Có người còn trêu:
“Thịnh Vi, sinh nhật mà không ở cùng chồng sao?”
Tôi thuận miệng bịa đại:
“Anh ấy đang đi công tác.”
Sau đó gửi địa chỉ nhà hàng vào nhóm chat.
Chu Khả kinh ngạc:
“Thịnh Vi, cậu mời bọn tớ ăn ở chỗ đắt thế này thật hả?”
Tôi chỉ mỉm cười.
Không nói gì.
Nhưng trong lòng lại thấp thỏm không yên.
..
Cách để đọc PHUN truyện (chắc chắn đọc được ạ):
Bước 1: LAI bài viết
Bước 2: Để lại 1 'CÒM MEN' sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy lin truyện ạ.
🌸 🌸 🌸 🌸 🌸 🌸 🌸 🌸
01/06/2026
“Niệm Niệm à, bác cả hỏi cháu một chuyện nhé.
Lúc mẹ cháu qua đời có để lại một khoản tiền, một triệu rưỡi tệ (khoảng 7 tỷ VNĐ), gửi tiết kiệm đứng tên cháu đúng không?”
Bác cả Tô Kiến Đảng cầm ly rượu trắng trên tay, hơi nghiêng người qua bàn ăn chất đầy bánh bá trạng và thịt kho, nheo mắt cười nhìn tôi.
Hôm nay là Tết Đoan Ngọ.
Chỉ còn hai ngày nữa là kỳ thi đại học chính thức bắt đầu.
Phòng khách nhà tôi đông nghịt hơn hai mươi người thân thích. Vỏ đậu phộng bị vứt khắp nơi trên nền nhà. Tivi đang phát trực tiếp giải đua thuyền rồng, tiếng hò reo vang lên không ngớt, khiến cả căn phòng càng thêm náo nhiệt.
Chiếc bánh bá trạng trên tay tôi mới ăn được nửa cái, trong miệng vẫn còn vị ngọt của táo đỏ hòa cùng mùi thơm của gạo nếp.
“Vâng.”
Tôi gật đầu.
“Thế thì bác cả nghĩ giúp cháu một cách này.”
Ông đặt ly rượu xuống bàn, hai tay xoa vào nhau đầy hào hứng.
“Cháu là con gái, sau này thi đỗ đại học thì học phí cũng chẳng đáng bao nhiêu.
Em gái Dao Dao của cháu đang muốn sang Anh học dự bị, nhưng hiện tại còn thiếu một khoản tiền.
Hay là cháu nhường số tiền một triệu rưỡi đó cho em ấy, cháu thấy thế nào?”
Không khí trong phòng khách lập tức lặng đi.
Tiếng trống trên chương trình đua thuyền rồng vẫn dồn dập vang lên, nhưng hơn hai mươi ánh mắt đã đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Hạt dưa trong tay cô cả khựng lại giữa chừng.
Thím ba đang rót trà cũng dừng động tác.
Anh họ ngậm miếng sườn trong miệng, quên luôn cả nhai.
Tôi quay sang nhìn bố mình, Tô Kiến Quân.
Ông ngồi ở đầu kia ghế sofa, tay siết chặt lon bia, mắt dán vào màn hình tivi.
Từ đầu đến cuối, ông không hề có phản ứng nào, như thể chuyện đang xảy ra trong căn phòng này hoàn toàn chẳng liên quan tới ông.
Ngồi cạnh ông là mẹ kế Vương Lệ Hoa.
Bà ta đang cúi đầu bóc vải.
Động tác thong thả, vẻ mặt bình thản, giống như những lời bác cả vừa nói không hề liên quan đến mình.
Tô Dao ngồi nép sau lưng mẹ.
Nó cắn ống hút trà sữa, mắt cụp xuống, không nhìn tôi lấy một lần.
Thế nhưng đầu ngón tay đang siết lấy ly trà sữa đã đỏ bừng lên.
Tôi đặt nửa chiếc bánh đang ăn dở xuống đĩa rồi lau tay.
“Bác cả, những lời này là bác tự nghĩ ra, hay có người nhờ bác nói hộ?”
..
“Niệm Niệm!”
Vương Lệ Hoa cuối cùng cũng mở miệng.
Bà ta đặt quả vải xuống, ngẩng đầu nhìn tôi.
Đôi mày hơi nhíu lại, trên gương mặt hiện lên vẻ tổn thương.
“Bác cả con chỉ có ý tốt thôi, sao con lại nói chuyện khó nghe như vậy?
Chuyện của mẹ con có ai nhắc tới đâu?
