Medicos
Medicos chuyên cung cấp các sản phẩm dược mỹ phẩm chính hãng, nguồn gốc xuất xứ rõ ràng từ các thương hiệu uy tín trong và ngoài nước.
🔥Người dân TP.HCM không tự ý đi chợ, lương thực sẽ được quân đội phát tận nhà 100% trong 2 tuần tới
4 lưu ý quan trọng khi giao nhận hàng từ shipper trong mùa dịch
(Xem dưới cmt)
TP.HCM hướng dẫn F0 tự dùng thuốc điều trị Covid-19 tại nhà
(Xem toa dưới cmt)
27/06/2021
NGHẸN LÒNG.!
Anh với chị trước đây là vợ chồng
Chị chê anh đồ đàn ông vô dụng
Anh hiền lành ,khô khan nhưng tốt bụng.☘️
Biết phận mình , anh cũng chẳng nói chi
Rạn nứt tăng dần , đỉnh điểm tới khi
Bé Hương ra đời bị thiểu năng trí tuệ😪
Chị mắng anh vô cùng thậm tệ
Có đứa con làm chẳng thể ra hồn
Bé Hương ba tuổi thì anh chị li hôn
Anh nhận nuôi con , dồn tình thương cho nó
Và bắt đầu những tháng ngày khốn khó.
Gà trống nuôi con lọ mọ một mình😢
Thiểu năng ngôn ngữ , nhưng Hương vẫn thông minh
Biết phận mình nên không làm phiền bố
Thời gian trôi trên mặt anh khắc khổ
Bé Hương giờ là cô gái sắp trưởng thành.🌿🥀
Nhưng bất hạnh chẳng chịu buông tha anh
Lại giáng xuống mái đầu xanh thêm lần nữa
Ung thư lâu rồi , anh hết quyền chọn lựa
Chỉ sống thêm vài tháng nữa mà thôi😪
Ngày anh hẹn gặp chị đã tới rồi
Quán cũ , sân ga và mấy lời anh nói dối :
Con bé đang dậy thì nên có nhiều thay đổi
Rất cần cô giúp đỡ để quen dần.!
Tôi là cha nên không thể gũi gần
Đây là lúc nó rất cần có mẹ
Nhưng đừng làm tổn thương con bé
Nó chịu nhiều bất hạnh quá rồi!
Chắc chỉ cần một vài tháng thôi
Tôi sẽ đón nó về nuôi trở lại
Chị nhìn anh , con mắt đầy ái ngại
Sao đời tôi , ông mãi chẳng buông tha,?😒
Chồng chị đồng ý cho bé Hương về nhà
Chị dặn anh , ba tháng thôi đấy nhé
Vì đã lâu sống không cần có mẹ
Nên từ lâu con bé tự lập rồi . ...☘️
Nó chỉ chờ điện thoại của bố thôi
Nói khó khăn , nên chủ yếu nghe bố nói
Mấy tuần đầu , ngày nào anh cũng gọi
Sợ con buồn nên anh phải hỏi thăm luôn.❣️
Những ngày đầu nó cảm thấy rất buồn
Đi học về , nó ở luôn trong phòng nhỏ
Chẳng ai thèm quan tâm đến nó
Nên suốt ngày cứ mò mẫm vào ra
Nó có đứa em cùng mẹ khác cha
Thằng bé có chiếc piano xinh xắn
Nhìn cây đàn trong lòng nó mê lắm
Nó lại gần thử vài nốt xem sao.
Mẹ nó mắng : Đừng có đụng vào
Ở trường cũ nó đã rất tự hào
Nó học đàn được điểm cao nhất đấy
Nó ước ao có cây đàn như vậy ...
Rồi một ngày , tự nhiên nó cảm thấy
Bố đi đâu sao chẳng thấy cuộc gọi nào
Chắc là bố đã bị làm sao ....
Nó chạy vào phòng trong và khóc.😭
Mấy hôm nay nó bỏ ăn bỏ học
Suốt ngày ngồi khóc lóc ủ ê.😢
Mẹ nó nghĩ chắc dở chứng đòi về
Ít ngày nữa trả nó về cho anh ấy.
Rồi một đêm , giật mình chị nghe thấy
Ở đâu đây văng vẳng tiếng dương cầm
Dưới phòng khách , chị cữ ngỡ mình nhầm
Con bé chơi đàn và âm thầm hát nhỏ :
Nhớ xa xưa ...ngày cha đã già với bao sầu lo .....
