KITA SHOP
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from KITA SHOP, Beauty, cosmetic & personal care, Ho Chi Minh City.
Canh con dùm ba mẹ con xíu nha cô chú ơi
Cắt xong thành hotgirl ngay
25/04/2023
❌ “XOÁ SỔ” NỖI LO BÉ BIẾNG ĂN, CHẬM TĂNG CÂN, CÒI CỌC 💯
🔷🔷 𝗦𝗨̛̃𝗔 𝗕𝗢̣̂𝗧 𝗔𝗣𝗧𝗔𝗠𝗜𝗟 𝗣𝗥𝗢𝗡𝗨𝗧𝗥𝗔 𝗞𝗜𝗡𝗗𝗘𝗥𝗠𝗜𝗟𝗖𝗛 ➖ 𝗡𝗚𝗨𝗢̂̀𝗡 𝗗𝗜𝗡𝗛 𝗗𝗨̛𝗢̛̃𝗡𝗚 𝗣𝗛𝗨̀ 𝗛𝗢̛̣𝗣 𝗧𝗨̛̀𝗡𝗚 𝗟𝗨̛́𝗔 𝗧𝗨𝗢̂̉𝗜 🔷🔷
🇩🇪 Xuất xứ: Đức
💥 Trọng lượng: 800g
🌻 𝐾ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑐𝑜́ 𝑡ℎ𝑜̛̀𝑖 đ𝑖𝑒̂̉𝑚 𝑛𝑎̀𝑜 𝑐𝑜𝑛 𝑏𝑎̣𝑛 𝑝ℎ𝑎́𝑡 𝑡𝑟𝑖𝑒̂̉𝑛 𝑛ℎ𝑎𝑛ℎ 𝑐ℎ𝑜́𝑛𝑔 𝑛ℎ𝑢̛ 3 𝑛𝑎̆𝑚 đ𝑎̂̀𝑢 đ𝑜̛̀𝑖: 𝑡𝑟𝑢𝑛𝑔 𝑏𝑖̀𝑛ℎ 𝑐ℎ𝑢́𝑛𝑔 𝑡𝑎̆𝑛𝑔 𝑔𝑎̂́𝑝 đ𝑜̂𝑖 𝑘𝑖́𝑐ℎ 𝑡ℎ𝑢̛𝑜̛́𝑐, 𝑔𝑎̂́𝑝 𝑏𝑜̂́𝑛 𝑙𝑎̂̀𝑛 𝑡𝑟𝑜̣𝑛𝑔 𝑙𝑢̛𝑜̛̣𝑛𝑔 𝑣𝑎̀ 𝑛𝑔𝑎̀𝑦 𝑐𝑎̀𝑛𝑔 𝑡𝑟𝑜̛̉ 𝑛𝑒̂𝑛 ℎ𝑖𝑒̂́𝑢 đ𝑜̣̂𝑛𝑔 ℎ𝑜̛𝑛. 𝐻𝑒̣̂ 𝑡ℎ𝑜̂́𝑛𝑔 𝑚𝑖𝑒̂̃𝑛 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑐𝑢̉𝑎 𝑡𝑟𝑒̉ 𝑐𝑢̃𝑛𝑔 𝑝ℎ𝑎́𝑡 𝑡𝑟𝑖𝑒̂̉𝑛 đ𝑎́𝑛𝑔 𝑘𝑒̂̉ 𝑐ℎ𝑜 đ𝑒̂́𝑛 𝑘ℎ𝑖 3 𝑡𝑢𝑜̂̉𝑖. 𝑇𝑟𝑒̉ 𝑒𝑚 𝑐𝑜́ 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑦𝑒̂𝑢 𝑐𝑎̂̀𝑢 đ𝑎̣̆𝑐 𝑏𝑖𝑒̣̂𝑡 𝑣𝑒̂̀ 𝑛𝑔𝑢𝑜̂̀𝑛 𝑐𝑢𝑛𝑔 𝑐𝑎̂́𝑝 𝑐ℎ𝑎̂́𝑡 𝑑𝑖𝑛ℎ 𝑑𝑢̛𝑜̛̃𝑛𝑔 𝑡𝑟𝑜𝑛𝑔 𝑔𝑖𝑎𝑖 đ𝑜𝑎̣𝑛 𝑛𝑎̀𝑦.
💚 Sữa APTAMIL PRONUTRA cung cấp và bổ sung nguồn dinh dưỡng cần thiết phù hợp với lứa tuổi, giúp trẻ lớn nhanh hơn, thông minh hơn, nâng cao khả năng nhận biết thế giới xung quanh cho trẻ.
💚 Hàm lượng sắt, canxi và vitamin D cao, kết hợp với hỗn hợp prebiotics GOS/FOS dồi dào nổi trội hơn Aptamil bạc.
☢️ PHÂN LOẠI:
🥛 APTAMIL PRONUTRA 1+ (Dành cho bé từ 1 tuổi trở lên).
🥛 APTAMIL PRONUTRA 2+ (Dành cho bé từ 2 tuổi trở lên).
