ZOLA

ZOLA

Share

ZOLA LÀ CTY THỜI TRANG VÀ LÀM ĐẸP CHUYÊN CUNG CẤP CÁC SẢN PHẨM HỢP THỜI TRANG V?

ZOLA LÀ CTY THỜI TRANG VÀ LÀM ĐẸP CHUYÊN CUNG CẤP CÁC SẢN PHẨM GIÀY DÉP, QUẦN ÁO, PHỤ KIỆN....HỢP THỜI TRANG VÀ SẢN PHẨM CHĂM SÓC SẮC ĐẸP NHƯ MỸ PHẨM, NƯỚC HOA VÀ NHIỀU SẢN PHẨM LÀM ĐẸP KHÁC

Photos 06/06/2015

Yêu không điều kiện...
- Em sẽ yêu anh không cần điều kiện. Vì anh là người đầu tiên em trao trọn trái tim này.
Gửi anh, người chẳng biết đến tình cảm của em, người mà em sẽ yêu thương vô điều kiện.
Anh có biết đến sự tồn tại của em không? Chắc là không anh nhỉ. Em không xinh cũng chẳng đẹp, chân không dài như người ta, mặt không đẹp bằng người ta, học cũng không giỏi như người ta,... thua nhiều quá anh nhỉ? Vậy nên anh sẽ chẳng biết em đâu nếu như một ngày...
Nếu như một ngày em không dũng cảm kết bạn facebook với anh, nếu như một ngày em không nhắn tin mở lời trước với anh, nếu như em không quan tâm anh thì có lẽ em, trong mắt anh coi như không tồn tại.
Nhưng em thấy không sao cả anh ạ, tại vì em yêu anh trước mà. Người ta bảo người nào yêu trước là sẽ thua, em thua rồi anh ạ. Vì thua nên em quan tâm anh mỗi ngày, đưa mắt tìm kiếm anh trong những người cùng lớp anh, vui khi nhìn thấy anh lững thững đi đến, đỏ mặt khi liếc trộm anh nhìn một cái. Có đôi khi bắt gặp ánh mắt anh, em bối rối đến quýnh cả chân tay. Em thật ngốc phải không anh?
Anh và em cũng có nói chuyện với nhau một vài lần nhưng chỉ là trên mạng. Em thấy nó mơ hồ và không có thật, tại vì em không đặt niềm tin của em vào mạng internet. Em muốn mình có thể gặp gở nhau nói chuyện, vui đùa... nhưng hình như anh chẳng muốn thế thì phải. Cũng phải, anh còn nhiều người quan tâm hơn em, nhiều người muốn nói chuyện hơn em mà. Em hiểu và em chờ đợi.
Để rồi khi em nghĩ là anh đã trưởng thành, anh suy nghĩ chín chắn hơn những người khác thì bất ngờ anh làm em thất vọng. Anh, không ai khác xin facebook của mấy bạn gái xinh đẹp lớp em và bảo với em rằng anh muốn có một trong số ấy làm người yêu. "Anh trẻ con tới mức đó thế cơ à?" Đó là điều đầu tiên em nghĩ. Không đẹp thì không có cơ hội với anh à? Em không đẹp nên em không có cơ hội với anh phải không anh?
Em đã buồn một thời gian, nhưng rồi em suy nghĩ lại, mình chưa yêu anh tới mức dằn vặt đau khổ, em chỉ thích anh mà thôi. Vậy nên em vẫn nói chuyện với anh, không còn e lệ, không còn dịu dàng nữa, em nói chuyện với anh như hai người bạn lâu năm với nhau: bông đùa có, sỉ vả nhau có, và em còn tư vấn tình yêu cho anh nữa,...
Nhưng anh biết không, em vẫn thích anh, điều đó chỉ mình em biết. Vì anh là người đầu tiên mà em thích vậy nên em thấy chẳng sao nếu yêu một người trẻ con. Em nghĩ tinh đầu không thành có vẻ tốt hơn. Ấy là em tự an ủi mình thế. Tại vì em yêu đơn phương mà. Dù là đơn phương nhưng đó vẫn là thứ tình cảm thiêng liêng và đẹp đẽ vậy nên em sẽ không xấu hổ đâu. Chỉ là em không nói với anh mà thôi. Cỏ thể khi em rời khỏi ngôi trường này và chuyển đi xa, em sẽ nói cho anh biết, em đã nghĩ thế và có lẽ em sẽ làm thế. Vậy nên từ giờ cho đến lúc đó, hãy cứ làm bạn của em, được không anh? Rồi em sẽ quên anh, vậy anh nhé!

Photos 06/06/2015

Bệnh nghiện internet

“Chào dượng. Con tên H, 30 tuổi, “vợ con chưa có, chó mèo cũng không”, sự nghiệp chẳng có gì ngoài lương 5 triệu/tháng. Đất Hà thành, con chật vật mãi mới sống được.

Con tốt nghiệp một ĐH lớn ở Hà Nội, gia đình ở Sóc Sơn, cuối tuần con mới về nhà một lần. Đọc bài của dượng, nhìn hoàn cảnh của mình, thấy sao nhem nhuốc quá. Từ lúc ra trường đến giờ, con chưa biếu cho bố mẹ con đồng nào, ngoại trừ vài ba hộp bánh công ty cho. Hôm bữa dượng post bài chuyện thằng Quân, con đọc xong mất ngủ cả đêm, vì con không biết ước mơ của mình là gì, mình sống để làm gì và mình muốn gì. Rồi đọc bài mọi học sinh phải viết bài luận “Tôi là ai” để được vô các ĐH lớn bên nước ngoài, con không trả lời được. Gần 1/3 cuộc đời, con chưa biết mình là ai.