Sống với cha êm như làn mây trắng ...
Đêm đêm cha về hôn chúng con ....
Ôi ! Cha đã già đi cha có biết không . ...💕
Chị cảm thấy vô cùng xúc động
Chị đến sau lưng và ôm nó vào lòng
Nó khóc , và đưa chị xem tờ giấy mỏng
Biết anh ung thư , chị gục xuống góc nhà.😭
Trong đầu chị , một ý nghĩ thoáng qua
Và vậy là chị phải nuôi con bé
Giọng ngọng nghịu nó vỗ về lưng mẹ
Mẹ yên tâm , đừng lo nhé mẹ ơi.💕
Ngày mai con về lại dưới ấy rồi
Con sẽ xin vào học trường nội trú
Trên thiên đường bố đang yên ngủ
Và đủ rồi , không phiền mẹ , mẹ ơi.!
Con tạm ở đây là bố muốn thế thôi
Bố muốn ra đi một mình thanh thản
Và muốn hai mẹ con có thời gian làm bạn
Chắc dưới kia bố mãn nguyện lắm rồi...☘️🌹😪
LÃO NÔNG
Mình thấy rất cảm động nên xin phép chia sẻ.
Cảm ơn tác giả.
25/05/2021
Lần đầu làm bố 😂
23/05/2021
Ước gì 😂🤣
02/02/2021
Những hình ảnh thương nhất của mùa dịch này. Các con còn bé quá! 😞
Mong các thiên thần bé nhỏ vượt qua thử thách 21 ngày đầu đời ❤️
Ảnh: Ngân Lê
11/12/2020
Hãy là người vợ hiểu chuyện các mẹ nhé 🤣
09/12/2020
Các mẹ thì sao nhỉ???
09/12/2020
Hôm nay tôi về nhà, Bố tôi vừa nhìn đã nhận ra ngay, Bố rưng rưng nước mắt nói:
"Nếu như không hạnh phúc, thì li hôn đi"
Mẹ nói: "Li hôn rồi vậy con của nó phải làm sao, đáng thương lắm"
Bố nói: "Vậy con của tôi thì sao?"
Khoảnh khắc đó, tôi đã vỡ òa trong nước mắt.
06/12/2020
Vụ án mẹ già tạt xăng đốt nhà con gái ruột: Cả tòa án phải khóc theo khi kết án
Một mẹ có thể nuôi lớn 10 con, nhưng 10 con không nuôi nổi mình mẹ. Đau đớn hơn là đối mặt với núm ruột mình dùng cả tính mạng để sinh ra, lại nỡ lòng đối xử bất hiếu với mẹ. Lật lại vụ án từ năm 2013, cụ bà Võ Thị Ánh Nga (SN 1940), bị xử án 2 năm tù treo vì tội đốt nhà con gái, nhưng lại khiến cả tòa án phải rưng rưng nước mắt.
Bà Võ Thị Ánh Nga (SN 1940) có tổng cộng 5 người con và nhiều cháu, nhưng bà chỉ sống một mình trong căn nhà tại đường liên khu 1/6 (phường Bình Trị Đông, quận Bình Tân, TP.HCM).
Nuôi lớn cả thảy 5 con cho đến khi dựng vợ gả chồng, nhưng bà vẫn không nhờ được vào đứa nào chăm sóc cho mình. Phần lớn ngôi nhà đang ở, bà cho người ta thuê để lấy tiền sinh sống, đồng thời cũng có người qua lại, trò chuyện cùng bà, khiến căn nhà đỡ trống vắng hơn.
Một ngày nọ, đứa con gái lớn của bà là Võ Thị Ánh Hà (SN 1959) dắt theo cả đại gia đình, gồm chồng và 10 con về tá túc nhờ nhà mẹ. Bà Nga vui vẻ đồng ý, nhưng trong thời gian sống chung, hai mẹ con liên tục cãi vã nhiều lần.
Lừa đảo mẹ ruột để chiếm đoạt tài sản
Có lẽ từ lâu, người con gái đã có ý định muốn chiếm đoạt căn nhà của mẹ ruột. Do đó, trong một lần, chị Hà thủ thỉ với mẹ rằng, muốn vay vốn ngân hàng 50 triệu để kinh doanh, mong bà Nga đi cùng mình đến văn phòng công chứng làm thủ tục.