☢️ CÔNG DỤNG:
🔹 Hỗ trợ hệ miễn dịch khỏe mạnh.
🔹 Điều hoà chức năng tuyến giáp.
🔹 Giúp phát triển và tăng trưởng xương bình thường.
🔹 Phát triển trí não, tăng khả năng hấp thu dưỡng chất.
🔹 tỷ lệ GOS/FOS được cấp bằng sáng chế giúp hệ tiêu hóa của bé khỏe mạnh,...
📌 Sữa thơm mát, có vị thanh, dịu, so với sữa mẹ thì ngậy hơn, cực kỳ hấp dẫn các bạn nhỏ.
🎯🎯 HDSD:
▪️ Sử dụng nước đun sôi để nguội đến khoảng 40°C (nước ấm).
25/04/2023
❤ 🌟 🌟 SỮA BỘT PEDIASURE VỊ VANI Úc - Hộp 850g 😍
🍼 Sữa Pediasure Úc giúp tăng chiều cao cho trẻ. Giải pháp dinh dưỡng hoàn hảo cho trẻ còi xương, trẻ cần tăng chiều cao , bồi bổ hệ xương vững chắc , chậm tăng cân và suy dinh dưỡng.
👉 Dành cho trẻ từ 1 tuổi - 10 tuổi
✔ Như các sữa bột tăng chiều cao và cân nặng khác cho trẻ, trong sữa Pediasure có chứa thành phần như Canxi, Vitamin D3 và Photpho giúp hình thành hệ xương chắc khỏe, hàm răng vững chắc.
✔ Ngoài ra sữa bột Pediasure còn chứa Arginin là một chất giúp gia tăng độ dày ở đĩa sụn ở xương đặc biệt là xương chày giúp xương phát triển chắc khỏe và dài hơn.
✔ Sữa bột Pediasure giúp tăng cường sức đề kháng cho trẻ.
✔ Sữa bột Pediasure được bổ sung Probiotic là vị khuẩn có lợi, chất xơ Fructo-oligosaccharides (FOS), Lactobacillus và Bifidobacterium (là các chế phẩm sinh học) giúp cho đường ruột được tăng cường các vi khuẩn có lợi để tiêu diệt các vi khuẩn có hại giúp cho hệ tiêu hóa của bé khỏe mạnh.
✔ Sữa bột Pediasure giúp trẻ ăn ngon miệng, hết biếng ăn.Thành phần sữa chứa hàm lượng cao Vitamin và các khoáng chất giúp bé có một hệ tiêu hóa khỏe mạnh, kích thích bé ăn ngon miệng từ đó hết biếng ăn và phát triển một cách toàn diện hơn.
24/04/2023
🐳🐳🐳 DHA HEALTHYCARE
Các chế hay gọi nó là DHA ngon nhất thế giới về độ ngon, thơm và hàm lượng DHA đạt chuẩn. Nhiều bé sợ uống DHA vì hơi tanh, khó uống đến khi gặp bạn DHA healthy care này thì mọi lo sợ TIÊU TAN hết luôn nhé, vị chanh thơm mát ngon hơn cả kẹo.
Bổ sung DHA giúp con thông minh phát triển trí tuệ và não bộ
👉DHA giúp tăng cường khả năng tập trung cao độ của não, vỏ não
👉Giúp bé khỏe mạnh, thông minh, tiếp thu nhanh
👉Hỗ trợ não, và tăng cường hệ miễn dịch
👉Hỗ trợ cực tốt cho suốt quá trình học tập của con
Với các bé 4 tuổi có thể vặn viên DHA cho vào thìa cho bé hoặc trộn với thức ăn
💁♀️ HDSD: Ngày uống 1 lần sau ăn sáng hoặc trưa
✔️DHA HEALTHYCARE
Từ 4 tháng - 6 tuổi: ngày 1 viên
Từ 7 tuổi - 12 tuổi: ngày 2 viên
Trên 12 tuổi: ngày 3 viên
Muộn Màng
- Em… vẫn yêu anh à?
- … ưm
- Vậy… quay lại nhé!
Nó không tin vào những gì mình nghe được, sao giống như đang mơ vậy. Nó cảm thấy hạnh phúc. Nhưng sao…
* * *
- Dậy đi con, dậy bỏ màn ngủ. Sao lại ngủ ở đây thế này.
Có ai đang gọi nó. Mở mắt! Thì ra chỉ là một giấc mơ. Mẹ nó gọi dậy lên giường ngủ, nó ngủ quên ở bàn học. Mẹ ra ngoài, nó bật khóc. Chỉ là một giấc mơ, nó biết mà… biết đó là điều sẽ không bao giờ xảy ra mà sao ngày nào nó cũng mơ vậy. Nó làm gì có can đảm để gặp anh lần cuối chứ. Nó mất anh thật rồi, nước mắt lăn dài, nó nhớ lại những ngày hạnh phúc.
* * *
” Có khi nào bạn bắt đầu một cách giả dối… để đến khi kết thúc lại nhận ra …mình đã yêu quá thật lòng!!!?”