Cứ sáng, con ngủ dậy thấy trong người uể oải, và nghĩ việc phải đến công ty là một cực hình. Công ty con làm về tư vấn xây dựng, 8h sáng con đến cơ quan bỏ cái cặp đó, bật máy lên cho người ra biết đã đến, tranh thủ ra ngoài làm bát bún riêu, kéo vài điếu, vài cốc chè rồi vào. Con làm hành chính, ghi chép ai đi trễ về sớm, mua giấy mua bìa cứng, đóng tiền điện nước… Có việc thì làm 1 chút, xong chạy ra đánh cờ với bác bảo vệ. Ông giám đốc công ty là bạn của bố con, nên con không sợ. Công ty có làm ăn được hay không được thì kệ nó. Nó tèo thì con xin việc khác.

Cứ mỗi lần đọc gương phấn đấu của các bạn khác xong thì máu con sôi lên 100 độ, con quyết chí học tập và làm ăn. Nhưng sáng ngủ dậy lại quên mất hôm qua mình ĐỊNH QUYẾT TÂM CÁI GÌ. Mở sách học tiếng Anh ra thì con không biết học để làm gì, con có đi nước ngoài đâu, có tiền đâu mà đi du lịch. Đến trung tâm ngoại ngữ thì con nghĩ mình già thế này học chung với bọn trẻ con à. Tập thể dục hay tập tạ tập gym thì con cũng lười nốt, con cứ đi ăn cơm ngoài hàng, xong về nhà trọ và ôm cái laptop. Trước đây thì tối nào con cũng đi nhậu hay cà phê chém gió với đám bạn, nhưng giờ phần đứa có gia đình, đứa thì ngáo ngơ, nghe nó nói 2,3 lần có mỗi 1 câu chuyện đấy, con chán. Bọn nó sợ chữ, không đọc dài được nên không biết gì mà nói cả, dù đều tốt nghiệp ĐH hết dượng à. Thế là con lên mạng, thế giới ảo là cứu cánh của con. Con chơi game online hoặc lang thang trên mạng, đến 1h-2h sáng mỏi mắt quá thì lăn ra ngủ. Con tham gia ở mọi diễn đàn, con đọc mọi blog, mọi tin tức trên các trang chính thống lẫn lá cải, rồi con xem phim và thu dam (đoán là “thử đầm”), rồi con chat chit facebook với 1000 friends-chẳng biết đó là ai. Cứ có 1 thông tin nào đăng lên, con search google kiểm tra tính xác thực và comment cãi qua cãi lại. Như dượng viết “cá lòng tong kho tộ”, con sẽ search cãi ngay là “cá lòn ton”, “kho tô” chứ không phải tộ. Con cũng đặt câu hỏi này câu hỏi nọ, dự án này dự án kia lên cho người ta tư vấn, chủ yếu đọc cho vui chứ có làm gì, mà bọn tư vấn con nghĩ chắc cũng toàn bọn dở hơi cám lợn như con cả.

Yêu đương thì con cũng trải qua 2 mối tình, rồi giờ đang FA. Nghĩ đến việc phải gặp, chiều chuộng, đèo nhau đi ăn kem, dỗ dành khóc lóc giận hờn…con lười quá nên cũng chẳng có tình yêu nào mới. Khi nào bố mẹ con có nhu cầu cho con lấy vợ thì bố mẹ con giới thiệu 1 cô ưng mắt trong làng là xong.

Con ở ngoài hiền lành nhút nhát, nhưng trên thế giới mạng con có số má lắm dượng, con văng tục, bốc phét kinh lắm. Trí nhớ con cũng tốt nên cái gì con cũng biết, nhưng con không kiếm tiền được. Sao người ta phát minh ra internet để làm gì mà con khổ quá vậy? Dượng biết con bị bệnh gì và chữa trị ra sao hem?”

Tony trả lời: Con dao là trung tính. Laptop, internet, ipad, mạng xã hội, website, thư điện tử…cũng vậy. Nó được phát minh ra để giúp cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng 1 số người đã lạm dụng. Giống như con dao, nên chỉ dùng gọt hoa quả hoặc thái thức ăn.

Ai suốt ngày trên mạng? Chỉ có đám tỷ phú thời gian. Người ta đầu tắt mặt tối học tập, làm ăn..., thời gian đâu mà bình luận chuyện vĩ mô nước này nước kia trên đó? Họ chỉ online 1-2h trong ngày thôi, coi email và các tin tức phục vụ công việc của họ thì cũng đã hết giờ.

Cách chữa trị: Con cho ai cái laptop rồi ban đêm đăng ký học lớp cầu lông tennis bơi lội đá bóng võ thuật gì đi. Tham gia một CLB tình nguyện, ví dụ nhặt rác bờ hồ. Đăng ký một lớp học ban đêm, mấy lớp dạy kỹ năng hoặc tiếng Ý tiếng Ả Rập... Tìm một cô gái tử tế để kết bạn (lựa cô nào biết làm việc nhà và đọc sách giấy, thể loại chỉ ôm iphone thì thôi nhé, đừng đến gần, mấy cô ấy ngụy biện nói đọc ebook chứ dễ gì, mở ebook chứ facebook nhấp nháy là mở ra coi, nên sách giấy là cái cần phải có của cộng đồng văn hóa đọc thật sự). Cuối tuần đi dã ngoại hay cà phê ngồi đọc sách cùng cô ấy. Lâu lâu đi du lịch bụi thật xa, đến những miền quê nghèo khó.

Mỗi sáng ngủ dậy, lấy tay vả vô mặt 100 lần nếu thèm internet. Làm liên tiếp trong 3 tháng. Quyết tâm may ra hết. Nghiện internet cũng như nghiện ma túy vậy, phải Ý CHÍ lắm mới bỏ được. Nhưng làm được cái đó rồi, thì sau này cái gì làm cũng được.