Lợi dụng bà Nga không biết chữ, phòng công chứng cũng không đọc nội dung văn bản đã ký cho bà Nguyệt nghe. Thân làm mẹ, mà con cái nhờ vả, bà thương con nên tin tưởng không chút nghi ngờ. Nào đâu, cái chữ ký hôm đó, bà đã chính thức giao toàn bộ tài sản của mình cho người con.
Kể từ đó, chị Hà cũng không còn nhân nhượng với mẹ nữa, mỗi lần có gì không như ý, là chị Hà mắng chửi, ngược đãi mẹ thậm tệ, hai mẹ con cứ liên tục khắc khẩu nhau như thế trong thời gian dài. Bà Nga cảm thấy khó mà sống hòa hợp nên yêu cầu gia đình con gái hãy rời khỏi nhà bà.
Lúc này, người con cũng lật bài ngửa với mẹ, chị Hà gằn giọng: “Ngôi nhà bây giờ là tôi đứng tên, nếu phải ra khỏi đây, thì người đó chính là bà”.
Bà Nga bị sốc trước lời con gái nói, càng không tin sự thật, rõ ràng bà chưa từng đồng ý sang tên nhà cho con, nên đã lên UBND quận Bình Tân để tìm hiểu.
Lúc này thì bà mới ngã ngửa, hóa ra cái hôm ký giấy thế chấp cho vay mà con gái nói, chính là giấy sang tên chuyển nhượng nhà.
Hồ sơ lưu ở phòng công chứng Gia Định có ghi rõ ràng rằng, ngày 26/4/2010, bà Nga đến làm hợp đồng nhượng quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất cho con gái là Võ Thị Ánh Hà. Từ hợp đồng này, chị Hà đã làm thủ tục sang tên chị. Ngày 4/6/2010, UBND quận đã cấp sổ đỏ cho “chủ mới”.
Bà Nga đau đớn quyết liệt phản đối, cho rằng mình đã bị lừa, vì lúc ký kết bà không hề hay biết gì cả. Tuy nhiên, giấy trắng mực đen đã rõ ràng, bà Nga chỉ biết nuốt đắng vào lòng.
Có một lần trong lúc tranh cãi với con, bà Nga bị con gái tiếp tục đuổi ra khỏi nhà, bà giận bỏ nhà đi bụi 2 – 3 ngày mới về. Khi về đến nhà, do mệt quá, bà nằm xuống chiếc ghế bố để chợp mắt một chút.
Nào ngờ đứa con gái thấy mẹ về không những không vui mừng, còn cầm chân mẹ lôi dậy, mắng chửi té tát: “Bà về đây làm gì, biến đi!”.
Âm thầm đốt nhà rồi bỏ đi bụi
Đau đớn trước câu nói của con, bà Nga tức giận nên đốt nhà. (Ảnh minh hoa)
Đau đớn trước câu nói của con, bà Nga tức giận không kìm được, canh lúc cả nhà đang nằm ngủ trưa, bà âm thầm đi ra cây xăng, mua 50 ngàn xăng về đổ lên yên 2 xe máy dựng trong nhà. Tiếp đến bà ngắt cầu dao điện, lấy một tờ báo châm lửa ném vào 2 chiếc xe máy.
Ngửi thấy có mùi khét, cả nhà chị Hà tỉnh giấc, hô hoán nhau chạy thoát ra khỏi nhà an toàn. Vụ cháy đã thiêu hủy 2 chiếc xe máy và nhiều tài sản trong nhà, tổng thiệt hại khoảng 200 triệu đồng. Đứa con bé nhất của chị Hà cũng bị bỏng nặng sau đám cháy. Bà Nga sau đó cũng bỏ nhà đi mất tích, không ai tìm thấy bà đâu nữa.
Sau vụ án đốt nhà, lệnh truy nã bà Nga được chuyển về phòng Cảnh sát truy nã tội phạm (PC52) Công an TP.HCM, và giao cho trinh sát Nguyễn Thành Công thực thi.
Trong quá trình tìm bà Nga, tổ trinh sát có đi qua các nhà con cái của bà, nhưng bà không ở với ai cả. Do hành tung bà bất định, nên công an phải mất nhiều ngày mới tìm kiếm ra được nơi trú của bà.
