Rosie Monday

Rosie Monday

Share

Luôn sẵn sàng năng lượng bình an

Photos from Rosie Monday's post 12/06/2026

KUNDALINI YOGA
- Phần 4 -
GIẢI MÃ KHÁI NIỆM TÂM LINH KUNDALINI
(Bài viết dựa trên nghiên cứu và trải nghiệm cá nhân)

Trước khi đi vào chủ đề chính, đây cũng là một trong những nguyên tắc giúp mình thực hành tâm linh mà không bị "bay" quá xa khỏi thực tế.
Khi tiếp cận bất kỳ phương pháp nào, mình thường tìm hiểu ba lớp:
• Nguồn gốc của khái niệm đó là gì?
• Cơ chế hoạt động được giải thích ra sao?
• Trải nghiệm thực tế của bản thân phản ánh điều gì?
Việc kết nối ba yếu tố này giúp mình luôn có điểm tựa để quan sát và kiểm chứng thay vì chỉ tin hoặc phủ nhận một điều gì đó.
Đơn giản giống như khi mua một sản phẩm skincare. Mình không dùng chỉ vì người khác nói tốt, mà sẽ tìm hiểu thành phần, cơ chế hoạt động, tình trạng da hiện tại rồi mới quyết định có phù hợp với mình hay không.
Với Kundalini cũng vậy.

🌀KUNDALINI BẮT NGUỒN TỪ ĐÂU?
Trước khi viết bài này, mình thử đặt mình vào vị trí của một người sống ở Ấn Độ cổ đại cách đây vài nghìn năm.
Đó là thời kỳ mà con người sống gần gũi với thiên nhiên hơn rất nhiều so với hiện tại.
Những dòng sông lớn nuôi sống nền văn minh.
Các hiện tượng tự nhiên được quan sát mỗi ngày để con người sinh tồn, gieo trồng.
Tâm linh và triết học phát triển mạnh.
Ngôn ngữ được sử dụng chủ yếu để mô tả trải nghiệm và thế giới quan của con người thời bấy giờ.
Đương nhiên, họ chưa có những khái niệm như hệ thần kinh trung ương, chất dẫn truyền thần kinh, điện sinh học hay sóng não.
Vì vậy, những gì họ cảm nhận được sẽ được diễn tả bằng ngôn ngữ biểu tượng.
Khái niệm Kundalini xuất phát từ truyền thống tâm linh Ấn Độ cổ đại.
Từ Sanskrit "Kundalini" thường được hiểu là:
"Thứ đang cuộn lại" hoặc "Năng lượng cuộn tròn"
Về sau, trạng thái này được mô tả bằng hình tượng một con rắn đang cuộn ở gốc cột sống.

Tại sao lại là rắn?
Trong văn hóa Ấn Độ cổ, rắn không đơn thuần chỉ là một loài vật.
Nó thường tượng trưng cho:
• Sức sống
• Bản năng sinh tồn
• Khả năng tái sinh
• Sự bảo vệ
• Tri thức huyền nhiệm
• Sức mạnh tự nhiên
• Ham muốn và năng lượng nguyên thủy
Không chỉ ở Ấn Độ, nhiều nền văn minh cổ đại khác như Ai Cập hay Hy Lạp cũng sử dụng hình tượng rắn như một biểu tượng tâm linh quan trọng.

Nếu nhìn dưới góc độ nhân học, ngôn ngữ luôn phản ánh trình độ nhận thức của từng thời đại.
Ngày nay chúng ta có thể nói:
"Giống như có điện chạy khắp người."
Nhưng người cổ đại không có hệ quy chiếu đó.
Thay vào đó họ nói:
"Có một con rắn đang ngủ ở gốc cột sống."
Và khi trạng thái đó được đánh thức:
"Con rắn bắt đầu chuyển động dọc theo cột sống."
Đó là ngôn ngữ biểu tượng.
Giống như ngày nay chúng ta vẫn nói:
"Có tảng đá trong lòng."
"Đau như kiến cắn."
"Nóng như lửa đốt."
"Tê như có con gì bò dưới da."
Không ai thực sự nghĩ có tảng đá hay côn trùng bên trong cơ thể.
Những hình ảnh đó chỉ là cách diễn đạt để truyền tải một trải nghiệm bên trong vốn rất khó gọi tên.

🌀KUNDALINI DƯỚI GÓC NHÌN TRẢI NGHIỆM
Khi thực hành thiền, breathwork, energy work hoặc Kundalini Yoga, mình từng trải qua những trạng thái cảm nhận rất vi tế.
Có lúc cảm giác năng lượng dâng lên thành từng đợt.
Có lúc rần rần khắp cơ thể.
Có lúc như có dòng chảy đang di chuyển từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài.

Nhưng khi quan sát kỹ hơn, mình nhận ra những trạng thái này không hoàn toàn xa lạ.
Trong cuộc sống thường ngày, hầu như ai cũng từng trải qua những khoảnh khắc tương tự.
Khi gặp người mình thích.
Khi nhận được một tin vui bất ngờ.
Khi xúc động đến nghẹn ngào.
Khi đứng trước một khung cảnh quá đẹp.
Hay trong những khoảnh khắc cực khoái và kết nối sâu sắc với người mình yêu.
Cơ thể đều có thể xuất hiện cảm giác dâng trào, rung động, lan tỏa hoặc như có một dòng năng lượng đang chuyển động bên trong.

