Quỳnh Chóe

Quỳnh Chóe

Share

🥰🥰🥰 Hàng tốt giá yêuuuu �
Uy tín đi kèm với chất lượng �

07/10/2022

Sau khi nằm 2 tiếng trong phòng sau sinh,được bác sĩ đẩy ra ngoài,câu đầu tiên tôi được nghe từ chồng :" đến giờ còn chưa được ngủ tý nào đây!"

Nếu ai đã đọc thì nên đọc cho hết nhé . Xin cảm ơn!

Trước khi đọc, tôi cũng phải nhấn mạnh là, trường hợp phía dưới bài viết này, không phải là tất cả. Kể cả với chính tôi. Các ông chồng, câu chuyện này là dịch, trên mạng, không phải tôi viết hay bịa ra.

Trước tiên, về mặt sinh lí, người phụ nữ phải trải qua một cơn đau thập tử nhất sinh.

Tôi đã từng hỏi rất nhiều người phụ nữ trải qua sinh nở, họ đều nói, sinh thường đau đến cỡ nào, đau cỡ bác sĩ dùng dao rạch tầng sinh môn mà không dùng đến thuốc tê bởi vì những cơn đau khi sinh đã vượt qua nỗi đau đớn cắt da cắt thịt kia rồi.

Còn sinh mổ đau đến cỡ nào? Bạn bước ra từ phòng mổ, trên bụng có một vết sẹo dài đến mười mấy phân, khi hết thuốc tê chỉ cần hơi cử động đã đau buốt ruột gan. Đi vệ sinh hai chân đều không ngừng run rẩy, đi tiểu được một nửa phải dừng lại một lát, hít thở sâu mới có thể đi tiếp.

Nằm trên bàn mổ, đèn bật sáng, được tiêm một liều thuốc tê nửa thân dưới, sản phụ hoàn toàn có ý thức, mắt mở đăm đăm cảm nhận được bác sĩ dùng dao, rạch từng lớp từng lớp da bụng, rạch tử cung để đưa đứa bé ra ngoài. Giống như một linh kiện điện tử bị tháo ra, sau đó lại được ráp lại.

Lúc này, cái phụ nữ cần chính là sự nhẫn nại, dịu dàng vô điều kiện của chồng bên cạnh, hiểu được sự đau đớn và cô đơn của vợ khi vượt cạn.

Thế nhưng có những người chồng lại không làm được.

Đến hai bệnh viện sản nổi tiếng ở thủ đô, chúng tôi đứng ở ngoài cửa phòng sinh, quan sát xem khi người vợ đang đau đớn sinh con thì các ông chồng đang làm gì.

Thì ra những tình tiết như ngôn tình trên phim đều là bịa đặt. Trong phim, khi sản phụ ở trong phòng sinh, người chồng ở bên ngoài vô cùng nóng ruột, vò đầu bứt tai, đi qua đi lại, thi thoảng lại ngóng qua tấm cửa kính nhìn vào phòng sinh. Chỉ cần có một chút động tĩnh là lập tức xông lên hỏi y tá, vợ tôi thế nào rồi, cô ấy có làm sao không?

Hiện thực hoá ra phũ phàng hơn rất nhiều, hành động nôn nóng đó không phải của chồng mà là của bố mẹ sản phụ. Họ một giây cũng không ngồi yên, đứng trước cửa phòng sinh, căng thẳng chờ đợi.

Còn đại đa số các ông chồng, đều ngồi trên ghế, căng thẳng ….. chơi game. Có người ngồi trên ghế chơi điện thoại, có người còn trực tiếp đứng trước cửa thang máy, đơn giản vì ở đó có ổ cắm sạc điện thoại.

Tôi nhìn thấy một anh chàng béo đứng trước phòng chờ sinh gọi điện thoại cho vợ.

Anh ta nói:

” Alo,

Em nằm ở giường nào, giường số 12 hả?

Em mau hỏi bác sĩ xem anh và mẹ đợi em ở trước phòng sinh hay là về nhà đợi?

Dù sao cũng chẳng biết em khi nào mới sinh, cả nhà lại không được vào.

Anh đưa mẹ xuống lầu đi ăn cơm, có chuyện gì em nhờ y tá đi. Lát có gì gọi cho anh”.

Điện thoại còn chưa cúp, đã thấy anh ta và mẹ gấp rút lao đến trước cửa thang máy, kịp thời chen vào cánh cửa thang máy còn chưa kịp đóng lại. Tôi chưa từng gặp một người béo nào lại chạy nhanh như thế.

Tỉ mỉ quan sát, tôi phát hiện ra khi ngồi đợi sinh, trang bị của người nhà cũng không giống nhau.

Đàn ông đợi vợ, vật tuỳ thân gồm có: điện thoại, ví tiền, thuốc lá, nước, sạc dự phòng…

Còn mẹ đợi con gái sinh, vật đem theo lại là quần áo, khăn, đồ ăn, canh nóng, nước sôi…

Chúng tôi còn nhìn thấy một màn, khi người mẹ còn nằm trong phòng mổ, đứa trẻ được đưa ra ngoài trước.

Chồng và mẹ chồng lập tức vui mừng lao đến, đem theo điện thoại quay phim, chụp ảnh cả một đoạn hành lang,
âu yếm gọi con:” Con yêu, nhìn bố, cười một cái nào…”

Chụp ảnh cả nửa ngày mới nghĩ ra, hình như quên mất chuyện gì đó. Lúc này mới hỏi:” Thế vợ tôi đâu rồi?”