Hóa ra, bà đi bán vé số dạo để kiếm tiền, ăn bờ ngủ bụi ở khắp nơi, trên các con phố, vỉa hè, gầm cầu,… có những đêm mưa to, bà không có nơi trú thân nên người ướt nhẹp, đứng núp ở vỉa hè cả đêm không chợp mắt. Gầm cầu thì trú được mưa, nhưng nơi đó không an toàn, vì là nơi nhiều tay nghiện ngập, giang hồ lui tới, do đó bà không dám ngủ ở đó nữa.
Nhiều người tội bà nên mách, buổi tối xin vào chùa ngủ nhờ, nhưng bà không chịu được sự cô quạnh nên lại tìm đến vỉa hè để ngủ, chẳng nơi đâu là nơi ở cố định của bà.
Sau một thời gian lang thang, bà may mắn gặp được một gia đình tốt bụng ở phường Bình Trị Đông A, họ cho bà căng tấm bạt trước vỉa hè nhà để trú tạm, còn cho bà sử dụng chung nguồn nước. Trong nơi ở của bà, chỉ có một túi nilon treo vài bộ quần áo, một túi khác treo một chiếc xoong, vài cái chén…
Người trinh sát khi tìm thấy bà, từ xa xa anh bỗng khựng lại khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt mình. Kẻ tội phạm mà anh sắp bắt về đồn, chính là một bà lão mái tóc bạc phơ, thân hình gầy gò, nhỏ thó, gương mặt bà khắc khổ, bi thương, khiến người khác phải chạnh lòng.
Có lẽ hôm nay bà đã thấm mệt sau những ngày dài vất vả ngoài đường, nên bà đã ngủ thiếp đi trên chiếc võng đang treo vắt vẻo. Dáng vẻ co ro, mệt mỏi ấy, khiến người trinh sát cũng không dám đến làm phiền.
“Có lúc tôi nghĩ, hay quay về, không bắt nữa. Nhưng một phần đó là nhiệm vụ, phần nữa đã có lệnh truy nã, tôi không bắt thì người khác cũng bắt. Tôi cố gắng làm cách nào để bà lão cảm thấy nhẹ nhàng nhất”, Trinh sát Công kể lại.
Đồng thời, sau một hồi suy nghĩ, anh cũng chia sẻ thêm rằng: “Và cuối cùng tôi lại nghĩ đến việc đưa bà lão về quy án, để kết cho ‘xong tội’, phần vì ở trại giam còn không khổ sở như lang thang vỉa hè kiếm miếng ăn; cuối cùng tôi quyết định bắt”.
Mãi đến 16h chiều, trời lúc này đổ mưa to, hai người trinh sát, kiếm cơ hội chạy đến xin trú mưa dưới tấm bạt của bà. Bà lúc này chẳng hề hay biết họ đến để mang bà đi, nên vẫn niềm nở chia sẻ nơi ở của mình cho những người khách lạ.
Phân vân một lúc, người trinh sát bèn mở lại hỏi chuyện bà: “Cô có phải cô Ánh Nga không? Con nghe nói cô mâu thuẫn với con gái, con là công an, mời cô về phường nói chuyện được không?”.
Nghe thấy có người hỏi thăm mình, bà tủi thân trút hết nỗi lòng tâm sự, vui vẻ theo những người trinh sát lên xe đi về đồn. Nhưng khi đến nơi, bà mới biết mình là tội phạm bị truy nã, vốn dĩ bà tức con nên chỉ định đốt nhà cho hả giận, chẳng biết như thế là phạm pháp.
Lúc này, bà oán trách, gào khóc, bằng sức lực yếu ớt, bà lao vào đánh người trinh sát như để tuôn cho hết những uất ức trong lòng mình. “Con tôi nó cướp nhà tôi, mấy chú không bắt nó, sao lại đi bắt tôi”.
Tiếng khóc bà như xé lòng, người trinh sát thì cười buồn: “Những lần khác tìm được đối tượng trốn nã, bắt họ về quy án là tôi thấy nhẹ cả người, sao lần này lại thấy lòng nặng trĩu. Bà cụ sai cái lý thì bị pháp luật trừng trị, nhưng đúng là vụ án này thấy ẩn khuất cái tình. Con cái đối xử bất hiếu với người có công sinh thành nuôi dưỡng mình như vậy, pháp luật nào xử họ, cảnh sát nào có quyền ‘truy nã’ họ đây?”.