05/06/2015

Tình yêu kết thúc cũng giống như mặt trời lặn đi...
Tạm biệt, cũng giống như con số không vậy. Phía trước nó là cực dương, phía sau nó là cực âm, ở hai đầu đều vô cùng, vô tận.
Có rất nhiều người vào đêm cuối cùng trước khi xa nhau, thường kể lại những kỉ niệm cũ, về lần đầu tiên gặp gỡ, về những ấn tượng lưu giữ trong lòng. Tôi nghĩ luôn có những người ở lại nhớ như in như tạc, và những người ra đi quên như được bôi xóa. Ký ức chính là câu chuyện hai mặt, đeo bám người này và rũ bỏ người kia.
Người ta thường gắn vào ngày tạm biệt nhau những lần cuối cùng. Muốn nắm tay nhau lần cuối, ôm hôn hay thậm chí là làm tình. Người ta tin rằng, có một sự tạm biệt “tới nơi tới chốn” như thế, thì họ sẽ yên lòng trong quãng đời xa nhau. Thực chất, tận sâu trong tiếng “cuối cùng” ấy chính là mong ước của người còn yêu, hy vọng điều đó sẽ lay chuyển được suy nghĩ của người muốn ra đi. Tiếc thay những điều trải qua lần cuối với người mình yêu thương vốn không hề đủ để ấm cả cuộc đời, nhưng nó lại đủ để đau thương kéo dài.
Thật lâu về sau, khi gặp lại một trong số những người tôi từng yêu, họ đã hỏi tôi vì sao ngày ấy chia tay nhau, tôi không thử cố tìm họ, nhắn tin hay gọi điện. Những người rời đi ấy mà, tôi đoán trong lòng họ cũng có một nỗi áy náy nhất định với niềm tin và tình yêu mà họ phản bội. Vậy nên, nếu như gặp mặt không sướt mướt, họ sẽ cố gắng đến gặp. Tin nhắn không day dứt, họ sẽ trả lời một cách xã giao. Những cuộc gọi không mang tính chất níu kéo, họ sẽ miễn cưỡng nghe. Đó là cách họ làm yên lòng chính mình. Nhưng một khi từ chính miệng họ nói đây là lần cuối gặp nhau, thì tôi nghĩ chính xác nghĩa là hết - kết thúc toàn toàn. Vậy nên, tôi chẳng còn đi tìm họ nữa.
Trong tình yêu, chuyện ai bỏ ai không phải là vấn đề. Vấn đề là hai người từng yêu nhau, từng vẽ ra một tương lai xa gần, từ giờ phút này không còn nhau trong đời nữa. Nhưng tôi nghĩ vẫn nên rạch ròi một tiếng tạm biệt cuối cùng. Có thể bạn không thể hết yêu họ, dù là nhiều năm về sau. Có thể người bị bỏ rơi là bạn. Nhưng tiếng tạm biệt, xin hãy để bản thân mình nói ra. Ai còn yêu khi mọi chuyện đã kết thúc, người ấy đã thua cuộc một nửa. Nhưng họ vẫn có thể chiến thắng sự bẽ bàng ấy, bằng cách làm người nói ra lời tạm biệt.
Tuổi trẻ, thất tình chỉ là nỗi đau mất mát của trái tim. Trưởng thành, thất tình là nỗi đau của lòng tự trọng, lòng kiêu hãnh. Tự tôn không thể làm bạn bớt tổn thương, nhưng ít ra thì bạn sẽ tổn thương trong sự tôn trọng chính mình.
Tôi nghĩ, đau đớn nhất vẫn là nhìn người mình yêu thương chuẩn bị rời xa, tương lai của họ không còn chỗ cho ta nữa, còn ta thì phải cố nở một nụ cười, và nói tạm biệt. “Tạm biệt” là hai từ gọn ghẽ đau đớn.
Nhưng tôi vẫn mong những người bị bỏ rơi sẽ tự mình thốt ra hai tiếng ấy. Nếu bạn không thể cứu vãn tình yêu, thì hãy níu giữ tự tôn. Lúc tình yêu phải kết thúc, hệt như mặt trời tới giờ lặn đi, không có cách nào thay đổi, chúng ta chỉ có thể trả lại cho họ yêu thương trong những tháng năm đã qua, mang lòng kiêu hãnh của mình về, nhặt nhạnh những lý trí còn sót lại, và tiếp tục bước đi.