Dao Dao là em gái con, người một nhà ngồi lại bàn bạc với nhau một chút, có cần phải làm căng đến thế không?”
“Người một nhà?”
Tôi nhìn bà ta.
Người phụ nữ này bước chân vào nhà tôi mới được hai năm bảy tháng.
Di ảnh của mẹ tôi, chỉ sau tuần thứ hai bà ta vào cửa đã bị chuyển thẳng vào phòng chứa đồ.
..
“Bố.”
Tôi gọi ông.
Vai bố khẽ run lên.
Nhưng ông vẫn không quay đầu lại.
“Bố nghĩ thế nào?”
Đáp lại tôi là một khoảng im lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Sau đó, Vương Lệ Hoa lên tiếng thay:
“Ý của bố con cũng giống dì thôi. Người một nhà thì phải biết thông cảm cho nhau.”
Tôi nhìn nghiêng gương mặt bố mình.
Cuối cùng ông cũng có động tác.
Ông gật đầu.
Rất nhẹ.
Rất nhanh.
Giống hệt một tên trộm đang lén lút làm chuyện khuất tất.
Nhưng tôi nhìn thấy rất rõ.
Tôi lập tức đứng bật dậy.
Chân ghế cọ mạnh xuống nền gạch tạo nên âm thanh chói tai.
“Được.”
“Tôi hiểu rồi.”
Tôi cầm điện thoại trên bàn, bước qua người bác cả rồi đi thẳng về phía phòng ngủ.
“Niệm Niệm?”
Vương Lệ Hoa gọi với theo.
“Con vẫn chưa trả lời mà.”
Tôi dừng bước nhưng không quay đầu lại.
“Không muốn.”
Chỉ hai chữ đơn giản.
Ngay lập tức, phía sau lưng tôi vang lên vô số tiếng xì xào bàn tán.
---
“Niệm Niệm!”
Giọng bác cả đuổi theo phía sau.
“Con bé này sao lại chẳng hiểu chuyện gì thế?”
“Ai mới là người không hiểu chuyện?”
Tôi quay người lại.
Đứng ở đầu hành lang, ánh mắt lướt qua từng gương mặt trong phòng.
Có người ngượng ngùng.
Có người kích động.
Có người tức giận.
Nhưng tất cả sự tức giận ấy đều nhắm về phía tôi.
“Niệm Niệm, bác biết cháu đang khó chịu. Nhưng nếu mẹ cháu còn sống, chắc chắn cô ấy cũng sẽ đồng ý thôi.”
Bác cả kéo mẹ tôi ra làm lá chắn.
Lồng ng/ực tôi như bị ai đó đ/âm mạnh một nhát d/ao.
“Bác đừng nhắc mẹ cháu ở đây.”
“Sao bác lại không được nhắc?
Mẹ cháu từng là vợ bố cháu. Gia đình hiện tại của bố cháu cũng là gia đình cháu. Dao Dao cũng là em gái cháu—”
“Nó không phải.”
Ba chữ ấy vừa vang lên, Tô Dao lập tức ngẩng phắt đầu.
Gương mặt nó đỏ bừng.
Khóe môi Vương Lệ Hoa cũng cứng lại trong thoáng chốc.
“Tô Niệm, dì luôn coi con như con gái ruột.”
Giọng bà ta run lên.
Một kiểu run rẩy được tính toán kỹ càng.
“Con có thể không giúp Dao Dao, nhưng không thể nói nó không phải em gái con.
Bố con còn đang ngồi ở đây, con nói như vậy thì ông ấy sẽ nghĩ thế nào?”
“Ông ấy nghĩ gì tôi không biết.”
Tôi nhìn thẳng vào bố.
“Ông ấy đến nhìn tôi còn không dám, làm sao tôi biết ông ấy nghĩ gì?”
*Keng!*
Lon bia trong tay bố đập mạnh xuống mặt bàn.
“Đủ rồi.”
Cuối cùng ông cũng lên tiếng.
Nhưng hai chữ ấy là hét vào mặt tôi.
Không phải hét với bác cả.
Không phải hét với Vương Lệ Hoa.
Mà là hét với tôi.
“Về phòng ngay.”
“Bố—”
“Tao bảo mày về phòng!”
Ông gào lớn.
Gân xanh trên cổ nổi lên chằng chịt.
Cả căn phòng lập tức im phăng phắc.
Đúng lúc ấy, tiếng trống đua thuyền trên tivi cũng vừa ngừng lại.