Điều khác biệt có lẽ không nằm ở việc những trải nghiệm đó có tồn tại hay không.
Mà nằm ở cường độ, tần suất và mức độ nhận biết của chúng ta đối với những gì đang diễn ra bên trong cơ thể.
Khi quan sát kỹ hơn, mình thấy cảm giác đó không đi theo một đường thẳng cứng nhắc.
Nó có tính nhịp điệu: Có lúc cuộn trào, có lúc lan tỏa, có lúc xoáy chuyển như sóng.

Điều thú vị là khi nhìn rộng ra tự nhiên, mình thấy rất nhiều hiện tượng cũng vận hành theo cấu trúc tương tự:
Dòng nước tạo thành xoáy.
Lốc xoáy trong không khí.
Lửa có thể tạo thành cột xoáy.
Dải ngân hà có dạng xoắn ốc.
DNA mang cấu trúc xoắn kép.
Ngay cả hệ thống tuần hoàn và hệ thần kinh cũng là những mạng lưới phân nhánh phức tạp chứ không vận hành theo các đường thẳng đơn giản.
Trong hệ thống luân xa, từ "chakra" vốn có nghĩa là "bánh xe" hay "vòng quay".
Điều đó cũng cho thấy người xưa thường sử dụng những hình ảnh liên quan đến chuyển động xoay tròn để mô tả trải nghiệm năng lượng bên trong cơ thể.

Vì vậy, khi đọc về Kundalini ngày nay, cá nhân mình không còn nhìn hình tượng "con rắn" như một sinh vật bí ẩn đang tồn tại bên trong cơ thể hay một nguồn năng lượng huyền bí.
Mình hiểu nó như một biểu tượng miêu tả cảm nhận.
Một cách diễn đạt của người xưa nhằm mô tả những thay đổi rất thật mà họ cảm nhận được trong trạng thái ý thức, cảm xúc và cơ thể.

Đến đây, câu hỏi có lẽ không còn là:
"Con rắn Kundalini là gì?"
Mà là:
"Người xưa đã trải nghiệm điều gì để tạo ra biểu tượng đó?"

Và liệu những trải nghiệm ấy có đang xuất hiện dưới những ngôn ngữ khác nhau trong khoa học, tâm lý học và thần kinh học hiện đại hay không?

Nhưng khi tìm hiểu đến đây, một khái niệm khác còn được nhắc đến nhiều hơn:
"Thức tỉnh Kundalini" (Kundalini Awakening).
Trong cộng đồng tâm linh, đây là cụm từ thường đi kèm với những mô tả rất ấn tượng:
• Khai mở năng lực đặc biệt
• Rung động ở tần số cao
• Giác ngộ tức thì
• Nhìn thấy những tầng thực tại khác

Nhưng nếu tạm gác những lớp diễn giải đó sang một bên, mình lại có một câu hỏi khác.
Nếu những cảm giác dâng trào, rung động hay mở rộng nhận thức vốn là những trải nghiệm rất con người mà ai cũng từng có ở một mức độ nào đó, vậy điều gì khiến một số người gọi đó là "Kundalini Awakening"?

Thực chất điều gì đang thay đổi bên trong một con người khi họ trải qua trạng thái này?
Liệu đó là một nguồn năng lượng siêu nhiên được kích hoạt?
Hay là những thay đổi trong hệ thần kinh, cảm xúc, nhận thức và cách chúng ta trải nghiệm chính mình?

Đó là điều mình sẽ tiếp tục tìm hiểu ở phần tiếp theo.

Photos from Rosie Monday's post 11/06/2026

KUNDALINI YOGA
- Phần 3 -
Cơ chế như thế nào? (Trải nghiệm cá nhân)

Mỗi khi áp dụng bất kỳ công cụ nào vào cuộc sống, điều đầu tiên mình thường tìm hiểu là: cơ chế của nó hoạt động như thế nào? Nó tác động lên điều gì? Và quan trọng nhất, nó có thực sự phù hợp với tình trạng hiện tại của mình hay không?
Bởi không phải điều gì tốt cũng phù hợp với tất cả mọi người.

Việc hiểu cơ chế giúp mình có sự ưu tiên, kỷ luật và khả năng quan sát rõ hơn trong quá trình thực hành để đạt hiệu quả cao nhất. Đồng thời, khi mình thực sự tìm hiểu và trân trọng những gì đang học, người hướng dẫn cũng sẽ cảm nhận được điều đó. Từ đó tạo nên một sự kết nối và đồng điệu sâu sắc hơn.

Có lẽ lợi thế của mình là đã có nhiều năm làm việc trong lĩnh vực wellness, đồng thời cũng trải qua một hành trình dài chăm sóc và chuyển hoá chính bản thân. Vì vậy khi tìm hiểu Kundalini Yoga, mình không nhìn nó chỉ từ một góc độ. Mình liên kết những gì đang diễn ra với kiến thức về khoa học thần kinh, hệ thần kinh, hormone, cảm xúc, cơ thể, khoa học tâm linh và các hệ thống năng lượng cổ xưa.

🌳Vậy điều gì khiến Kundalini Yoga hiệu quả với mình?
Và biết đâu, cũng có thể hiệu quả với bạn nếu bạn đọc đến đây và thấy mình trong bài viết này.

Tiếp nối hai phần trước, mình nhận ra điều mình đang thiếu nhất ở thời điểm hiện tại không phải động lực hay kiến thức mà là một nguồn năng lượng ổn định để làm việc và sống.