Khi phỏng vấn một bác sĩ nổi tiếng của bệnh viện sản, cô ấy nói có một chuyện làm cô ấy có ấn tượng rất sâu, vào mùa đông, đúng ca trực của cô ấy, có một người phụ nữ vừa sinh xong. Chồng và gia đình chồng lập tức chạy đi chụp ảnh đứa bé, còn hỏi mật mã wifi để đăng lên mạng xã hội.

Sản phụ một mình nằm trên chiếc giường trong phòng hồi sức. Lúc ấy trời rất lạnh, người phụ nữ đó không ngừng run rẩy. Bố của sản phụ lập tức cởi áo ngoài ra đắp cho cô ấy. Người ông ấy rất gầy, bên trong mặc độc một chiếc áo cộc tay.

Còn người chồng, vừa cao vừa to, mặc áo len áo khoác lại không hề nghĩ đến chuyện nên làm chút gì đó cho vợ mình.

Thực sự, một người đàn ông yêu hay không yêu bạn, chỉ có đến khoa sản mới biết. Khoa sản là nơi có thể nhìn ra được thứ tự quan trọng nhất trong lòng người đàn ông.

Rốt cuộc là vợ quan trọng hay con quan trọng?

Một bác sĩ nói, cô ấy làm việc đã 10 năm, đỡ đẻ cho khoảng trên 1000 đứa trẻ. Chỉ có một người đàn ông, trong quá trình chờ sinh rớt nước mắt nhờ cô ấy, bác sĩ, làm ơn giúp vợ tôi đỡ đau đớn đi một chút có được không?

Có rất nhiều người chồng, rất nhiều bà mẹ chồng, điều họ quan tâm nhất chỉ là trong quá trình sinh, làm thế nào mới tốt cho đứa trẻ.

Ví dụ như có những người nghe nói tiêm thuốc giảm đau không tốt cho đứa trẻ, thế là họ hỏi bác sĩ, không tiêm có được không?
Giữa vợ và con, có những người chồng sẽ chọn con?

Vậy rốt cuộc vợ và tiền cái nào quan trọng?

Có người sẽ chọn tiền.

Ví dụ như nghe bác sĩ nói, tiêm thuốc gây tê màng cứng là chi phí phát sinh, không nằm trong diện bảo hiểm, nghe xong giá tiền, có người sẽ ngập ngừng hỏi vợ, em có chịu đau được không?

Hoặc ví dụ, sinh mổ đắt hơn sinh thường, có người chồng sẽ nói, em cố một chút, chúng ta không mất tiền oan.

Đối với họ, cảm giác của vợ, sự đau đớn của vợ đều không đáng giá.

Vậy rốt cuộc vợ quan trọng hay mẹ họ quan trọng hơn?

Trường hợp khoa sản thường gặp nhất là có lúc, người vợ đau quá muốn sinh mổ, người chồng vốn đã mềm lòng chuẩn bị kí cam kết. Kết quả mẹ chồng nói, vẫn là sinh thường tốt cho đứa trẻ, hơn nữa trong vòng hai năm có thể sinh tiếp, cố đẻ thường đi.

Chồng lập tức liền buông giáp đầu hàng, nghe lời mẹ, điều này làm người vợ vô cùng tuyệt vọng.

Có lúc người vợ đau vô cùng, không chịu được rên la to tiếng, chồng vốn dĩ cũng rất thương xót vợ.

Kết quả mẹ chồng bên cạnh nói, đau đến thế hay sao, mẹ ngày xưa vừa sinh đã lập tức ra đồng, con gái bây giờ tiểu thư quá.
Chồng lập tức nói theo, cũng phải, đàn bà ai cũng phải đẻ, có phải mình em biết đẻ đâu. Những lời này tính sát thương còn hơn cả bị trúng một đao.

Suy cho cùng, đàn ông làm như vậy, khiến phụ nữ buồn là vì họ không hề xem vợ là người thân yêu nhất, thậm chí còn không xem vợ là người một nhà. Em xem anh là chồng, anh lại chỉ xem em là máy đẻ. Và máy đẻ thì không biết đau.

Khi mới kết hôn, đàn ông ai cũng thề non hẹn biển, bất kể ốm đau hay khoẻ mạnh, giàu có hay nghèo khó, đều sẽ vĩnh viễn yêu, tôn trọng, bảo vệ cô ấy suốt đời… Mấy lời này trong thời khắc vợ sinh con, rất nhiều người dường như đã quên sạch sẽ.
Chỉ có lúc sinh con, phụ nữ mới có thể nhìn ra được con người thật của chồng mình.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu. Và giá như người đàn ông nào cũng nếm thử nỗi đau đớn của vợ, có lẽ sẽ không còn những người mẹ trầm cảm
Tóm lại, đọc để biết đi các ông, nếu còn chưa thương vợ lắm!

ST sợ đẻ

19/02/2022

TẠI SAO PHẢI ĐÓN NHAU Ở SÂN BAY?

(Bài viết này tôi đặc biệt gửi tặng một người bạn, hy vọng bạn có thể đọc được và rút ra điều làm cuộc sống bạn vui vẻ hơn. )

Tôi bay về sau chuyến công tác. Trên máy bay ngồi cùng một chị rất dễ thương. Khi máy bay hạ cánh chị có hỏi tôi "Có ai đón em không?" Tôi mới chợt nhớ đến chồng dặn " Lúc xuống sân bay em cứ bắt taxi về, đừng có mà mặc cả." "Không có ai ạ" - tôi trả lời.