Tôi đứng nơi đầu hành lang, nhìn khuôn mặt đỏ gay của bố.
Phía sau lưng ông, Vương Lệ Hoa hơi cúi đầu.
Khóe môi bà ta khẽ cong lên thành một nụ cười.
Rất nhanh rồi biến mất.
Nhưng tôi đã nhìn thấy.
“Được.”
Tôi quay người đi vào phòng.
Cánh cửa vừa khép lại, những âm thanh bên ngoài lập tức vọng vào.
Vương Lệ Hoa đang khóc.
“Kiến Quân... có phải em không nên nhắc chuyện này không...
Niệm Niệm hận em mất rồi...”
Cô cả vội vàng an ủi:
“Lệ Hoa đừng buồn. Con Niệm được mẹ nó chiều hư rồi, chẳng biết đúng sai gì cả.”
Thím ba cũng lập tức phụ họa:
“Đúng vậy. Người lớn có lòng tốt mà nó cư xử kiểu gì thế?
Sau này lấy chồng, nhà chồng cũng chẳng ai thích loại tính cách ấy đâu.”
Không một ai nói rằng:
Khoản tiền đó là do mẹ tôi để lại.
Tôi hoàn toàn có quyền từ chối.
Không một ai.
Tôi ngồi bên mép giường.
Điện thoại sáng màn hình.
Trần Khả gửi tin nhắn tới:
**“Cậu đang làm gì vậy? Mai là mùng 5 Đoan Ngọ rồi, sang nhà tớ ôn Lịch sử không?”**
Tôi gõ vài chữ.
Rồi lại xóa đi.
Cuối cùng chỉ trả lời:
**“Được.”**
Ném điện thoại lên gối, tôi ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Một vết nứt dài chạy từ chân bóng đèn tới tận góc tường.
Tôi đã chuyển tới đây hai năm.
Nhưng chẳng có ai buồn sửa nó.
Căn hộ nhỏ mà mẹ để lại cho tôi, năm ngoái Vương Lệ Hoa còn xúi bố đem đi cho thuê, bảo để không thì phí.
Thế nhưng tiền thuê nhà thu được bao nhiêu, tôi chưa từng nhìn thấy lấy một đồng.
..
Cách để đọc PHUN truyện (chắc chắn đọc được ạ):
Bước 1: LAI bài viết
Bước 2: Để lại 1 'CÒM MEN' sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy lin truyện ạ.
🌸 🌸 🌸 🌸 🌸 🌸 🌸 🌸
01/06/2026
# MẸ CHỒNG NHÂN LÚC CHỒNG ĐI CÔNG TÁC, KHÓA TRÁI CỬA PHÒNG, CẮT NƯỚC CẮT ĐIỆN ÉP TÔI SANG TÊN NHÀ CHO EM TRAI CHỒNG? TÔI LẬP TỨC BÁO CẢNH SÁT
Chồng vừa lên đường đi công tác, mẹ chồng đã lập tức lộ rõ bộ mặt thật.
Bà ta nh/ốt tôi trong phòng ngủ, cắt nước, cắt điện, ép tôi sang tên căn nhà hồi môn cho em trai chồng.
“Cô chỉ là người ngoài, dựa vào đâu mà chiếm nhà của gia đình tôi? Hoặc ký giấy chuyển nhượng, hoặc cứ ở lì trong đó chờ ch/ết đi!”
Bên ngoài cánh cửa là những lời nguyền rủa cay nghiệt không ngừng vang lên.
Bên trong căn phòng, trái tim tôi từng chút một lạnh đi.
Tôi không tranh cãi với bà ta.
Chỉ lặng lẽ mở điện thoại, soạn một tin nhắn thật dài, đính kèm đoạn ghi âm mà tôi đã âm thầm lưu lại từ trước.
Sau đó, tôi gửi cho toàn bộ họ hàng hai bên, bạn bè quen biết, thậm chí cả nhóm đồng nghiệp trong công ty của chồng.
Làm xong tất cả, tôi tựa người vào cánh cửa.
Bình tĩnh chờ cảnh sát tới.
Tôi hiểu rất rõ...
Kể từ khoảnh khắc này, giữa tôi và gia đình ấy chỉ còn lại một kết cục.
Một mất một còn.
# # 01. LỒNG G/IAM
Máy bay của Chu Minh Khải vừa cất cánh.
Cánh cửa phòng đã bị người bên ngoài khóa trái.
“Rắc.”
Âm thanh không lớn.
Nhưng lại giống như một nhát búa nện mạnh xuống tim tôi.