Photos 05/06/2015

Anh _ một chàng trai hotboy nổi tiếng lạnh lùng và nổi bật, được các cô gái săn đón.
Tôi_hoa khôi của trường, là học sinh giỏi nhiều năm liền và là bí thư của lớp, được nhiều chàng trai theo đuổi.
Hai đứa vốn học cạnh lớp nhau, tôi học chọn Văn còn anh học lớp chọn Toán. Hai đứa hay đấu khẩu với nhau và ghét cay ghét đắng nhau chỉ vì tôi là bí thư đoàn trường gương mẫu còn anh là kẻ luôn vi phạm.
Cứ gặp nhau là mắt to mắt nhỏ nhìn nhau đằng đằng sát khí, ấy vậy mà trời xui đất khiến như thế nào lại yêu nhau. Ngày chúng tôi yêu nhau, cả trường xôn xao. Lũ con trai thì ghét anh vì đã cưa đổ tôi_người mà họ luôn xin trồng cây si mà không bao giờ được đáp lại. Còn lũ con gái trong trường nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn vì đã cướp đi thần tượng của họ.
Chúng tôi sánh bước bên nhau là 1 cặp trai tài gái sắc ai nhìn vào cũng phải ngưỡng mộ, nhưng cũng là cặp hay diệt nhau chạy khắp sân trường chỉ vì tính bướng bỉnh của cả hai, không ai chịu nhường ai.
Mối tình đầu của tôi trong sáng vô tư và hồn nhiên. Dù có người yêu nhưng tôi chưa bao giờ bỏ bê việc học, tôi luôn đứng đầu lớp về kết quả. Điểm số luôn cao chót vót và được thầy cô vô cùng yêu quí.
Thời gian cứ thế trôi qua, ngày tốt nghiệp cũng sắp tới, chúng tôi cùng hứa cố gắng để thi tốt để có thể thỏa mãn ước mơ và cùng nhau sánh bước khi vào đại học. Tất cả trước mắt tôi là 1 màu hồng đầy mơ ước.
Tôi định đăng ký vào Sài gòn vì anh em tôi đều ở trong đó, bố mẹ tôi cũng muốn tôi vào đó học nhưng vì anh đăng ký Hà Nội nên tôi theo anh. Gia đình tôi phản đối ghê lắm nhưng tôi biết làm sao khi luôn muốn ở gần người yêu để cùng nhau phấn đấu.
Nhưng kế hoạch chẳng như mong đợi của cả hai. Tôi đỗ đại học với điểm số cao nhất, còn anh thì trượt. Bố mẹ cho anh học một trường dân lập ở Sài Gòn và kể từ ngày đó chúng tôi xa cách nhau. Đứa Nam đứa Bắc, nơi mà anh muốn đến giờ đây tôi lại gắn bó, còn nơi mà từ bé tôi muốn đến giờ đây anh lại gắn bó.
Dù xa nhau nhưng tình cảm của chúng tôi vẫn đong đầy. Yêu xa nên chúng tôi thiệt thòi đủ điều, nhà anh xa nhà tôi lắm. Ngày cấp 3 anh về ở nhà Bác để học nên còn gần nhau tôi, còn nhà của anh xa nhà tôi 200km. Một năm được gặp nhau 2 lần và mỗi lần được hơn 2 tiếng rồi anh lại theo bố về.
Chúng tôi được gia đình hai bên rất yêu quí, bố mẹ anh hay gọi điện cho tôi lắm. Bố mẹ hay mời tôi về nhà chơi. Nếu không vì gia đình anh yêu quí, nếu không vì tình cảm giành cho nhau quá lớn chắc tôi buông tay mất.
Yêu xa chưa bao giờ là vui vẻ, tôi nhớ anh mà chẳng bao giờ được gặp, nhớ tới gào thét.
3 năm yêu nhau, chưa có 1 mùa valentine nào chúng tôi bên nhau. Tôi cũng khao khát được như những đứa bạn cùng phòng, được người yêu tặng quà, được đưa đón, được nắm tay đi chơi. Nhưng sao mọi thứ với tôi thật xa xỉ.
Năm nào vào ngày Valentine anh cũng tặng tôi bài hát trên VOV, nghe xong vừa buồn vừa vui, và cứ thế ngồi khóc òa. Anh cứ trêu tôi là để anh đáp máy bay giấy tới bên em nha, tôi thì nũng nịu vừa giận vừa buồn cười.
Rồi một mùa Valentine nữa. Hôm đó anh và đám bạn rủ nhau đi phượt xuống quê em, muốn làm em bất ngờ.
Nhưng bất ngờ bỗng biến thành nỗi đau, nỗi đau chẳng bao giờ nguôi ngoai phải không anh. Đó cũng là mùa Valentine cuối cùng của chúng ta.
Giờ nghĩ lại em vẫn ước giá như ngày đó anh không xuống nhà em, giá mà anh ở nhà và để em buồn thêm một ngày nữa thì có lẽ các mùa Valentine sau em vẫn còn được nghe những bài hát anh tặng trên VOV, những món quà anh gửi em qua bưu điện
Em sẽ không kêu buồn khi ngày lễ tình nhân không có anh bên cạnh nữa đâu, dùa hai đứa ở 2 đầu đất nước em cũng sẽ hạnh phúc.
Anh gặp tai nạn và vụ tai nạn đã cướp anh khỏi cuộc đời em mãi mãi. Em như chết đi sống lại khi nghe tin anh mất, em gào thét đau đớn tới xé lòng
Em như kẻ vô hồn sau nỗi đau mất anh vì hình ảnh anh vẫn tràn ngập trong trái tim em.
Những người yêu nhau họ mong mỏi và chờ đợi biết bao ngày Valentine còn với em từ ngày anh ra đi em chỉ ước chẳng bao giờ còn có ngày lễ tình yêu.
Còn vài ngày nữa là Valentine anh nhỉ? Em lại sắp được gặp anh rồi. Em đã đặt vé để về thăm anh! Em đã đặt mua loài hoa đá mà anh yêu thích. Em cũng đặt mua 1 hộp socola rất đẹp, trong đó có tên anh và tên em để anh biết em nhớ anh nhiều như thế nào…
Anh sẽ vui khi em tới thăm anh phải không anh?
Chờ em anh nhé! Mối tình đầu của Em.