Nguyên nhân đến từ việc hệ thần kinh của mình đã ở trong trạng thái "survival mode" quá lâu. Những tổn thương từ quá khứ cùng nhiều năm sống trong áp lực công việc khiến cơ thể luôn vận hành như thể có một mối nguy hiểm nào đó đang chờ phía trước.
Và hệ thần kinh không chịu sự "ra lệnh" của lý trí. Nó có cách thức vận hành và chăm sóc riêng.
Đó là lý do vì sao đôi khi chúng ta hiểu rất rõ mình nên làm gì, thậm chí tin vào những điều tích cực, nhưng cơ thể vẫn phản ứng theo cách hoàn toàn khác.
Bởi hệ thần kinh không vận hành dựa trên những gì chúng ta biết.
Nó vận hành dựa trên những gì nó cảm thấy an toàn.

🌳Để hiểu điều này, trước tiên mình cần hiểu cơ thể, cảm xúc và tâm trí thực sự vận hành như thế nào.

Khi một đứa trẻ lớn lên trong môi trường thiếu cảm giác an toàn về thể chất hoặc tinh thần, không được đồng hành cùng những cảm xúc như buồn bã, thất vọng, tổn thương hay tức giận một cách lành mạnh, cơ thể sẽ dần hình thành cơ chế sinh tồn.
Thay vì được cảm nhận và giải phóng, cảm xúc bị đè nén.
Và điều thú vị là cảm xúc bị đè nén không chỉ nằm trong tâm trí.
Nó tồn tại trong cơ thể.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng trải qua điều này:
• Một nỗi lo khiến vai gáy căng cứng.
• Một cuộc cãi vã khiến lồng ngực nặng trĩu.
• Một biến cố khiến bụng luôn trong trạng thái thắt lại.
Cơ thể luôn ghi nhớ những gì tâm trí cố gắng quên đi.

Theo thời gian, những cảm xúc chưa được xử lý có thể trở thành những phản xạ vô thức của hệ thần kinh. Chỉ cần một tín hiệu nào đó từ môi trường bên ngoài hoặc bên trong khiến trung tâm cảnh báo nguy hiểm nhận diện là "không an toàn", cơ thể lập tức kích hoạt chế độ sinh tồn.

Lúc này, năng lượng không còn được dùng cho sáng tạo, kết nối hay phát triển.
Nó được ưu tiên cho việc phòng vệ.
• Có thể là chiến đấu - fight
• Có thể là bỏ chạy - flight
• Có thể là đóng băng - freeze
Nhưng đều là phản ứng sinh tồn.

Nếu để ý trẻ nhỏ, chúng ta sẽ thấy điều ngược lại.
• Khi buồn, chúng khóc.
• Khi tức giận, chúng la hét.
• Khi không vừa ý, chúng dậm chân hay vùng vẫy.
Nghe có vẻ hỗn loạn, nhưng thực chất đó là cách cơ thể hoàn tất một chu kỳ stress và quay trở lại trạng thái cân bằng tự nhiên.
Bạn có thể thấy một đứa trẻ vừa khóc rất lớn vài phút trước, sau đó lại vui vẻ chạy nhảy, sáng tạo và tràn đầy năng lượng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Khi lớn lên, chúng ta học cách "kiềm chế", "chịu đựng" và "mạnh mẽ".
Điều đó cũng đồng nghĩa với việc giữ lại rất nhiều cảm xúc chưa được giải phóng trong cơ thể.

Đó là lý do vì sao ngày nay có rất nhiều phương pháp giúp cơ thể xử lý và giải phóng những cảm xúc đang bị mắc kẹt như EFT Tapping, Somatic Practice, Mindfulness hay Breathwork.

Với mình, Kundalini Yoga là một trong những phương pháp mang lại hiệu quả khá nhanh vì nó tác động đồng thời lên nhiều lớp của con người:
• Thông qua chuyển động cơ thể, những vùng cơ bị căng cứng lâu ngày được kích hoạt.
• Thông qua breathwork, hệ thần kinh được điều hoà.
• Thông qua mantra và âm thanh, những cảm xúc khó gọi tên có cơ hội được biểu đạt và giải phóng.
Điều mình cảm nhận rõ nhất không phải là mình có thêm năng lượng mà là mình ngừng tiêu tốn năng lượng cho việc căng thẳng.
Nhiều người nghĩ cần phải tìm cách "nạp thêm năng lượng" khi kiệt sức nhưng càng thực hành, mình càng nhận ra cơ thể vốn đã có rất nhiều năng lượng sống.
Thứ làm mình kiệt sức không phải vì thiếu năng lượng, mà vì quá nhiều năng lượng đang được dùng để duy trì sự phòng vệ, kiểm soát và những căng thẳng vô thức.
Khi những lớp phòng vệ đó dần được thả lỏng, nguồn sinh lực tự nhiên của cơ thể bắt đầu xuất hiện trở lại.

Có thể Kundalini không phải là thứ chúng ta cần đánh thức mà nó vốn luôn ở đó.
Chỉ là quá nhiều căng thẳng, sợ hãi và những cảm xúc chưa được xử lý đã khiến chúng ta mất kết nối với nguồn sinh lực tự nhiên của chính mình.

🌳Từ góc nhìn của Kundalini Yoga, nguồn sinh lực này được gọi là Kundalini - một năng lượng tiềm tàng được mô tả nằm ở vùng gốc cột sống.
Theo mô hình năng lượng cổ xưa, Kundalini được liên hệ với luân xa gốc rễ - trung tâm đại diện cho sự an toàn, ổn định và kết nối với cuộc sống vật chất.
Có lẽ điều này không hề ngẫu nhiên. Bởi từ góc nhìn của hệ thần kinh, khi cơ thể chưa cảm thấy an toàn, nó sẽ luôn ưu tiên sinh tồn trước khi nghĩ đến sáng tạo, phát triển hay mở rộng.
Khi sự an toàn được thiết lập trở lại, nguồn sinh lực tự nhiên mới có không gian để lưu thông.