Xuống sân bay cậu em trai đến đón chị gái mình và cho tôi đi nhờ một đoạn, đến chỗ hai chị em phải rẽ hướng khác thì tôi xuống xe.

Trời mùa đông gió rất buốt, tôi tay xách nách mang đột nhiên cảm thấy tủi thân quá. Tại sao lại không có ai đón mình, tại sao trước kia tôi cũng không để ý những chuyện như thế này. Đứng một hồi không thấy có chiếc xe taxi nào đi qua, tôi mới hiểu ở đoạn này không bắt được xe. Tôi đi bộ về phía trước có một trạm xe buýt, tôi chen lên chiếc xe đông đúc và về đến nhà. Mở cửa ra tôi chỉ kịp đẩy mấy vali vào rồi ngồi bệt xuống đất vì mệt. Chồng tôi đang ngồi máy tính bận cứu thế giới nên không thể ra đỡ đồ cho tôi, nhưng anh ấy có chút phản ứng vì tiếng động tôi gây ra “ Vợ yêu, em về rồi đấy à.” Tôi nằm bất động trên sàn “ Tôi đang làm cái quái gì với con người này?” Tôi cũng biết anh ta sẽ nói đáng nhẽ em nên bắt taxi, đừng có tự tìm chuyện, anh ta sẽ nói là đêm hôm bắt anh ấy đi taxi ra tận sân bay để đón thật là điên rồ, rằng nếu có xe riêng thì tất nhiên anh ta sẽ làm như vậy, và tôi chỉ đang kiếm cớ để cãi nhau thôi. Mọi thứ nghe có vẻ rất có lý, duy nhất chỉ trong tim tôi có cảm giác sai sai.

Mấy tháng sau khi xem một chương trình thực tế về gia đình nhà Osborn, có cảnh mẹ bắt mấy đứa con vào xe taxi để đón bố đi công tác về, tụi nhỏ nghịch ngợm la hét đứa bé đứa lớn, đồ đạc lỉnh kỉnh, có một đứa nói phụng phịu “tại sao chúng ta cứ phải đi đón bố, sao bố không tự về?” thì mấy đứa kia nhại lại đúng giọng của bà mẹ “bởi vì chúng ta yêuuuuu bố” rồi cười khúc khích.

Lúc đó tôi mới hiểu, chúng ta đi đón người thân không phải vì những chiếc túi chiếc vali to và nặng mà chỉ đơn giản là vì chúng ta muốn như vậy, chúng ta muốn đón họ để ôm chầm lấy và nói là chúng ta rất vui khi thấy họ về. Nếu suy nghĩ logic thì tất nhiên việc đưa đón nhiều khi rất phiền phức, nhiều lúc có cảm giác không nhất thiết, vì tắc đường, vì chúng ta đang bận chơi game. Chúng ta có thể không đến bênh viện để thăm người ốm, chỉ cần chuyển phát cân cam cũng được, có thể không tổ chức những ngày kỷ niêm vì như vậy rất tốn kém và không cần thiết. Nhưng thật là ngốc nghếch hy vọng nhận được sự quan tâm khi bản thân mình hờ hững.

Bất kỳ một mối quan hệ nào cũng cần đến những nỗ lực và cố gắng để duy trì, bởi nếu cứ mặc kệ nó tự sinh thì nó sẽ tự diệt thôi. Chúng ta có người yêu người thân đâu phải để khi đi xa về “tự bắt taxi đi”, “tự tìm cách đi” hay "tự giải quyết đi, vì cái này đơn giản mà”. Ông bố Osborn trong chương trình kia là một người rất giàu, ông ấy có thể bảo xe riêng chở về đến tận nhà, nhưng mà sau một chuyến đi dài người đầu tiên ông ấy muốn gặp chắc hẳn không phải là ông tài xế mà là vợ con. Tôi tin chắc chúng ta ai cũng như vậy thôi, nhưng không phải ai cũng sẵn sàng làm.

Nếu đối với bạn đón người mình yêu là phiền phức, là lãng phí tiền của và thời gian thì đối với tôi, tôi thích như vậy, tôi biết cái cảm giác khi có người đợi mình, cảm giác có ánh mắt tìm mình giữa đám đông trong phòng chờ. Và người thân nhất định phải là người đầu tiên tôi nhìn thấy sau một chuyến đi dài. Sự khác biệt là ở đó.
____________
© Sổ Tay Của Bắp Và Dưa
Onhavuithayba

Photos from Quỳnh Chóe's post 03/07/2021

Thông tin vụ gi.ế t người tại khu biệt thự Đỉnh Long, Tp HD
Con nợ học bách khoa làm chủ hiệu thuốc pharma phố Nguyễn Thượng Mẫn, vk làm giảng viên Cđ HD, chủ nợ người thị trấn Gia Lộc lên đòi tiền bị giết luôn!!!

Đầy đủ vụ đỉnh long cho các bạn nào chưa hóng dc 😢😢 sợ dã man luôn đấy 😢 68 phố cuối
Đúng là xã hội h quá manh động .. gi.ế.t ng k ghê tay 😒 đây còn kinh khủng hơn 😰😰🥶🥶
Nên h có tiền thì k cho vay .. mất bạn mất bè .. mất ng thân còn hơn mất mạng 😑😑 đi đòi nợ cũng phải nhẹ nhàng với con nợ K mất mạng như chơi 🤯😱😱

30/12/2020

𝐍𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐊𝐡𝐨̉𝐞 𝐓𝐚̣𝐢 𝐒𝐚𝐨 𝐋𝐚̣𝐢 Đ𝐨̣̂𝐭 𝐓𝐮̛̉
“Đ𝐨̣̂𝐭 𝐓𝐮̛̉ thường xảy ra vào đêm khuya hoặc sáng sớm. Khi gặp gió lạnh mùa đông tràn về chúng ta phải thay đổi thói quen sinh hoạt, đừng nghĩ rằng mình còn trẻ mà không phòng bệnh.