Photos 05/06/2015

Truyện ngắn: CHUYỆN ĐÃ TỪNG RẤT LÂU
Tôi đi nhón gót trên những bậc thang bằng gỗ đã xỉn màu và bạc thếch những vết rạn của những vân gỗ ngoằn ngoèo. Mùi giấy cũ thoảng vẩn trong hơi gió buổi sớm của Sài Gòn đầy hơi nước. Tôi thích cái cảm giác thi thoảng để dành được chút tiền, ghé vào hiệu sách cũ quen thuộc và lặn ngụp trong những kệ sách cao ngất cả một chiều cuối tuần nào đó. Tôi thích cái cảm giác đưa tay phuổi lớp bụi mỏng tang trên bìa sách đã ngả màu vàng ố và nheo mắt nhìn những hạt bụi rớt lóng lánh trong những tia nắng chiều óng vàng len chiếu qua khe cửa sổ nhỏ và đậu lại trên những cánh tử đinh hương tím ngát đung đưa. Tiếng gió từ chiếc quạt thông gió máy lạnh cạnh sửa sổ quay những vòng như tiếng muỗi vo ve trong căn phòng sách tĩnh mịch chỉ một mình tôi. Bác chủ hiệu sách gầy gò luôn mỉm cười thật hiền mỗi lúc tôi ghé qua. Vì là khách quen nên tôi được bác cho phép tự mình lựa chọn và ngồi lại hàng giờ trong căn phòng này. Tôi ngồi tựa lưng vào kệ sách và ve vuốt những cuốn sách tôi vừa tìm được. Đó là những cuốn sách bìa ngả màu bạch thếch, đã bị con gì gặm mất một góc. Có cuốn bìa sộc sệch. Màu giấy úa vàng, nét mực in đậm nhoè nhoẹt và hoài cổ. Tôi thích mùi thơm của giấy mực cũ. Tôi nhắm mắt và miên man nghĩ về bài hát tôi vừa nghe được trên đường đến đây "Back in time". La la la..., tôi ngân khe khẽ. Gác sách vẫn không vì sự hiện diện của tôi mà trở nên xáo động...
Hồi bé, lúc còn là một con nhóc 5 tuổi, tôi để tóc ngắn, kiểu đầu gáo dừa phổ biến của mấy đứa con nít lúc bấy giờ. Tóc mái cắt giữa trán, nghĩ lại cái thời ấy, tôi bỗng thấy mình ngao ngáo và buồn cười. Tôi thật sự không hiểu lí do vì sao tôi lại không được để tóc dài và thắt nơ bướm như những bạn gái khác. Tôi hay dùng nước vuốt những sợi tóc mai cho cong cong giống như những cô gái xinh đẹp trong mấy bộ phim cổ trang mà tôi tình cờ xem được. Trong những buổi văn nghệ của lớp lần nào cũng vì lí do "tóc con ngắn quá" mà tôi luôn phải ở nhà và nhìn các bạn nữ xinh xắn khác trong bộ váy áo trắng tinh như công chúa bằng đôi mắt ghen tị. Tôi từ lúc đó, đã quyết tâm nuôi tóc dài...
Bất giác có một ngày, tôi phát hiện ra cậu trai mà tôi thích từ lớp 8 có bạn gái. Tôi bỗng như một con bé ngốc ngồi thút thít ở dãy ghế đá đặt dọc hành lang. Ngày hôm đó, lần đâu tiên tôi biết khóc vì một lí do nào khác chẳng dính dáng gì đến những lần bị rầy la của mẹ, bị đánh đòn của ba. Ngày hôm ấy, là ngày cuối của năm học lớp 10, mái tóc tôi rối bù trong gió, thằng bạn thân đến ngồi cạnh tự lúc nào không hay. Rồi khẽ búng tay vào trán tôi thì thầm: "Khóc gì mà khóc, nín đi!". Tôi sẽ nhớ mãi cái khoảnh khắc đó, khuôn mặt Duy nghiêng nghiêng trong nắng sớm của một ngày đầu tháng 5 ửng hồng vì nắng, phủ cả một lớp sương mờ trong mắt tôi, ngồi ở đấy, hiền và dịu dàng đến lạ.... đến cả khoảng trời chói loà sắc đỏ của những cánh phượng vĩ tuyệt nhiên cũng không sáng bằng đôi mắt của Duy...
Tôi chẳng thể nhớ nổi tên cái thằng nhóc ấy. Tôi chẳng thể nhớ nổi khuôn mặt của nó ngày nó dúi vào tay tôi chai nước sâm dứa xanh xanh thơm lừng còn âm ấm mà nhà nó vừa nấu xong:
- Cho bạn đó!
Tôi đứng ngó trân trân cái bóng lưng bé xíu mặc chiếc áo thun in hình siêu nhân đã chạy biến vào trong nhà. Sau đó tung tẩy chạy về khoe với bà nội về món quà của người hàng xóm mới. Sau buổi hôm ấy tôi trở thành bạn thân của thằng nhóc và cả bạn thân của thằng bạn thân nó nữa. Chúng tôi hay đi bắt cúc vào những buổi chiều tà khi ông nội đón tôi sau giờ tan lớp. Chúng tôi hay đi đập chuồn chuồn trong những chiều cuối tuần và trời ầm ì chuyển những tảng mây đen ngòm và nghe những chiếc cánh chuồn chuồn mỏng tang như cánh ve lướt rào rạo qua mặt. Có những ngày phía chân trời chuyển sắc tím đỏ, loang lổ kéo cả một khoảng rộng ngoằn ngoèo và mặt trời hiền ngoan nằm lại giữa những tảng mây đỏ lừ mềm xốp. Nắng chiều kéo bóng của ba đứa bé con thành vệt dài màu đen trên mặt đất. Những cái bóng không biết cười, còn ba đứa con nít thì cùng nhau cười nắc nẻ, không cần biết thế nào là trời cao đất dày.
Tôi bắt hai thằng nhóc gọi tôi bằng chị. Thằng bạn thằng nhóc ấy nhất mực nghe theo, còn nó thì cứ hay hỏi tôi:
- Bạn có chút xíu mà đòi làm chị tui
Những lúc ấy tôi giả vờ như người lớn và không chấp đến đứa trẻ con xua tay và bảo:
- Gọi chị đi, con nít thì biết gì!
Tôi là một đứa con gái ngang tàng. Tôi chẳng thích chơi búp bê như bao đứa con gái khác. Ngày đó, tủ đồ chơi của tôi chỉ toàn gươm , súng nhựa, bi ve và mấy con siêu nhân điều khiển đã bị tôi bẻ mất đầu. Tôi hay hào phóng đem thùng đồ chơi ấy của mình sang rủ thằng nhóc cùng chơi, chơi chán tôi rủ nó đi chọc tổ ong. Có một lần, tôi bị ong chích sưng phù mặt mũi. Về nhà còn bị mẹ đánh cho một trận đòn nên thân. Tôi khóc rất to và sau đó không sang nhà thằng nhóc ấy chơi nữa chỉ vì đơn giản một điều là: tôi bị ong chích còn nó thì không. Từ hôm đó, không thấy tôi sang nhà chơi, nó hay đứng ý ới gọi : "Ninh ơi!" khi thấy mỗi chiều tôi ngồi nghịch cát và ăn cà rem ở khoảng sân trước nhà. Nó có gọi mấy tôi cũng vờ như không nghe, mãi đến khi, thằng nhóc đưa ra trước mặt tôi li sâm dứa sữa tôi mới tròn mắt nhe hàm răng sún gần hết mỉm cười làm lành với nó.
Tôi cũng không nhớ rõ cảm giác của mình hay khuôn mặt của thằng nhóc ấy khi ngày cuối cùng trước lúc cả nhà nó dọn đi, nó dúi vào tay tôi một chai sâm dứa xanh bắt mắt. Sau hôm ấy, hàng xóm của tôi là một chú bụng to và cô vợ trẻ xinh đẹp nhưng đanh đá. Ngày ấy, tôi không đủ lớn để hiểu rằng thằng nhóc ấy sẽ không về và chơi với tôi nữa. Tôi cũng không thấu hiểu được cái cảm giác mất đi một người bạn là như thế nào. Đến độ con rồng nhựa mà nó cho tôi, tôi cũng vất đâu mất sau rất nhiều lần tôi bỏ vào miệng và cắn cho kì nát cái đầu lổm nhổm vây. Tính ra, nếu nói thì có vẻ nó là thằng con trai đầu tiên ngang nhiên xen vào cuộc sống của một con bé nghịch ngợm như tôi và rồi trong một ngày không rõ nắng có đẹp hay không nó bỗng dưng biến mất. Tôi có chút buồn, nhưng rồi tôi vào học lớp một. Những niềm vui và những người bạn mới dường như dần làm bóng hình nó nhoè nhoẹt dần trong bộ não vốn chẳng to lớn của tôi.
Những ngày cuối cấp ba, tôi hay đứng trên lầu cao và ngó mấy thằng con trai trong lớp đá qua đá lại trái cầu bé xíu xiu màu trắng. Tôi dở tệ trong mấy khoản ấy. Học thể dục luôn là được châm chước mới có thể qua môn. Hơn nữa tôi cũng thích cái cách được đường đường chính chính mà ngắm nhìn cái thằng con trai d**g dỏng cao đứng dưới kia mà không ai phát hiện được. Ánh mắt sáng và kiểu cười hở cả hàm răng trắng tinh. Chiếc áo đồng phục trắng mướt mồ hôi. Tôi hay đứng đó, ngày nào cũng vậy, và lẩm nhẩm hát những giai điệu chệch choạc được gom nhặt trong những bài hát cũ. Những lúc như thế tôi lại nhớ tới vẻ mặt của thằng con trai đang đứng dưới kia cao ngạo và lắc đầu nói với tôi:
- Tui không nhận thiệp giáng sinh của ai hết, ngoại trừ Nguyên!
Năm ấy, tôi học lớp 3. Lớp 3 đã biết gom góp vài trăm đồng hằng ngày chỉ để mua tặng cậu trai mình mến tấm thiệp giáng sinh be bé nào đó. Có thể tôi lúc ấy còn bé nên chưa hiểu cái cảm giác thất tình là như thế nào. Vì bỗng dưng một ngày, trong đôi mắt của một đứa con gái như tôi, hiện lên thứ hình ảnh của thằng con trai cao nhất khối lớp, có khuôn mặt trắng, những ngón tay thon dài và nhảy dây rất cao, dáng nhảy lại vô cùng đẹp. Tôi choáng váng say nắng như thế. Cho đến tận mãi nhiều năm về sau, tôi vẫn thấy cái thằng nhóc ấy cao, không biết là do nó càng ngày càng cao hay do tôi càng lớn càng lùn đi. Tôi luôn chỉ đứng đến vai nó, và thật khó thừa nhận rằng tôi luôn mong muốn cái cảm giác che chờ từ bờ vai ấy. Tôi bị từ chối, đem tấm thiệp giáng sinh về và........tặng lại cho một cậu bạn khác trong lớp.
Tôi nhẩm đếm những quả cầu nhịp nhàng được chuyền đến chân Duy. Những lần đáp thật khẽ, quả cầu nảy lên đẹp mắt và lại lặn mất tăm trong những tiếng lộp bộp chuyển chân của những bạn nam khác. Tôi bất giác ngó xung quanh tìm Dương và nhớ lại cảm giác của đêm qua khi thình lình có tin nhắn lúc giữa đêm. Duy hỏi tôi: "Nếu Dương cũng thích tôi thì Ninh phải làm sao?". Tôi nắm chiếc điện thoại rất lâu, sau đó quăng nó ra giường và thở dài: "Sao tôi biết phải làm sao chứ?", tôi đã không trả lời tin nhắn ấy của Duy. Tôi chẳng phải là một đứa con gái thông minh nhưng đủ tinh ý để nhận ra con bạn thân của mình bỗng dưng biết thích một ai đó vào một ngày nào đó của năm lớp 11, chưa kể đôi mắt sóng sánh nước của nó khi mỉm cười nhìn chàng trai ấy xuất hiện vào mỗi sớm tới lớp và trong bộ áo đồng phục trắng, chàng trai như phát ra thứ ánh sáng chói mắt. Hay một ngày nắng đẹp lung linh Dương bảo với tôi: "Hình như tao thích một người rồi mày ạ, tao sẽ tiết lộ cho mày nghe vào một ngày đẹp trời nào đó".