Tại phiên tòa TP.HCM, nơi bà Nga bị kết tội, hết thảy 5 người con, không một người có mặt, chỉ mình bà ngồi bơ vơ, tội nghiệp, lắng nghe những lời phán quyết dành cho mình.
HĐXX nhận định, bị cáo đã già yếu, hành vi cũng xuất phát một phần từ lỗi của bị hại, và bị hại cũng đã bãi nại; nên sẽ giảm nhẹ một phần hình phạt. Tòa tuyên xử bà Nga hai năm tù, cho hưởng án treo, với tội danh Huỷ hoại tài sản.
Nghe toàn tuyên án, bà Nga rơi nước mắt, vì bà không còn nơi nào để đi nữa. Con gái thì ngược đãi mẹ, các con trai đã có gia đình riêng, nên bà không thể ở cùng được.
“Bây giờ được thả, tôi không biết phải ở nhờ nhà ai đây”, bà nói trong nước mắt.
Chẳng ai biết rồi cuối cùng bà sẽ ở đâu, chỉ biết hơn 2 năm sau khi vụ án xảy ra, ngôi nhà cũ của bà, đã được người con gái xây lên 2 lầu khang trang, còn người mẹ già yếu gần đất xa trời, vẫn phải bán vé số lang thang khắp nơi.
01/12/2020
Ngày em đưa người yêu về ra mắt mẹ em đã tỏ thái độ không vui rồi, lúc anh vừa chào ra về bà kéo em luôn vào trong buồng:
– Nó cho mày ăn bùa hả con?
– Ơ sao mẹ lại hỏi con thế?
– Thế tại sao mày lại yêu cái thằng cách xa nhà mình cả nghìn cây số như vậy.
– Thì bọn con đi làm gặp và yêu nhau. Anh ấy tốt thì con thương, sau này chắc gì đã về quê.
– Về hay không cũng dẹp.
Mẹ nói thế rồi đùng đùng bỏ đi luôn mặc kệ em nước mắt ngắn dài. Bố em xưa nay là người điềm đạm lại thương em nhất. Bố bảo:
– Con gái lấy chồng xa là xác định chịu khổ đấy con à. Ở gần những lúc sinh nở ốm đau, hay chuyện nó chuyện kia bố mẹ còn giúp được, chứ ở xa xác định tự thân mình lo, sướng tự hưởng, khổ thì tự lau nước mắt thôi. Mẹ nói thế cũng là thương con.
– Vâng, nhưng con có tình cảm với anh ấy. Con chỉ yêu anh ấy thôi. Anh ấy bảo ở lại Hà Nội làm không về quê đâu bố ạ.
Lúc đó thú thật là em đang chìm đắm trong tình yêu nên những lời bố nói em có suy nghĩ gì sâu xa đâu. Em quyết yêu và cưới, bố mẹ cuối cùng cũng phải theo ý em. Em vẫn nghĩ cưới xong vẫn ở lại thành phố làm thì cách nhà em có 100km chứ xa xôi gì đâu. Nhưng đùng cái 1 tháng sau bố chồng em ốm nặng, vậy là chồng em bảo: ‘Thu xếp về quê làm để còn chăm bố thôi em à, nhà có mỗi mình anh là con trai”.
Chồng về quê trước em thu xếp xin nghỉ việc về sau. Em về nằm với mẹ 2 đêm thì bắt xe về quê chồng. Ngày tiễn em ra bến xe mẹ em khóc như mưa, bố em phải cứng giọng:
– Con nó về quê chồng sống chứ đi đâu đâu mà bà khóc quá trời quá đất thế.
– Ông có biết nó đi rồi thì cả năm mẹ con tôi chưa chắc đã gặp nhau không. 1000km cơ đấy ông à. Ngày xưa mẹ cản thì không chịu nghe, giờ thì…
– Thôi bà nín đi ai lại khóc, người ta nhìn cười cho, để con nó yên tâm nó đi nào. Con cứ yên tâm mà đi nhé, bố mẹ ở nhà không phải lo đâu, đã có các anh các chị lo rồi. Vào đó ông thông gia thế nào thì gọi báo bố nhé.