Còn từ trải nghiệm cá nhân của mình, điều đó đơn giản được biểu hiện thành:
Mình tập trung hơn.
Mình hiện diện hơn.
Mình có nhiều năng lượng hơn để làm những điều thực sự quan trọng.
Vì mình không còn phải dùng quá nhiều năng lượng để chống lại chính mình.

Vậy nếu Kundalini không phải là một năng lượng huyền bí xa vời, thì vì sao người xưa lại dùng hình ảnh một con rắn đang cuộn mình để mô tả nó?
Và cái tên Kundalini thực sự mang ý nghĩa gì?
Mình sẽ chia sẻ trong phần tiếp theo.

08/06/2026

HO'OPONOPONO
Sức mạnh đến từ điều giản dị nhưng chân thành.

Người ta gọi Ho'Oponopono là một câu thần chú có thể tạo ra phép màu.
Nghe có vẻ khá huyền bí.

Làm sao chỉ với 4 câu:
I am sorry.
Please forgive me.
Thank you.
I love you.
lại có thể tạo ra sự thay đổi trong cuộc sống của một người?

Hai năm trước, hành trình tạo ra workshop HUG cũng bắt đầu từ một bài viết về cách thực hành Ho'Oponopono từng viral trên TikTok.
Rất nhiều bạn nhắn cho Mai:
"Em nghe nhạc 108 lần rồi hay đọc 4 câu đó nhưng em chỉ thấy nhẹ hơn một chút thôi."

Và lúc đó Mai nhận ra một điều:
Có lẽ chúng ta đang đọc đúng câu chữ, nhưng chưa thực sự chạm được vào điều nằm bên dưới những câu chữ đó.

Làm sao để mọi người có thể thực hành Ho'Oponopono theo cách đủ sâu để tạo ra sự chuyển hóa?

Đó là lý do HUG ra đời.

Một không gian để bạn có thể lần đầu tiên trong đời ôm lấy chính mình.
Một cái ôm mà có khi bạn đã đi tìm kiếm ở rất nhiều người, rất nhiều mối quan hệ, rất nhiều nơi bên ngoài nhưng chưa từng thật sự trao cho bản thân.
Và từ đó, chân thành nói với mình:
"Mình xin lỗi."
"Hãy tha thứ cho mình."
"Cảm ơn mình."
"Mình yêu thương mình."

Mai thường hỏi các bạn một câu:
Nếu một người làm bạn tổn thương, họ nhắn một tin xin lỗi và một lần khác họ đứng trước mặt bạn, nhìn thẳng vào mắt bạn và chân thành nói lời xin lỗi.
Điều nào khiến bạn cảm nhận được nhiều hơn?
Nhiều khi, dù họ đứng ngay trước mặt mình, mình vẫn chẳng cảm thấy gì cả.
Bởi vì niềm tin đã bị tổn thương quá nhiều.
Và với chính mình cũng vậy.
Ho'Oponopono không đơn giản là lặp đi lặp lại 4 câu nói.
Đó là cả một quá trình nhìn lại cách mình đã đối xử với bản thân trong suốt những năm tháng qua.
Là nhận ra mình đã phán xét mình như thế nào.
Đã trách móc mình ra sao.
Đã bỏ rơi những phần tổn thương bên trong mình bao nhiêu lần.
Và từ sự nhận ra đó, lựa chọn làm khác đi.
Nghe có vẻ đơn giản.
Nhưng thật ra lại không hề dễ.
Bởi vì để chân thành nói lời xin lỗi với chính mình, đôi khi cần rất nhiều dũng khí.

Đó cũng là lý do HUG tồn tại.
Để tạo ra một không gian đủ an toàn cho bạn đối diện với chính mình.
Không phải để trở thành một phiên bản tốt hơn.
Mà để học cách yêu thương phiên bản đang hiện diện ngay lúc này.
Và rồi bạn sẽ nhận ra:
"Phép màu" không phải lúc nào cũng là một điều gì quá lớn lao.
Đôi khi phép màu chỉ đơn giản là:
Bạn không còn phải mang theo một gánh nặng đã đè trong lòng mình suốt nhiều năm.
Bạn có thể thở nhẹ hơn.
Khóc được.
Tha thứ được.
Và cảm thấy bình an hơn một chút so với ngày hôm qua.

Chân thành đến đâu, phép màu sẽ xuất hiện đến đó.

Hẹn gặp các "em bé" vào ngày 14.06 này. ❤️

07/06/2026

HIDDEN RISK IN MONEY

TIỀN = PHẦN THƯỞNG = GIA ĐÌNH = THẤT HỨA = MÌNH KHÔNG XỨNG ĐÁNG NHẬN THƯỞNG = ĐÓNG KHẢ NĂNG ĐÓN NHẬN

Tiếp nối 2 bài viết vừa rồi, hôm nay Mai muốn chia sẻ về một Hidden Risk in Money mà mình vừa nhận diện được sau rất nhiều năm loay hoay với cùng một vòng lặp.