𝐵𝑎̀𝑖 𝑣𝑖𝑒̂́𝑡 𝑐𝑢̉𝑎 𝑇𝑎́𝑐 𝑔𝑖𝑎̉: 𝐻𝑜𝑎̀𝑛𝑔 𝑇𝑢𝑦𝑒̂𝑛 (𝑏𝑎́𝑐 𝑠𝑖̃ 𝑐ℎ𝑢𝑦𝑒̂𝑛 𝑘ℎ𝑜𝑎 𝑛𝑜̣̂𝑖 𝑙𝑜̂̀𝑛𝑔 𝑛𝑔𝑢̛̣𝑐 𝑣𝑎̀ 𝑦 ℎ𝑜̣𝑐 𝑏𝑒̣̂𝑛ℎ ℎ𝑖𝑒̂̉𝑚 𝑛𝑔ℎ𝑒̀𝑜, 𝑏𝑒̣̂𝑛ℎ 𝑣𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑇𝑢̛̀ 𝑇𝑒̂́ Đ𝑎̀𝑖 𝑇𝑟𝑢𝑛𝑔) 𝑛𝑔𝑎̀𝑦 01 𝑡ℎ𝑎́𝑛𝑔 02 𝑛𝑎̆𝑚 2020. 𝑁𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑇𝑜̂ 𝐷𝑢𝑦 𝑇𝑖𝑒̣̂𝑝 (𝑡𝑜̂̉ 𝑡𝑟𝑢̛𝑜̛̉𝑛𝑔 𝑡𝑜̂̉ 𝑇ℎ𝑖𝑒̣̂𝑛 𝑁𝑔𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑉𝑖𝑒̣̂𝑡 𝑇ℎ𝑎̆𝑛𝑔 𝑉𝑎̂𝑛 𝐿𝑎̂𝑚).