Tôi bước tới trước cửa, xoay tay nắm.
Cánh cửa không hề động đậy.
“Mẹ, mở cửa cho con.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
Ngay lập tức, bên ngoài vang lên giọng nói chói tai của mẹ chồng, Lưu Ngọc Mai.
“Mở cửa à? Từ Nhiễm, cô nằm mơ đi!”
“Hôm nay nếu cô không nói rõ chuyện này thì đừng hòng bước ra ngoài!”
Tôi dựa lưng vào cánh cửa lạnh ngắt.
Tôi biết bà ta đang nói tới chuyện gì.
Một tuần trước, Chu Minh Hạo, em trai của Chu Minh Khải, đã để mắt tới căn hộ nhỏ mà tôi mang theo làm của hồi môn khi kết hôn.
Căn hộ nằm ở vị trí đẹp, lại thuộc khu vực trường học trọng điểm.
Bạn gái của Chu Minh Hạo còn nói thẳng:
“Không có căn nhà đó thì em không kết hôn.”
Lưu Ngọc Mai đã nhiều lần tìm gặp tôi.
Trong từng câu từng chữ đều ngầm ám chỉ muốn tôi “cho mượn” căn nhà để em chồng cưới vợ.
Tôi từ chối.
Đó là thứ duy nhất bố mẹ để lại cho tôi.
Là chỗ dựa.
Là đường lui.
Tôi không ngờ bà ta lại dùng đến thủ đoạn này.
“Mẹ, đó là tài sản riêng của con, không liên quan gì đến con trai mẹ.”
“Vớ vẩn!”
Lưu Ngọc Mai gào lên ngoài cửa.
“Cô đã gả vào nhà họ Chu thì người là của nhà họ Chu, đồ của cô đương nhiên cũng là của nhà họ Chu!”
“Một người ngoài như cô dựa vào đâu mà giữ căn nhà của nhà chúng tôi?”
Lý lẽ ngang ngược đến mức nực cười.
“Hoặc là bây giờ cô viết giấy chuyển nhượng, sang tên căn nhà cho em trai chồng.”
“Hoặc là cứ ở trong đó mà chờ ch/ết đi!”
Những lời nguyền rủa độc địa xuyên qua cánh cửa.
Từng câu từng chữ như đ/âm thẳng vào tim tôi.
Ngay sau đó là tiếng cầu dao điện bị kéo xuống.
“Cạch!”
Cả căn phòng lập tức chìm trong bóng tối.
Máy lạnh ngừng hoạt động.
Tiếng ù ù của tủ lạnh cũng biến mất.
Chỉ còn lại sự yên tĩnh ch/ết chóc.
Trái tim tôi cũng theo màn đêm ấy mà từng chút một nguội lạnh.
Từng chút một trở nên cứng rắn.
Tôi và Chu Minh Khải kết hôn đã ba năm.
Trước đây, tôi luôn cho rằng chỉ cần mình đủ nhẫn nhịn, đủ hy sinh thì sẽ đổi lại được sự hòa thuận trong gia đình.
Tôi làm hết việc nhà.
Tôi dùng tiền lương để phụ giúp chi tiêu.
Thậm chí còn nhiều lần trả nợ thẻ tín dụng cho em chồng.
Lưu Ngọc Mai sai bảo tôi như người ở.
Tôi nhịn.
Chu Minh Khải khuyên tôi rộng lượng hơn.
Tôi nghe theo.
Tôi từng nghĩ đó chính là ý nghĩa của hai chữ “người một nhà”.
Nhưng bây giờ nhìn lại...
Tất cả chỉ là sự tự mình đa tình.
Trong gia đình này, từ đầu đến cuối tôi vẫn chỉ là người ngoài.
Một người ngoài có thể bị hy sinh bất cứ lúc nào.
Nước mắt dâng lên nơi khóe mắt.
Nhưng cuối cùng vẫn không rơi xuống.
Không đáng.
Tôi chậm rãi ngồi xuống sàn nhà, lưng tựa vào cánh cửa.
Trong bóng tối.
Tôi không khóc.
Cũng không làm loạn.
Tôi chỉ bình tĩnh lấy điện thoại ra khỏi túi.
May mà điện thoại vẫn còn đầy pin.
Tôi mở chức năng ghi âm.
Sau đó nhìn về phía cánh cửa rồi bình thản hỏi:
“Mẹ có ý là nếu con không sang tên căn nhà cho Chu Minh Hạo thì mẹ sẽ tiếp tục nh/ốt con ở đây, không cho con ăn, không cho con uống, đúng không?”