Một trong những câu chuyện về tiền của Mai là:
Cứ mỗi lần đến thời điểm cần tiền hoặc sắp nhận được tiền, các kế hoạch tài chính lại thay đổi.
Khách huỷ lịch.
Khách đổi lịch.
Đối tác đổi ý.
Sự cố bất ngờ xảy ra.
Dòng tiền không đến như dự tính.
Điều này không chỉ xảy ra một vài lần mà nó lặp đi lặp lại suốt nhiều năm.
Nhiều đến mức mình từng nghĩ:
"Chắc mình không giỏi kiếm tiền."
"Chắc mình làm gì sai."
"Chắc mình chưa đủ giỏi."
Nhưng sự kiện vừa qua giúp mình quan sát kỹ hơn và nhận ra, điều khiến mình bất lực là cảm giác:
"Suýt nữa."
Suýt nữa thì được.
Suýt nữa thì thành công.
Suýt nữa thì nhận được thành quả sau rất nhiều cố gắng.

Mỗi lần như vậy, bên trong mình lại xuất hiện một cảm giác rất quen thuộc:
Bất lực, hoài nghi bản thân, hoang mang, lo lắng, tự trách.

Và một tiếng nói nhỏ luôn vang lên trong đầu:
"Biết ngay mà."
"Đâu có dễ như vậy."
"Cuối cùng cũng không tới lượt mình."
"Ai rồi cũng thất hứa."
"Không có gì chắc chắn."

Theo các nghiên cứu về não bộ, não không chỉ ghi nhớ sự kiện mà còn ghi nhớ cảm xúc gắn liền với sự kiện đó.
Khi một trải nghiệm cảm xúc đủ mạnh được lặp đi lặp lại, hệ thần kinh sẽ tạo ra những dự đoán vô thức để bảo vệ chúng ta khỏi việc phải trải qua nỗi đau tương tự thêm lần nữa.
Điều đó có nghĩa là đôi khi cơ thể không phản ứng với hiện tại mà nó đang phản ứng với một ký ức cũ.

Khi tiếp tục quan sát cảm giác "biết ngay mà" này, mình nhận ra nó không thuộc về hiện tại.
Nó thuộc về Mai bé nhỏ - Cô bé đã từng rất nhiều lần tin tưởng, mong chờ, hy vọng vào những điều tốt đẹp từ gia đình.
Nhưng điều làm em đau nhất không phải là mất đi một cuộc vui hay một phần thưởng.
Điều làm em đau là:
"Mình không quan trọng."
"Mình không được chọn."
"Mình không được tôn trọng."
"Mình không xứng đáng được nhận phần thưởng dù đã rất cố gắng."
"Nỗ lực của mình không được đền đáp."
"Mình không được yêu thương."
Đó mới là điều cơ thể ghi nhớ.

Từ đó hình thành một sự mã hoá vô thức:
GIA ĐÌNH = THẤT HỨA = THẤT VỌNG = ĐAU
Và sâu hơn nữa:
NỖ LỰC ≠ ĐƯỢC NHẬN THƯỞNG
Nhưng khi đi sâu hơn, mình nhận ra thứ đang vận hành bên dưới còn là:
TIỀN = PHẦN THƯỞNG
Và vì "phần thưởng" trong ký ức tuổi thơ của mình gắn liền với sự thất hứa, nên mỗi lần có tiền, cơ hội hay điều gì tốt đẹp đến gần, cơ thể mình không hoàn toàn cảm nhận đó là niềm vui.
Một phần trong mình rất mong chờ nhưng một phần khác lại bắt đầu đề phòng.
Nó chuẩn bị cho sự thất vọng, cho việc bị lấy mất, cho việc mọi thứ thay đổi vào phút cuối.
Nó chuẩn bị cho cảm giác:
"Suýt nữa."
Đó là lý do vì sao rất nhiều năm qua, mỗi khi có cơ hội xuất hiện, mình thường cảm thấy vừa hy vọng vừa căng thẳng.
Vừa háo hức vừa bất an.
Vừa muốn đón nhận vừa sợ đón nhận.
Và đó là lúc mình nhận ra một điều rất quan trọng:

Tiền không phải thứ cơ thể mình đang từ chối.
Điều cơ thể mình đang từ chối là cảm giác lại một lần nữa hy vọng, cố gắng rất nhiều rồi cuối cùng vẫn không được nhận phần thưởng.

Đây là lúc Hidden risk in money.

Bởi vì tiền, cơ hội, khách hàng, thành công hay sự sung túc đều là những "phần thưởng" của cuộc sống.
Nên mỗi lần điều gì đó tốt đẹp đến gần, cơ thể mình không chỉ nhìn thấy tiền, nó nhìn thấy khả năng lại một lần nữa bị thất vọng.
Lại một lần nữa không được chọn.
Lại một lần nữa cố gắng nhưng không nhận được điều mình mong đợi.
Lại một lần nữa phải trải qua cảm giác đau đớn quen thuộc từ rất lâu rồi.
Vì vậy mỗi khi có cơ hội đến, thay vì thư giãn để đón nhận, cơ thể lại vô thức căng lên.
Thay vì cảm thấy an toàn, cơ thể chuẩn bị cho việc hụt hẫng.
Thay vì mở lòng đón nhận, cơ thể chọn đề phòng.
Và khi cơ thể đang đề phòng, nó đóng lại khả năng đón nhận.

Hóa ra suốt nhiều năm qua, mình không đóng khả năng đón nhận vì không muốn nhận.
Mình đóng lại vì không muốn trải qua cảm giác thất vọng thêm một lần nào nữa.