Hôm qua rất lạnh, toàn Đài Loan có khoảng 50 người bị đột tử, nếu cứ tiếp tục lạnh nữa e rằng sẽ có hàng trăm người bị đột tử.
Mọi người chắc sẽ rất hiếu kỳ muốn biết rằng với những người đang khỏe mạnh, tai sao lại đột nhiên qua đời?
Đặc biệt với những người không có tiền sử bệnh về máu, lại luôn uống thuốc đúng giờ, cũng không hút thuốc, không thức đêm, không uống rượu, trước khi đột tử đều không có hiện tượng bất thường?
Trong điều trị lâm sàng thì những vấn đề này thường được đề cập tới, thì đúng rõ ràng là đã mặc áo ấm rồi, vậy tại sao vẫn bị đột tử?
Tôi điều trị những bệnh nhân này trong phòng chẩn bệnh lý hiểm nghèo, phát hiện ra rằng thực tế thì nguy cơ này xuất phát từ trong những thói quen hàng ngày, chứ không phải là mặc bao nhiêu quần áo ấm:
1⃣ 𝐊𝐡𝐢 𝐭𝐢̉𝐧𝐡 𝐠𝐢𝐚̂́𝐜 𝐥𝐚̀ 𝐛𝐚̣̂𝐭 𝐧𝐠𝐚𝐲 𝐝𝐚̣̂𝐲:
Vào mùa đông khi tỉnh dậy, ta nên nằm nán lại trên giường một lát rồi từ từ nhỏm dậy chứ không phải chui luôn khỏi tấm chăn ấm, chẳng ai đọ tốc độ xuống giường với bạn nhé!
Bạn cần biết rằng độ ấm trong chăn là để cứu mạng, đừng có đột nhiên kéo tuột đi cách giữ ấm này. Khi làn da không có phương pháp bảo vệ nào mà tiếp xúc ngay với không khí lạnh thì phản ứng là co lại khiến mạch máu trong cơ thể đương nhiên cũng sẽ co lại.
Hãy xác nhận rằng trước khi ra khỏi chăn ta đã mặc sẵn một cái áo khoác ấm để cơ thể và chân tay được ấm áp.
2⃣ 𝐋𝐮́𝐜 đ𝐚́𝐧𝐡 𝐫𝐚̆𝐧𝐠 𝐫𝐮̛̉𝐚 𝐦𝐚̣̆𝐭:
Sau khi thức dậy, mọi người sẽ vào nhà vệ sinh, hãy hòa nước nóng và lạnh để có nước ấm, rồi mới đánh răng rửa mặt tránh toàn bộ mặt và mạch máu bị cấp đông mà co lại.
Đừng nghĩ rằng khi đánh răng rửa mặt thì chỉ bị lạnh một lát trên mặt, phòng tắm vừa ẩm vừa lạnh chính là nơi cần phải chú ý nhất.
3⃣ 𝐋𝐮́𝐜 𝐜𝐨̛̉𝐢 đ𝐨̂̀:
Ngâm hay tắm bằng nước nóng thì rất thoải mái, nhưng bạn đừng quên rời khỏi nguồn nước nóng lúc đó ta chưa mặc đồ, khi những giọt nước ấm trên da đột nhiên tiếp xúc với không khí lạnh khiến cơ thể sẽ run lên bần bật. Hãy để khăn tắm ở nơi tiện lấy nhất, lập tức lau khô nước trên người, và mặc quần áo ngay, mùa đông không nên cởi bỏ quần áo quá lâu!
4⃣ 𝐁𝐨̉ 𝐪𝐮𝐚 𝐩𝐡𝐚̂̀𝐧 𝐭𝐚𝐢 𝐯𝐚̀ 𝐜𝐨̂̉:
Tôi chứng kiến rất nhiều bệnh nhân đột tử, trước khi chết cổ và tai đều không được bảo vệ, đừng nghĩ rằng mặc ấm cơ thể và chân tay là đã đủ ấm. Tai và cổ bị gió lạnh thổi qua, hai tai thiếu lớp mỡ để giữ ấm, cổ lại là nơi tập trung nhiều dây thần kinh giao cảm nhỏ và mạch máu của não và cơ thể, quàng khăn và bịt tai có thể bảo vệ bạn.
5⃣ 𝐌𝐚̣̆𝐜 𝐪𝐮𝐚̂̀𝐧 𝐚́𝐨 𝐬𝐚𝐢 𝐭𝐡𝐮̛́ 𝐭𝐮̛̣:
Có lần tôi cấp cứu cho một bệnh nhân đột tử do trụy tim, khi y tá cắt bỏ quần áo mới phát hiện ra, anh ta mặc 2 áo thun và áo khoác, tức là không mặc áo len ngoài áo thun. Hãy mặc áo đúng kiểu "sandwich" với lớp trong cùng là lớp áo lót có thể thấm mồ hôi, rồi đến áo len để giữ thân nhiệt, bên ngoài mới là áo khoác chắn gió chống nước. Khi mặc sai thứ tự thì không giữ ấm được cho cơ thể thì dễ đột tử do mạch máu co thắt.
6⃣ Đ𝐨̣̂𝐭 𝐭𝐮̛̉ 𝐝𝐨 𝐭𝐚̣̂𝐩 𝐭𝐡𝐞̂̉ 𝐝𝐮̣𝐜:
Tập thể dục là việc tốt, nhưng phải hiểu rõ sinh lý cơ thể của mình, nguyên nhân đột tử do tập thể dục thường thấy như :
- Không khởi động trước tập, dừng lại đột ngột khi tập thể dục với cường độ cao, thiếu ôxi tại những vùng núi cao, hoặc khi tập động tác không quen.
- Thông thường khi chúng ta đang ở trạng thái không vận động, máu sẽ chảy ngược về tâm nhĩ và chỉ cần “ co tĩnh mạch “ là đủ. Tuy nhiên khi tập thể dục, tim sẽ đập nhanh hơn 6- 17 lần so với lúc không tập, và lưu lượng máu tới cơ cũng tăng lên 25 lần.
- Khi tiếp xúc với môi trường lạnh, mạch máu của bạn sẽ phản ứng tiếp tục co lại, lúc này lượng máu về tim không đủ nên rất nguy hiểm dẫn đến đột tử.
- Ta cho rằng những trường hợp mặc áo ấm nhưng dễ bị đột tử vào đêm khuya và sáng sớm thì ngoài những người tập thể dục vào sáng sớm, thì đại đa phần đột tử tại nhà.
- Khi cái lạnh bao trùm, chúng ta thay đổi thói quen vẫn chưa đủ, cũng đừng lợi dụng sức trẻ mà không chú ý đến các biện pháp phòng tránh.
- Tỷ lệ đột tử tăng mạnh theo từng năm, độ tuổi phát bệnh càng trẻ hóa, lại dễ phát sinh ở những người có tình trạng sức khỏe tốt, ở độ tuổi trung niên, khiến người thân tiếc thương vô hạn.
Buổi sáng tốt lành! Hãy yêu thương gia đình, yêu thương bản thân. Khi trời chuyển lạnh, mọi người chú ý giữ ấm, đừng lơ là.
Xin vui lòng chuyển đến những người bạn quan tâm và yêu thương 🙂

Photos from Quỳnh Chóe's post 27/09/2020

When you choose, try to choose the right one♥️

Photos from Quỳnh Chóe's post 27/03/2020

Đây là bức thư của một cô bé 10 tuổi gửi đến cho tôi.
Cô bé nói cháu muốn cô giúp cháu đăng lên đâu đó mà nhiều người có thể chia sẻ. Mong là mẹ cháu có thể đọc được sẽ quay về. Cháu nói khi mẹ bỏ đi,cháu tìm thấy nhật ký, mẹ viết cho cháu, mẹ viết cho bà ngoại. Cháu k dám gửi bài của mẹ viết cho cháu vì sợ bạn bè sẽ biết nên gửi bài mẹ viết cho bà để đăng.
Cháu nhắn nhủ thêm, mai là sinh nhật của bà, mọi người đều rất nhớ mẹ, cháu cũng thế, chỉ mong mẹ quay về để gđ xum họp.
Mong page có thể đăng hy vọng mẹ cháu sẽ đọc đc