Chẳng khó để nhận ra đôi mắt Dương những lúc nhìn chàng trai đang đá cầu dưới kia cũng hệt như đôi mắt của tôi bây giờ.
Tôi nhớ như in những ngày đi học, nắng rực rỡ chói loà mắt tôi. Và có người đứng đó, dáng cao thật cao, vai khoác lệch chiếc balo màu đen và cười nửa miệng vẫy vẫy tay với tôi. Cậu ta đèo tôi trên chiếc xe martin màu trắng, để tôi ôm balo cho mình và ngân nga khe khẽ mấy bài hát từ ban nhạc nam mới nổi. Và thỉnh thoảng càu nhàu khi tôi thình lình hát chen vào lời của cậu ấy. Có những ngày mưa tầm tã, chúng tôi đi ngược đường về nhà nhau, tấp vào một hàng kem bên đường, đứng nép vào mái hiên tránh những giọt nước mưa đang rỏ xuống và nhấm nháp que kem sô cô la rẻ tiền. Mỗi lần nghĩ đến khoảnh khắc ấy tôi luôn luôn không kìm được ao ước phải chi chúng tôi mãi mãi đừng lớn lên, mãi mãi chỉ là những cô cậu học sinh lớp 11 đủ ngây thơ và hồn nhiên để gìn giữ cho nhau những xúc cảm trong veo ấy. Người ta chẳng thể biết rằng, kí ức về một chiều nắng chếch, có ai đó đã từng đứng ngược đường, nhẫn nại và chờ đợi mình mỗi trưa tan học lại có lúc xa xăm và trân quí như thế? Nếu sớm biết, thì dù thời gian có bao lâu, khoảng cách có bao xa, cũng nguyện tâm trở về và gìn giữ cẩn thận hơn những rung động đã từng nảy nở trong tâm hồn rạo rực thanh xuân thuở ấy.
Khi thực sự yêu thương một ai đó sẽ có lúc bạn phát hiện ra sức chịu đựng của bản thân mình đôi khi thật đáng nể. Tôi cũng vậy. Mãi đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác của một đêm mùa đông gió lùa vi vu ngoài cửa số, tôi thức giấc vì tin nhắc lúc giữa đêm:
- Tao quen Duy rồi mày ạ
- Chúc mừng mày, nhắn tin giờ này tính không để ai ngủ nghê gì à? Đi ngủ đi, tao cũng ngủ lại đây, ngủ ngon
Tôi rep tin nhắn thật nhanh rồi tắt máy, để lại chiếc điện thoại dưới gối, nhìn thẳng lên trần nhà chỉ một màu đen, tôi mỉm cười và đâu đó có giọt nước rơi tõm trong đêm hoang tàn. Hình như lúc ấy là 3 giờ sáng. Tôi chẳng biết mình đã lặng đi lúc nào, chỉ biết rất lâu sau đó, khi tiếng đồng hồ báo thức vang lên, tôi phát hiện ra tôi thực sự không muốn đến lớp nữa. Hay như đêm giao thừa của năm 12, có người bảo với tôi: "Tôi lại làm bạn của Ninh bị tổn thương rồi", bất giác tôi lại cười, ngơ ngẩn cười, "Đã bao giờ cậu nghĩ đến một điều tương tự giành cho tôi".
Giao thừa năm ấy, pháo hoa bắn đỏ trời, tôi đã nếm được vị nước mắt nhàn nhạt của mình. Nếu bỗng chốc trong cuộc sống của bạn đột nhiên hay có một cái tên được nhắc đến, có một con người thường hay hiện diện, và thi thoảng thình lình xuất hiện trước cửa nhà bạn lúc giữa đêm chỉ để đưa cho bạn một que kem chảy gần hết nửa. Và rồi sau một đêm mùa đông có một người con trai và một người con gái cùng cúp lớp học thêm, bạn đã chẳng thể ngang nhiên bước tiếp những con đường dài cùng người ấy, sẽ chẳng thể ngang nhiên đi về cùng nhau trên chiếc xe đạp cũ, hay cùng nhau lên bờ sông sau những chiều học muộn và nghe tiếng gió thổi rì rào cùng nhau. Hoặc giả, cả đến một tin nhắn không đầu không cuối vốn dĩ hay dành cho nhau cũng phải cẩn trọng nghĩ suy: "Chắc giờ này họ đang nhắn tin, không nên làm kì đà cản mũi". Những ngày ấy tôi hay đứng trên bậc lầu cao ngó nhìn Duy và Dương đi phía trước mỉm cười thật tươi. Nụ cười của Duy vẫn như những ngày cuối năm lớp 10, chói loà mắt tôi. Tôi những lúc như thế lại ngước cổ thật cao nhìn tán phượng vĩ già nua nở những cánh bướm rực rỡ đầu mùa tìm kiếm cho mình chút kí ức của những năm học cũ và lẩm nhẩm có mỗi câu hát "Impossible". Tôi hiên ngang và kiêu ngạo như chàng lính ngự lâm cô độc và tự nhủ, mùa thi tới rồi, tôi sẽ thi đại học và nhất định phải đậu. Còn đám mây trong lòng kia, hãy cứ để nó ở đó. Có gió ắt tự tan.