Điều này tạo ra rất nhiều hành vi mà trước đây mình không hiểu:
• Luôn chuẩn bị cho tình huống xấu nhất
• Có tin vui nhưng chưa kịp vui đã nghĩ tới chuyện không thành
• Có cơ hội nhưng vẫn thấp thỏm bất an
• Khó tin rằng mọi việc sẽ diễn ra thuận lợi
• Âm ỉ chờ đợi một sự cố xảy ra
• Luôn cảm thấy phải cố gắng nhiều hơn nữa mới xứng đáng được nhận
Và sâu bên dưới tất cả những điều đó là một niềm tin:
"Mình không phải người được nhận những điều tốt đẹp."
Đó là điều mình gọi là Hidden Risk in Money.

Đôi khi thứ cản trở dòng tiền không phải vì chúng ta thiếu năng lực mà vì ở đâu đó bên trong, vẫn còn một phần tin rằng:
"Mình không xứng đáng nhận được thành quả từ sự cố gắng của mình."

Có lẽ hành trình của mình lúc này không còn là cố gắng nhiều hơn mà là giúp Mai bé nhỏ học lại một điều:
Em xứng đáng được nhận phần thưởng vì tài năng và sự cố gắng của mình.
Em không cần phải liên tục chứng minh giá trị để được yêu thương.
Em không cần phải sống trong tâm thế chờ đợi sự thất vọng.
Và em hoàn toàn có thể mở lòng đón nhận những điều tốt đẹp khi chúng đến.

🪴Nếu bạn đọc đến đây và nhận ra mình trong câu chuyện này.
Nếu bạn đã rất cố gắng nhưng vẫn luôn cảm thấy thành quả ở ngoài tầm với.
Nếu cơ hội thường trượt khỏi tầm tay.
Nếu mỗi lần sắp chạm tới điều mình mong muốn, lại có điều gì đó xảy ra khiến mọi thứ thay đổi.
Hoặc nếu sâu bên trong, bạn luôn mang cảm giác:
"Mình không phải người được nhận phần thưởng/ những điều dễ dàng.”
Thì có thể vấn đề không nằm ở năng lực của bạn mà nằm ở những câu chuyện, ký ức và niềm tin vô thức đang khiến hệ thần kinh của bạn không cảm thấy an toàn để đón nhận những điều tốt đẹp.

Nếu bạn muốn nhìn rõ những Hidden Risk đang vận hành phía sau câu chuyện tiền bạc của mình, bạn có thể nhắn cho Rosie Monday.
Mai sẽ cùng bạn truy vết những pattern đang lặp lại, kết nối với cơ thể và tìm ra những nút thắt vô thức đang ảnh hưởng đến khả năng tạo ra, giữ lại và đón nhận sự sung túc trong cuộc sống.
Bởi đôi khi thứ cần được thay đổi không phải là kĩ năng kiếm tiền mà là phần bên trong vẫn đang chờ được công nhận, được nhìn thấy và được nhận phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực của mình.

Chỉ khi phần bé nhỏ ấy thôi co rút lại và cảm thấy an toàn để đón nhận, những điều tốt đẹp mới thực sự có chỗ để đi vào cuộc sống của mình.

01/06/2026

QUỐC TẾ THIẾU NHI

Bài viết này là một bài tâm sự, cũng như một feedback sau khi hôm qua Mai nhận diện được một nút thắt rất quan trọng – một core memory đã khiến mình đóng lại khả năng đón nhận của bản thân suốt nhiều năm.

Chiều hôm qua, ngay sau khi đăng bài, Mai nhận được chuyển khoản của khách cùng một khoản tiền “tặng” nho nhỏ. Tối đến lại nhận thêm 2 khoản nữa.
Điều này không bình thường vì khoảng 10 ngày gần đây mình cứ bị stuck. Khách cancel, đổi lịch, dời hẹn liên tục... Mình sẽ viết kỹ hơn về vấn đề này trong bài kế tiếp.

Gần đây Mai hay practice money meditation để hệ thần kinh được học lại cảm giác tích cực với tiền, đồng thời quan sát xem cơ thể đang phản ứng như thế nào mỗi khi nghĩ về tiền bạc.
Amygdala không phân biệt quá rõ giữa điều đang xảy ra và điều mình đang tưởng tượng. Chỉ cần một suy nghĩ hoặc hình ảnh chạm tới một ký ức khó chịu bên dưới vô thức, cơ thể cũng có thể phát tín hiệu cảnh báo.

Bình thường mỗi lần thực hành bài này, mình thường cảm thấy nặng ngực hoặc nặng ở vùng luân xa 2.
Nhưng sáng nay thức dậy, cảm giác đầu tiên là lồng ngực nhẹ tênh.
Luân xa tim là trung tâm của khả năng đón nhận.
Bên trong tự nhiên xuất hiện một cảm giác hân hoan, tràn đầy hy vọng. Giống như Mai bé nhỏ biết rằng mình sắp nhận được một phần quà nên cứ hí ha hí hửng, vui từ bên trong vui ra.

Đang phơi phới thì một khách báo huỷ lịch vì bận đột xuất.
Mà mình cũng đang cần đúng khoản phí của khách này để xử lý công việc trong ngày.
Và ngay lập tức, vòng lặp cũ xuất hiện:
"Lại nữa."
"Thấy chưa."
"Lúc nào cũng vậy."
Đó là phản ứng đầu tiên trong đầu mình.
Nhưng lần này mình nhận ra đó là cơ chế cũ đang hoạt động.
Nó không phải hiện tại.
Nó là ký ức.
Nó là những lần từng hy vọng rồi thất vọng.
Nó là phần bên trong luôn chuẩn bị sẵn cho việc bị hụt hẫng.