Photos from Quỳnh Chóe's post 12/02/2020

EM XIN NÓI LUÔN, EM ĐĂNG ĐỂ MỌI NGƯỜI THẤY CAM HÀ GIANG Ở ĐÂU MUA GIÚP NÔNG DÂN Ạ! EM KO CÓ Ý TRỤC LỢI CHO BẢN THÂN EM ĐÂU, CAM LÀ DO MƯA TRÚT THỐI HỎNG HẾT, KO PHẢI DO VẶT VỨT ĐI ĐÂU CÁC CHỊ Ạ!
Cho em trải lòng một chút ạ
nhìn ảnh vườn cam quê mình mà rớt nước mắt các chị ạ!Cam thật sự là thứ nuôi em lớn, nuôi em ăn học ạ! Nặng lòng, khi thu nhập chính của cả làng em là cam, mưa dài cam lại chín khiến cam úng nước rụng như trút đây ! Nhà em đã từng rụng nguyên 1 đồi cam 40 tấn! Buồn lòng lắm 😭
Các bác cứ yên tâm mua Cam Hà Giang ủng hộ nông dân nhé,mua của ai bán cũng đc ạ, đang vụ thật sự ko có chất bảo quản gì đâu ! Cam vẫn nguyên trên cây thôi , Cuối vụ rồi mà còn khổ như này đây ạ!
Thật sự cam cả năm mới thu hoạch một vụ, công chăm sóc cả một năm ko nhỏ, các chik đừng nghĩ hám lời cao ko bán, mà do trước tết cam còn xanh, chưa đủ độ ngọt, cam các loại, các nơi nhiều, nên để tới giờ! Ko ao ngờ được mưa dầm khiến mọi thứ đổ sông bể thế này ạ 😭

Nguồn: FB

23/12/2019

"Em còn trẻ,nhưng cũng đã là 1 tài xế xe đầu kéo được 14 năm. Thật sự ra đường rất sợ các bác xe con, xe máy, nhiều bác coi thường tính mạng mình lắm. Em không có ôtô nhưng em ngồi trên cái xe 22 bánh. Mọi người đọc và hiểu cho.

Nếu ví chiếc xe con của bạn như một chú thỏ xinh xắn mĩ miều, thì xe container chẳng khác gì con gấu thô kệch: Một cú vuốt má âu yếm của nó cũng khiến thỏ kia nát nhừ.

+ Bị "công" đè – chuyện nhạt nhưng bi thảm!

Vụ tai nạn xe đầu kéo khiến tôi nhớ chuyện một ông anh.
Quãng năm 1998, ông anh đó có chiếc Mazda 626 – tiền thân của chiếc Mazda6 bây giờ. Anh đi rất giữ xe. Anh lái luôn từ tốn. Có lần đi Hải Phòng trên đường 5 (cũ), khi vượt "xe công" anh cứ điềm đạm giữ số 5 để vượt.

Bạn hãy tưởng tượng xem, xe kéo công 40 feet có tổng chiều dài 20m mà tốc độ chênh nhau đủng đỉnh 2km/h thì bao giờ mới vượt xong?

Khiếp quá, tôi bảo anh, "Anh đi quá nguy hiểm, anh ạ". Anh điềm đạm bảo, "Thì đi đâu mà vội".

Một năm sau, nhắc lại chuyện cũ, anh bảo – giọng điềm đạm hơn xưa và có tý phều phào vì hàm răng giả và thiếu mất mấy giẻ xương sườn - "Không phải nguy hiểm, mà đúng mình ngu thật".
Anh bị tai nạn trong một lần vượt "xe công" trên đường 18. Chiếc Mazda 626 con cưng của anh bị vò nát như tờ giấy. Còn anh thì có nửa năm dưỡng viện.

Vụ tai nạn, về lý anh không sai. Anh xin vượt, "xe công" nhường đường. Nhưng anh vượt mãi không qua, rồi xe công đột ngột giật lái để tránh một chiếc xe đạp lao trong ngõ ra. Chiếc Mazda bị lùa vào gầm xe container và bị kéo lê đi cả trăm mét. Chuyện nhạt như bịa.

Những chuyện ngớ ngẩn như vậy không phải là độc quyền của Việt Nam ta. Ở Mỹ hàng năm đều có cỡ 5.000 vụ tai nạn chét người liên quan đến xe đầu kéo container. Trong các vụ "đấu đầu" với xe container, gần 90% lỗi là của xe con.

Nghịch lý xe con lại gây tai nạn cho xe to xuất phát từ việc tài xế không hiểu đúng về khả năng vận hành của xe container. Nguy hiểm nhất là việc xem rằng "xe công" có thể xử lý nhanh được như xe con.

Nếu cứ hiểu như thế, thì việc tạt đầu hay phanh gấp trước đầu xe container sẽ khiến tính mạng bạn trở nên mong manh như một chiếc lá khô trước gió. Vì xe container thực ra chẳng khác mấy con gấu thô kệch, rất mạnh mẽ mà cũng cực kỳ vụng về

+ Phanh gấp trước đầu "công" – Lá khô trước gió

Xe "công" phanh hoàn toàn không như xe con. Xe con đời mới dùng phanh đĩa thủy lực (gần như) không có độ trễ và có khả năng phanh từ 96km/h về 0 trên quãng đường dưới 40m. Siêu xe Lambo, Ferrari chỉ cần dưới 30m.

Xe công dùng phanh hơi tang trống, độ trễ lớn và nếu đầy tải sẽ mất 160m để dừng hẳn từ tốc độ 96km/h. Tuy nhiên, trong thử nghiệm thực tế ở tốc độ 88km/h, xe con cần 58m để phanh dừng hẳn; xe công mất trung bình từ 100m đến 130m – tùy điều kiện má phanh nóng hay nguội. Như vậy ở tốc độ ngang nhau, "xe công" cần quãng đường lớn gấp đôi để dừng hẳn.