Có những đêm trời đầy sao, từ khung cửa sổ nhà tôi nhìn ra bên ngoài là khoảng trời lộng lộng gió và chi chít những đốm sáng nhỏ to. Tôi tự hỏi mình không biết sao Bắc Đẩu nằm ở đâu, và đâu đó trong những ngôi sao kia, có ngôi sao nào thuộc cung Ma Kết đầy cô độc giống tôi. Thi thoảng vẫn có những tin nhắn vớ vẩn không đầu không cuối được gửi đi, và tôi tự nhủ với mình mọi chuyện rồi sẽ ổn. Năm đó tôi hay cùng đám bạn lang thang trà sữa, nhưng phần nhiều tôi vẫn tranh thủ thời gian rảnh đi ngồi quán một mình, đọc những trang sách còn dở dương và nghe những bản nhạc không lời buồn đến tê tái. Tôi không lên bờ sông vào những ngày nhiều gió nữa, kể từ cái hôm tôi nghe bạn bè kháo nhau bắt gặp người quen trên đấy. Trong khi hai nhân vật chính chỉ mỉm cười chống chế, tôi đứng gọn một góc, ngước mắt nhìn trời, và hát "Impossible".
Ở lớp đại học, tôi có rất nhiều bạn. Tôi khá thích cậu Bí thư của lớp, với hai đồng tiền sâu lúng liếng và nụ cười thật hiền. Tôi cảm động hơn bởi cậu ta là người duy nhất trong lớp chịu giúp đỡ tôi trong cái môn tin học khó nhằn mà tôi chây lười chẳng thèm đụng đến. Tôi thích nhìn bóng lưng cậu ấy trong chiếc áo sơ mi trắng ủi phẳng phiu, không hiểu sao những lúc ấy tôi hay nhìn thấy người con trai đầu tiên mà tôi đem lòng yêu mến, cái người mà nhờ cậu ta từ chối mà tôi phát hiện ra Duy bỗng đẹp lên trong mắt tôi vào một ngày nắng chếnh choáng.....................................................
Tôi ngồi một mình ở Chic café và nghe ban nhạc hát những bản rock cao vun vút, nhấm nháp li coctail trái cây dậy lên mùi rượu vang nồng nồng. Thứ chất lỏng màu xanh lá cây trong cái li miệng rộng sóng sánh chao trên tay tôi. Có những giọt nước trong veo đọng lại phản chiếu ánh sáng vàng lờ mờ của bóng đèn tròn treo lơ lửng trên đỉnh đầu. Tôi gọi rủ Dương cùng đi café, nhưng nó bận chuyện gì đó nên từ chối. Đêm qua, tôi cùng nó ngồi nói chuyện rất khuya về những kỉ niệm cũ, về nó, về tôi và về ...Duy! Căn bản là chúng tôi không còn giữ lại được những cảm giác ban đầu giành cho nhau hoặc cũng có thể Duy không giành cho chúng tôi. Chúng tôi so sánh Duy với một quả bóng trên sân, có chạy đuổi như thế nào đó, dù nhanh chân thì sẽ được chạm bóng một chút, rồi quả bóng sẽ lại lăn. Dương rời xa Duy trước tôi, còn tôi 7 tháng trước đây vẫn cùng cậu ta lang thang những nẻo đường Sài Gòn ăn vặt và hóng gió, vẫn nhẫn nại đợi nhau dưới ngọn đèn cao áp úa vàng trước cổng phòng trọ và ngửi thấy mùi mồ hôi mằn mặn từ chiếc áo thể thao mang số 10 của đội tuyển mà Duy yêu thích. Tôi ngày ấy luôn ngưỡng mộ Dương khi nó có thể thức hàng đêm cùng xem bóng đá với Duy, tôi thì lại chẳng hiểu tí ti gì về luật lệ của những quả bóng. Rồi bỗng chốc đến một lúc nào đó khi tôi giật mình phát hiện ra, Duy của ngày đó đã rời xa tôi tự lúc nào, tôi quyết định buông tay. Duy thật sự chẳng phải giành cho tôi. Tôi đi cắt tóc, mái tóc dài bồng bềnh tôi yêu quý được cắt cụt ngủn. Giờ thì nó đã dài đủ để tôi buộc lại thành cái đuôi ngựa cao cao sau gáy. Tôi vuốt đuôi tóc mình, và mỉm cười, dù cho có thế nào thì hình ảnh của chàng trai ngày ấy vẫn nằm lại trong kí ức của tôi, và lúc nào cũng như phát tiết ra thứ ánh sáng chói mắt mà tôi chưa bao giờ tìm được ở một người nào khác, vẫy vẫy tay gọi tên tôi trong một ngày nắng chếnh choáng. Lúc ấy có một cô gái mặc chiếc áo dài trắng tinh đưa tay che nắng, nheo mắt nhìn chàng trai đứng trước mặt và bất giác nhớ tới câu hỏi: "Nếu Dương cũng thích tôi thì Ninh phải làm sao?"
Chúng tôi đã từng yêu thương cùng một người. Chúng tôi đã từng cùng theo đuổi một người, đã từng cùng dành chung một ánh nhìn cho người con trai ấy. Nó thật buồn cười, và hoang đường. Nhưng cho dù thời gian có quay lại bao nhiêu lần, có thể chọn lựa bao nhiêu lâu, thì chắc chắn đáp án vẫn sẽ là như vậy. Có ai mà có thể cưỡng lại thứ ánh sáng lung linh toả ra từ ánh mắt, nụ cười, từ chiếc áo đồng phục trắng tinh của một người nào đó mà mình thình lình một ngày đẹp trời đã nhận ra. Yêu thương một ai đó cơ bản đã là một mối lương duyên trong đời. Ngày ấy chúng tôi cũng chỉ cần ở bên cạnh nhau. Việc gì phải quan tâm đến trời cao đất dày. Thật nhớ cái cảm giác được đứng trên lầu cao ngó bọn con trai đá qua lại quả cầu xíu xiu màu trắng. Gió lùa qua bậu cửa số, có con bồ câu lông tím than đậu lại và tôi ngân khe khẽ những giai điệu chệch choạc của những bài hát cũ. Duy của tôi, của Dương, ngày ấy đẹp lắm!

Want your business to be the top-listed Beauty Salon in Ho Chi Minh City?
Click here to claim your Sponsored Listing.

Telephone

Website

Address


NGUYỄN TRÃI
Ho Chi Minh City
70000