Nên mình tự ngồi xuống và nói với Mai bé nhỏ:
"Không sao mà."
"Mình vẫn có phương án dự phòng cho hôm nay."
"Đây chỉ là một tình huống phát sinh thôi."
"Mọi thứ không giống trong quá khứ nữa."
"Chuyện đó qua rồi."
"Có chị ở đây với em."
"Chị xử lý được nha."

Sau khi tự trấn an mình như vậy, một lúc sau có một khách cũ nhắn tin đặt lịch session 1:1 ngay trong ngày.
Và điều thú vị là khoản phí đó vừa đúng số tiền mình đang cần.

Kỳ diệu hông?

Sau rất nhiều năm làm việc với bản thân, Mai không còn nhìn những chuyện như thế này là một phép màu tâm linh nữa.

Điều làm mình thấy biết ơn và giải phóng không phải vì khách mới xuất hiện.
Mà là vì lần đầu tiên mình nhận ra:
Khi có một sự cố xảy ra, mình không còn lập tức rơi vào hoảng loạn, thất vọng, lo sợ hay tin rằng:
"Lại không được rồi."
Cơ thể mình đang học lại một trải nghiệm mới:
Rằng không phải mọi sự bất thành đều khiến mình thất vọng và đau đớn.
Rằng không phải mọi kế hoạch thay đổi đều dẫn đến bất an.
Và rằng mình hoàn toàn có thể ở lại với sự bất định mà không cần đóng cửa trái tim lại để tự bảo vệ mình.
Có lẽ đó mới là món quà lớn nhất, trong ngày Quốc tế Thiếu nhi này, mình đã làm được một điều mà ngày bé không ai làm giúp mình:
Mình đã ở lại với Mai bé nhỏ.
Mình đã lắng nghe cảm giác thất vọng của em.
Mình đã trấn an nỗi sợ của em.
Và mình đã giúp em xây lại niềm tin rằng:
Em xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp.
Em xứng đáng được giữ lời hứa.
Em xứng đáng được đón nhận phần thưởng vì em đã rất cố gắng.
Chỉ khi phần bé nhỏ ấy thôi co rút lại và cảm thấy an toàn để đón nhận, thì những điều tốt đẹp mới thực sự có chỗ để đi vào cuộc sống của mình.

Hôm nay cũng là tròn 2 năm workshop HUG ra đời.
Nhìn lại hành trình này, mình nhận ra chữa lành không phải là trở thành một phiên bản higher self trong mơ.
Mà là từng chút một quay về, đón lại những phần bé nhỏ của chính mình đã từng bị bỏ quên.

Mai mong rằng bằng những trải nghiệm thật, những va vấp thật và cả những bài học mình đã đi qua, sẽ có thể đồng hành cùng bạn tìm lại niềm vui sống, sự an toàn bên trong và đánh thức những khả năng từng bị "phong ấn" bởi tổn thương và nỗi sợ.

Happy Children's Day - gửi đến tất cả những đứa trẻ vẫn đang sống bên trong mỗi chúng ta. ❤️

Photos from Rosie Monday's post 31/05/2026

Rất nhiều lần, hai chữ “suýt nữa” đã khiến mình duy trì mặt bằng Rosie Monday suốt 3 năm, dù hầu như tháng nào cũng lỗ.

Suốt 3 năm đó, cơ hội luôn đến, từ nhỏ đến lớn.
Mỗi lần cơ hội xuất hiện, nó lại thắp lên trong mình một tia hy vọng rằng:
"Cố lên, sắp ổn rồi."

Nhưng bằng một cách nào đó, cơ hội luôn trượt khỏi tầm tay. Hoặc sẽ có một sự cố bất ngờ xảy ra mà mình không tài nào lý giải được, khiến mọi kế hoạch phải thay đổi liên tục.

• Khoảng 4 lần có đối tác chốt thuê hoặc chia sẻ không gian. Luôn đến bước cuối cùng rồi hủy vào phút chót.
• Đang cộng tác ổn định với partner thì drama bất ngờ xảy ra, mà không đến từ lỗi bên mình.
• Chuỗi workshop bắt đầu phát triển mạnh, viral đến mức báo chí và VTV tới phỏng vấn. Đúng lúc đó, nhà bên cạnh khởi công xây dựng. Tiếng khoan đục kéo dài gần 3 tháng khiến mình chỉ có thể hoạt động vào vài giờ trong tuần và các ngày Chủ nhật.
• Một dịch vụ mới rất tiềm năng được phát triển. Quảng cáo Facebook chạy cực kỳ hiệu quả với chi phí thấp vì gần như không có đối thủ cạnh tranh. Rồi đột ngột tài khoản gặp lỗi và không thể tiếp tục chạy quảng cáo.
• Tuyển được đội ngũ nhân sự rất phù hợp với brand vibes, mọi thứ đang bắt đầu vào guồng thì lại phát sinh drama.
• Và còn rất, rất nhiều tình huống khác.

Thời gian mình làm sales bất động sản cũng vậy.
Rất nhiều khách hàng đã đồng ý đặt cọc rồi lại hủy vào phút cuối.
Lúc đó mình chỉ nghĩ đơn giản rằng:
"Chắc mình không có duyên với bất động sản."
Hoặc:
"Chắc mình không giỏi kiếm tiền."

Nếu không có những tia hy vọng, những tín hiệu hay cơ hội liên tục xuất hiện, có lẽ mình đã không đủ sức và sự kiên định để duy trì Rosie Monday lâu đến như vậy.