Thêm nữa, tốc độ phản hồi của não bộ người lái từ khi phát hiện nguy cơ tai nạn cho đến khi đạp phanh trung bình là 1 giây rưỡi cho đến 2 giây. Có nghĩa ở tốc độ 50km/h, người lái chỉ bắt đầu phanh sau khi xe đã đi được 21m từ khi nhìn thấy bạn tạt đầu; 25m ở tốc độ 60km/h; 28m ở tốc độ 70km/h và 34m ở 80km/h.
Tức trong khoảng cách dưới 20m, nếu bạn ngã, phanh đột ngột… lái xe sẽ không có bất kỳ phản ứng gì.

Do vậy, nếu phải phanh ở tốc độ cao, hãy nhìn ngay gương hậu. Nếu bạn không chắc có được khoảng cách tương ứng 4 hay 5 thân xe (20 đến 25m), hãy nhắm mắt đưa chân về phía trước. Trừ khi phía trước là tàu hỏa, mọi sự đều nhẹ nhàng hơn bị container "dồn toa".

+ Một giây lưỡng lự

Trọng lượng toàn tải xe "công" rất cao (50-70 tấn) khiến xe có quán tính rất lớn. Đôi khi phanh gấp, container hoặc hàng hóa trên xe có thể lao bẹp ca-bin đầu kéo. Khi đó, chính tài xế xe "công" sẽ lãnh đủ.

Một lý do nữa để lưỡng lự: Xe đầu kéo dễ đổ do trọng tâm cao và hướng chuyển động của đầu kéo và rơ-moóc lệch nhau. Nếu phanh gấp và đánh lái gấp, đầu kéo chuyển hướng nhưng lực quán tính vẫn đẩy rơ-móoc chạy thẳng. A lê hấp! Xe đi bằng sườn ngay. Kết quả sẽ là một chiếc xe con bẹp như tờ giấy dưới container chục tấn, như vụ tai nạn thảm khốc vừa qua.

Điều này có nghĩa, sau 1 giây rưỡi độ trễ của não, tài xế xe "công" có thể mất thêm 1 giây lưỡng lự: Phanh hay không phanh? Đánh lái tránh hay không tránh? Chỉ có bản năng người lái khiến tài xế đạp phanh trước khi kịp suy nghĩ mới cứu được việc xe đầu kéo trèo lên xe bạn, nếu bạn phanh gấp trong khoảng 20m trước mũi xe công.

>>> Vậy đừng bao giờ làm lái xe container giật mình bằng những cú tạt đầu hay giành đường với họ.

Luồng gió ngang và những điểm mù – sát thủ tiềm ẩn
Một nguy cơ cho tất cả mọi người tham gia giao thông, từ người đi bộ, xe máy hay ô tô là luồng gió cuốn tạo ra khi xe đầu kéo chạy qua.

Nên nhớ, từ năm 1990 các hãng ô tô đã phải đưa yếu tố gió ngang (crosswind) vào việc thiết kế xe – tức nguy cơ hiện hữu, không đùa được. Do vậy khi lưu thông trên đường, đừng bao giờ đi song song với xe công.

Với chiều dài trên 20m, xe đầu kéo có nhiều điểm mù (điểm mà tài xế không nhìn thấy) hơn xe con. Lái xe phải bao quát không gian lớn hơn rất nhiều và thậm chí lái xe còn không biết bạn có mặt ở trên đường.

>>>> Hãy luôn vượt bên trái xe đầu kéo vì xe có điểm mù ít hơn – nháy đèn pha/cos thay vì chỉ bật xi-nhan để xin đường. Khi vượt, hãy vượt đúng nghĩa vì bạn đang trong vùng nguy hiểm. Với xe số tự động, hãy đạp hết ga, xe sẽ về 2 hay 3 số đủ lực kéo để vượt nhanh. Nếu xe số sàn, hãy về ít nhất 2 số và đạp ga quyết đoán như thể đây không phải xe mình. Bạn sẽ an toàn.
Đừng "cương" với xe đầu kéo. Hãy nhường đường ngay khi xe đầu kéo xin vượt hoặc hãy bắn vọt ngay đi ngay cả khi bạn đã ở tốc độ tối đa cho phép.

Các cụ có câu "Cây ngay ko sợ chết đứng" nhưng cũng có câu "Được vạ thì má sưng". Hãy xem được nộp phạt quá tốc độ là một cơ may, còn hơn đúng luật mà phải về đoàn tụ với ông bà sớm.

Bán kính quay của xe công rất rộng – xe con thường từ 5 đến 6m, xe công thường là 14 đến 15m, nên mỗi khi vào cua lái xe thường mở rộng lái nhất có thể ngược về hướng xe cua. Do vậy, nếu thấy xe container bật đèn rẽ trái nhưng xe cứ bám phải, đừng nghĩ họ nhầm xi-nhan, họ chuẩn bị ôm cua đúng đó.
Hãy sợ xe kéo container bằng cách tôn trọng lãnh địa của họ. Hãy xem bán kính 20m quanh mỗi chiếc xe đầu kéo - ở bất kể tốc độ nào, là vùng nguy hiểm cần thoát ra nhanh nhất có thể. Chỉ khi biết sợ, bạn mới được an toàn.

Trong nghiên cứu "Tai nạn chết người do bus và xe đầu kéo", Ủy ban An toàn Quốc gia Mỹ chỉ ra rằng, 90% các vụ tai nạn đã có thể không xảy ra nếu người lái phản ứng nhanh hơn một giây! Tuy nhiên, một giây quý giá đó chưa bao giờ là hiện thực nên chúng ta hãy biết sợ.