Bên ngoài, Lưu Ngọc Mai tưởng rằng tôi đã sợ.
Giọng điệu lập tức trở nên đắc ý.
“Coi như cô còn biết điều!”
“Tôi nói cho cô biết, hôm nay căn nhà này cô muốn cho cũng phải cho, không muốn cho cũng phải cho!”
“Chu Minh Khải đi công tác tận một tháng mới về, tôi xem còn ai cứu được cô!”
“Nếu cô thức thời thì ngoan ngoãn ký giấy chuyển nhượng, tôi còn chừa cho cô chút thể diện.”
“Còn nếu cô không biết điều...”
“Tôi sẽ cho cô biết phụ nữ nhà họ Chu không dễ làm đâu!”
Tôi lặng lẽ nghe hết.
Trên gương mặt không hề xuất hiện bất kỳ cảm xúc nào.
Tôi đợi bà ta nói hết toàn bộ những lời đe dọa.
Sau đó nhấn nút dừng ghi âm.
Một đoạn ghi âm dài một phút ba mươi giây.
Ghi lại rõ ràng từng lời uy h/iếp và chửi rủa của Lưu Ngọc Mai.
Tôi mở danh bạ điện thoại.
Ngón tay chậm rãi lướt xuống.
Họ hàng bên nhà họ Chu.
Người thân và bạn bè bên phía tôi.
Cùng với...
Tôi mở một nhóm WeChat đặc biệt.
Tên nhóm là:
Phòng Dự Án Tập Đoàn Hoành Viễn.
Đó là nhóm công ty của Chu Minh Khải.
Trong nhóm có cấp trên của anh.
Có đồng nghiệp của anh.
Có tất cả những mối quan hệ công việc mà anh đã dày công xây dựng.
Tôi hít sâu một hơi.
Bắt đầu bình tĩnh soạn một tin nhắn thật dài.
Tôi viết rõ toàn bộ sự việc từ đầu tới cuối.
Từ việc mẹ chồng nhòm ngó căn nhà hồi môn của tôi.
Đến việc hôm nay lợi dụng lúc chồng đi công tác để khóa trái cửa phòng, cắt nước cắt điện, dùng cái ch/ết để uy h/iếp tôi.
Từng câu từng chữ đều là lời tố cáo lạnh lùng.
Sau đó, tôi đính kèm đoạn ghi âm vừa thu được.
Người nhận là toàn bộ những người có trong danh bạ.
Bao gồm cả nhóm công ty kia.
Không chút do dự.
Tôi nhấn nút gửi hàng loạt.
Làm xong tất cả.
Tôi tựa lưng vào cánh cửa, thở ra một hơi dài.
Trong không khí dường như vẫn còn vương lại những lời nguyền rủa của Lưu Ngọc Mai.
Nhưng lòng tôi lại bình tĩnh hơn bao giờ hết.
Có lẽ...
Điều đau lòng nhất trên đời không phải là bị tổn thương.
Mà là trái tim đã hoàn toàn nguội lạnh.
Cuối cùng.
Tôi bấm gọi một số điện thoại.
“Xin chào, đây có phải số 110 không?”
“Tôi muốn trình báo sự việc.”
“Tôi đang bị mẹ chồng g/iam giữ trái phép.”
“Địa chỉ là...”
Tôi đọc rõ địa chỉ rồi bình tĩnh cúp máy.
Ngoài cửa, Lưu Ngọc Mai vẫn không ngừng chửi bới.
Bà ta cho rằng mình đã nắm chắc phần thắng.
Nhưng bà ta đâu biết rằng một cơn bão sắp sửa ập tới.
Không chỉ trong đại gia đình họ Chu.
Mà còn trong toàn bộ vòng quan hệ công việc của Chu Minh Khải.
Tôi đặt điện thoại sang một bên.
Lặng lẽ chờ đợi.
Chờ cảnh sát đến.
Cũng chờ một cuộc chiến không còn đường lui.
Kể từ khoảnh khắc tôi nhấn nút gửi hàng loạt.
Giữa tôi và nhà họ Chu đã không còn bất kỳ khả năng hòa giải nào nữa.
..
Cách để đọc PHUN truyện (chắc chắn đọc được ạ):
Bước 1: LAI bài viết
Bước 2: Để lại 1 'CÒM MEN' sau đó tìm tất cả các bình luận sẽ thấy lin truyện ạ.
🌸 🌸 🌸 🌸 🌸 🌸 🌸 🌸
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Website
Address
Quang Tiến
Hanoi
ZIP