– Vâng ạ.
Bố vẫn cứ nhẹ nhàng và thương đứa con gái út nhất, chưa bao giờ ông qυát nạt hay đánh mắng gì em. Ngày bố chồng em mất ông cũng lặn lội vào đưa tiễn. Nhưng chỉ ở lại được 2 hôm phải về ngay vì nhà bận mùa màng. Rồi em bầu bí sinh con, lúc đó em mới thấm những gì ngày xưa bố nói.
Nhà chồng neo người, mẹ chồng già yếu, chồng đi làm cách 20km, 9 giờ tối mới về đến nhà. Em mới đẻ được 1 tuần đã tự tay làm hết mọi việc. Vết mổ đau vẫn cắn răng chịu đựng, con quấy khóc đêm không dám gọi chồng vì thương anh ngày làm vất vả nên chỉ một mình bồng con. Có những hôm con ốm sốt mà mẹ khóc con khóc vì chăm con cả ngày cả đêm em quá mệt rồi.
Lúc đó em chỉ ước giá có bố có mẹ ở bên… Nhưng tất cả chỉ giấu vào trong không hề dám kể lể với bố mẹ ở nhà. Ông gọi điện lần nào cũng bảo con khỏe, cháu khỏe để bố yên tâm. Có những lần vợ chồng cãi nhau em đã định ôm con ra đứng bờ sông rồi các chị ạ. Cũng chỉ vì có những chuyện chẳng biết chia sẻ cùng ai cho nhẹ lòng nên dẫn đến nghĩ quẩn.
Giá như mẹ hay các chị ở gần, chạy về sà vào ʟòɴg khóc 1 trận kể tội chồng 1 thôi một hồi có lẽ sẽ có được những lời khuyên hữu ích. Đằng này xa xôi, nói qua điện thoại thì không kể hết được rồi sợ bố mẹ lo cứ thế nó tích tụ lâu dần dẫn đến trầm cảm. May bận đó chồng em phát hiện kịp không thì…
Sau đợt ấy chồng có vẻ biết lỗi, anh đặt vé xe cho mẹ con em ra bắc thăm ông bà ngoại. Con Nhím tròn 2 tuổi nghĩa là em lấy chồng được 3 năm mới được về thăm nhà lần đầυ. Xa xôi nó khổ thế đấy các chị ạ. Em nghe bác hàng xóm cạnh nhà chồng còn nói bác ấy 10 năm về được quê ngoại chơi cơ.
Về nhà gặp lại bố mẹ mà chỉ biết khóc thôi. 3 năm tóc bố mẹ bạc hơn rất nhiều. 1 tháng ở với bố mẹ ngoảnh đi ngoảnh lại đã hết em lại phải về. Lúc đi bố dúi cho bao nhiêu là đồ quê, mẹ cho tiền cháu nhưng em nhất định không lấy. Ông chở 2 mẹ con em ra bến xe. Lúc lên xe ổn định chỗ ngồi chờ xe chạy rồi mà bố vẫn còn cố dúi vào tay em tờ 500 ngàn:
– Ôi, con không lấy đâu…
– Cầm đi đườɴg mua sữa cho cháu, lấy chồng xa vất vả lắm con à. Vợ chồng cố gắng nhẫn nhịn nhau mà sống. Bố thương mày lắm…
Tự nhiên em òa khóc như một đứa trẻ khiến cả xe nhìn em. Bố cũng trào nước mắt rồi bố xuống xe vẫy tay chào cháu. Không biết đến bao giờ em mới được quay ra thăm bố mẹ lần nữa vì đợt này về vợ chồng em lại có kế hoạch sinh đứa con thứ 2. Phận lấy chồng xa đúng là thiệt thòi vô cùng nhưng mà đã lỡ rồi chẳng thể làm lại được. Chỉ thương bố mẹ lúc trái gió trở trời mình chẳng thể ở bên chăm sóc. Bố mẹ thương con cũng chỉ biết nuốt nước mắt vào trong.
Xe lăn bánh rồi mà bố vẫn cứ đứng đó vẫy tay, thương bố mẹ vô cùng, con gái bất hiếu mong bố mẹ ngàn lần tha thứ.
Nguồn: ST
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Website
Address
Ho Chi Minh City
70000