Đừng bon chen với sự an toàn của chính mình. "Tránh voi chẳng xấu mặt nào".
Cre: internet
-----------
Nguồn:

05/12/2019

Nguyên tắc làm việc như vậy mới chuẩn chỉnh.
Vừa làm việc nhưng nhất định cũng phải rèn luyện ứng xử sao cho đúng nữa.
🤓

27/11/2019

Thư tuyệt mệnh của bé gái 12 tuổi tự tử ngày hôm qua. Đau lòng quá các mẹ ạ !
Sự việc xảy ra vào sáng hôm qua tại toà Gold mark city 136 Hồ Tùng Mậu 😢😢😢😢
" Gửi gia đình!
Mọi người- bố, mẹ, anh! Con nhớ... hồi chúng ta ở nhà cũ! Ngôi nhà đó không tiện nghi như bây giờ, nhưng nó có biết bao kỷ niệm con không thể quên! Vì nhà chật bố mẹ phải ngủ chung, chứ không như nhà mới bố mẹ ngủ riêng ra, mẹ ngủ ở phòng, bố ngủ ở ghế. Trước đây, bố hay giúp mẹ việc nhà, giúp đỡ bọn con học hành, nhưng bây giờ thì không. Bố dành thời gian ngoài kiếm tiền, ít khi quan tâm gia đình như trước. Con nhớ những kỳ nghỉ Tết và nghỉ hè, cả gia đình cùng đi chơi với nhau, con thấy rất vui! Nhưng bây giờ, 3 mẹ con đi riêng, 3 bố con đi riêng, làm con cứ thấy thiếu điều gì đó! Giá mà bây giờ gia đình mình như vậy thì tốt quá, nhưng không, mọi thứ tan vỡ rồi ! Bố mẹ sẽ chia tay nhau, bọn con sẽ không còn gặp bố nữa! Bố ơi, con biết chuyện gì xảy ra. Vì nảy sinh bất đồng với mẹ, bố không thể tập trung làm việc, đem tiền về cho gia đình. Con mong bố dành thời gian với gia đình, giúp đỡ mẹ việc nhà, thường xuyên hỏi han chuyện học hành của bọn con... Như vậy, mẹ mới tin tưởng bố và yêu thương bố nhiều hơn! Còn mẹ, con biết mẹ rất rất vất vả vì nuôi 2 con. Nhưng mẹ vẫn cố yêu thương gia đình mình! Mẹ à, con mong mẹ yêu thương bố nhiều hơn, như vậy bố mới tập trung làm việc, mang nhiều tiền về cho gia đình! Còn anh Sơn, thật sự, em không hề ghét anh! Anh thường mang lại tiếng cười cho em. Dù hơi đần nhưng em rất thích những bộ phim, câu chuyện, hình vẽ, sản phẩm... mà anh làm cho em! Em mong anh học tập chăm chỉ để không phụ lòng bố mẹ!
Nói chung, con yêu mọi người nhiều lắm!
Ký tên: LNHL"

Photos from Quỳnh Chóe's post 26/09/2019

❌❌ CÂU CHUYỆN BẮT ĐẦU TỪ CHỮ 🤔
😣

‼️Lười Tẩy Trang, Lười Rửa Mặt, Lười Tẩy Da Chết, Chăm Sóc Da Sai Cách
👉Không mua sp phù hợp với da, tiếc tiền nên quơ tạm sp kém chất lượng.
👉 Da có vấn đề không khắc phục ngay

👉 Được bs và chuyên viên tư vấn thì nghĩ "ôi nó lừa mình"
Ôm 1 đống tiền cất đi và khi nào da mặt trong tình trạng báo động chờ khai tử thì hốc tốc bê tiền đi cầu cứu 😆

💥Vânggggg và Con trong hình là con Demodex 💥

👉 Bọn này sống trên mặt bạn, chúng an cư lập nghiệp, sinh sản và qua đời trên mặt bạn.

👉Tụi này thuộc họ nhiều chân, họ hàng gần nhất có lẽ là lũ nhện. Kì quái là lũ này không có hậu môn. Đương nhiên ăn thì phải thải, thế thì tụi này làm gì? Đoán đúng rồi đó, giữ nguyên đống chất thải đó trong bụng cho tới lúc chết. Quả cảm thực sự, bảo vệ môi trường sinh sống các bạn thấy chưa?

👉 Kích thước siêu nhỏ, mà cũng chẳng có hại gì cho mặt bạn cả, tụi nó là kí sinh trùng vậy thôi. Như kiểu con người kí sinh trái đất ấy.
, chỉ chồi lên trên mặt bạn để giao phối và đẻ. Con cái sẽ đẻ trứng xung quanh lỗ chân lông mà nó cư ngụ.

✅ Nếu chúng mình không làm sạch da mặt, lười tẩy trang, lười rửa mặt hàng ngày, chăm sóc da sai cách thì bã nhờn và dầu thừa trên mặt chính là nguồn thức ăn dồi dào của các em vi khuẩn này.

✅ Chị em nào đang trong trạng thái "ôi chị chả dùng gì, chị chỉ rửa mặt qua qua, Không chăm sóc không??? 😂 vậy thì hãy tỉnh lại ngay đi nha 👻

25/08/2019

Người ta bảo dắt chó đi bộ vui và relax lắm😌

Want your business to be the top-listed Beauty Salon in Hanoi?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Address


Hanoi