🪾Hôm nay, khi dịch một bài viết về tiền bạc và tổn thương cảm xúc, đến đoạn nói về những điều “suýt nữa”, tự nhiên ký ức của mình bị kéo ngược về một sự kiện năm lớp 5.
Đó là một tổn thương sâu sắc.
Và đến tận bây giờ, khi nhớ lại, mình vẫn có thể cảm nhận cảm xúc của ngày hôm đó gần như nguyên vẹn.

Năm ấy, mình đạt danh hiệu học sinh giỏi cấp Tỉnh. Hình như toàn trường chỉ có vài bạn đạt danh hiệu này.
Chị Hai hứa sẽ dẫn mình đi công viên nước như một phần thưởng.
Mình háo hức vô cùng. Tưởng tượng ra chuyến đi sẽ vui như thế nào.
Mai bé nhỏ ngày đó mê nước, mê công viên nước và đã mong chờ chuyến đi đó biết bao nhiêu.
Nhưng đến ngày đi, chị lại để mình ở nhà và đi cùng người yêu.
Ngày hôm đó là một ngày rất dài.
Mình đã trải qua rất nhiều cảm xúc cùng một lúc: bị bỏ rơi, bị thất hứa, bị lừa dối, hoài nghi, tức giận, thất vọng và buồn bã.
Và mình phải trải qua tất cả những cảm xúc đó một mình.
Khi chị trở về, mình cũng không nhận được một lời xin lỗi.
Nỗi đau của Mai bé nhỏ ngày hôm đó được xem như một chuyện nhỏ.
Cô bé ấy đã phải tự tìm cách làm mình bớt buồn, tự an ủi mình, tự vượt qua một ngày đầy thất vọng.
"Phần thưởng học sinh giỏi của mình đâu? Vậy là mình không có phần thưởng.”
Có lẽ từ đó, một cơ chế vô thức bắt đầu hình thành:
Hy vọng rồi sẽ thất vọng.

Ký ức này chỉ là một trong rất nhiều lần Mai bé nhỏ từng trải qua cảm giác bị thất hứa.
Vì vậy, mỗi khi có một cơ hội, một tin tốt hay một điều gì đó đáng mong đợi xuất hiện, cơ thể mình thường vô thức căng lại.
Luôn có một tiếng nói vang lên đâu đó:
"Chắc là không được đâu."
"Chắc sẽ fail thôi."
"Không có gì dễ dàng cả."
"Mình không xứng đáng nhận phần thưởng."
"Mình không xứng đáng được yêu thương."

Và rồi rất nhiều chuyện diễn ra đúng như những gì mình đã linh cảm.

Khi nhận diện được nỗi đau gắn với ký ức đó, mình đã mếu.
Không phải Mai của hiện tại mếu. Mà là Mai bé nhỏ.
Chỉ có những tổn thương inner child mới khiến mình mếu. Người lớn sẽ khóc kiểu khác.

Sau mấy chục năm chờ đợi, cuối cùng nỗi đau của con bé cũng được nhìn thấy và được công nhận.

Bài viết tiếp theo, mình sẽ chia sẻ thêm về cách những sự kiện gần đây trong cuộc sống đang liên kết với ký ức và nỗi sợ này như thế nào.
Vì nếu không truy vết được cảm xúc tổn thương, việc chữa lành đôi khi giống như bạn đang ngứa râm ran khắp người nhưng không biết chính xác phải gãi ở đâu.

🪾Những tháng vừa qua, mình đã nghiên cứu rất nhiều về self-sabotage.
Nhưng một lần nữa, mình nhận ra rằng:
Mình không thể lành chỉ bằng việc hiểu rằng hệ thần kinh của mình đang self-sabotage.
Bởi vòng lặp này vận hành giống như một chiếc boomerang.
Nó luôn quay trở về điểm xuất phát.

Và hôm nay, khi nhận diện được điểm bắt đầu của câu chuyện:
“Suýt nữa... chắc là không được đâu.”
Mình quyết định sẽ sắp xếp một ngày thật gần để đưa Mai bé nhỏ đi công viên nước.
Bởi vì về mặt biểu tượng, đây không đơn thuần chỉ là đi chơi mà là một hành động hoàn tất kí ức.
Cô bé năm đó đã chờ Chị mình dẫn đi chơi và bây giờ người Chị đó chính là Mai người lớn.

Và mỗi khi một cơ hội mới xuất hiện, mình sẽ tapping và thì thầm với nhỏ:
"Không sao đâu."
"Quá khứ đã qua rồi."
"Dù khách hàng có từ chối thì điều đó cũng không giống như những gì em từng trải qua."
"Họ không làm tổn thương em."
"Và chị sẽ không hoài nghi chính mình nữa."

Để khi cơ hội đến, cơ thể mình không còn vô thức gồng lên đề phòng vì đang nhớ lại những ký ức cũ.
Mà có thể thả lỏng hơn.
Mở lòng hơn.
Và cho phép bản thân thật sự đón nhận những điều tốt đẹp đang đến.

Điều quan trọng là, cho đứa nhỏ đó bắt đầu có niềm tin nó xứng đáng với mọi thứ tốt đẹp như phần thưởng học sinh giỏi cấp Tỉnh năm nào.

Want your business to be the top-listed Beauty Salon in Ho Chi Minh City?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Category

Website

Address


Song Hành, Phường An Phú, Quận 2
Ho Chi Minh City
713200

Opening Hours

Monday 09:00 - 20:00
Tuesday 09:00 - 20:00
Wednesday 09:00 - 20:00
Thursday 09:00 - 20:00
Friday 09:00 - 20:00
Saturday 09:00 - 20:00
Sunday 09:00 - 20:00