- Tình yêu ơi đang làm gì thế
- ???
- Anh không nhớ em à, thôi chết rồi!
- Ai đấy?
- Vậy mà anh còn nói anh yêu em. Toàn là giả dối.
Có vẻ như anh hơi sốc vì anh chia tay với người yêu bốn tháng rồi và anh cũng chẳng nói yêu ai( Sau này anh nói cho nó biết như vậy)
- Thôi không đùa nữa ai thế nói đi?
- Ơ em T đây anh không nhớ thật à?
- T nào, anh có biết đâu?
- Ôi chán anh quá! Chưa biết thì bây giờ biết
- Àh !
- Em nổi tiếng thế mà anh không biết à? Haiz….nản
- Em học A4 phải không?
- Chết chết chuẩn rồi em nổi tiếng thật à.
- Mơ đi bé. Anh đoán thế thôi vì mấy hôm nay có gần chục em A4 nhắn tin làm quen.
- Á! Mấy đứa này nhanh tay thật.
Nó và anh quen nhau như thế. Nhờ một trò đùa của nhóm bạn tinh nghịch. Anh đẹp trai, học khá, gia đình khá, có chút nghịch ngợm và hình như còn hơi kiêu( Thấy chúng nó bảo thế).
Chúng nó cá nhau xem ai sẽ là người tán đổ anh.
- Em bảo bạn em đừng trêu anh nữa. Không biết kiếp trước anh làm gì lên tội mà kiếp này bị mấy đứa trêu nữa.
- Khổ! Bây giờ chúng nó cứ thích thì biết làm sao. Ai bảo anh đẹp trai cho lắm vào giờ thì đừng có kêu nhé.
Từ cái ngày…” Định mệnh ta gặp nhau” ấy. Anh với nó thường xuyên đi với nhau. Lúc nào cũng thấy đánh nhau như chó với mèo mà không ngờ có một ngày…
- Làm người yêu anh nhé!
- Thế còn N thì sao???( N là bạn cùng lớp của nó yêu anh hơn một năm rồi mà không được anh đáp trả)
- Anh không yêu N
- Thế sao yêu em?
- Ai mà biết được. Thế có đồng ý không để anh còn biết đường yêu đứa khác.
- Đồng ý luôn
- Tốt! Thế mai đến lớp an ủi N giúp anh nhé. He…he…
Tưởng khi yêu nhau rồi thì sẽ khác. Ai ngờ nó với anh oánh nhau còn kinh khủng hơn. Đúng là một tình yêu” Điên cuồng”. Điên là nhiều khi ngồi buồn buồn nó nhắn tin cho anh
- Chồng ơi
- Ơi chồng đây
- Ăn kít hok
- Hok…Hok cái đấy là giành cho vợ
- Thui thích thì cứ nhận đi, vợ chứ ai đâu mà phải ngại
Hay như khi
- Vợ điên
- Ơ chồng thần kinh gọi vợ cái gì. Hay hôm nay vợ quên chưa cho uống thuốc hả. Tự mà uống đi không bệnh điên lại phát.He…he…
-Không. Chồng định hỏi xem vợ bị bệnh lâu chưa. Bố mẹ đã biết bệnh tình của vợ chưa. Trông xinh thế mà lại bị điên.Tiếc!
Không lần nào gặp nhau mà không có chiến tranh. Nó có một ” thú vui tao nhã” là…. cắn anh, không chịu nhường anh cũng cắn lại nó, chán rồi lại quay ra cấu véo. Chẳng có hôm nào đi chơi mà được” toàn thây” cả. Để rồi tối về lại…
Tè…tè… tè* ( có tin nhắn)
- Người ơi anh thấy nhớ em
- (Em ứ nhớ anh). Đôi tay em muốn ôm anh.
- (Không không anh không ôm). Và em có nhớ anh không?
- (Đã bảo không nhớ lại còn…). Anh có muốn ôm em không
- …Vợ điên!
- Đứa nào điên trước hả? Oánh chết giờ!
- Có oánh được không mà cứ to còi.
- Đợi mà xem. NUPAKACHI!!!
- À vợ ơi
- Ơi vợ đây
- Hôm nay có con Cờ hó nó cắn chồng
- Ơ sao giống vợ thế vợ cũng bị con Cờ hó cắn. Nó cắn tím cả tay vợ rồi. Không biết nó tiêm phòng dại chưa hả chồng?
- Đồ cờ hó cắn chồng
- Đồ cờ hó cắn vợ
- Ai cho bắt chước chồng
- Thế thui gọi là PX
- PX là cái gì. Không phải tiếng người chồng không hiểu
- PX =P ic = Pig = con lợn đấy, chồng hiểu chưa đồ con gà. Hô hô
Nó với anh yêu nhau” bình yên” như thế đấy. Trời nắng chang chang, hai đứa lôi nhau đi lượn đường để tổng hợp vitamin… đen. Hay đang ngồi chơi nhìn trời sắp mưa…
- Về đi vợ ơi sắp mưa rồi
( Ngồi lên xe)
- Kiểu gì tí chồng cũng ướt hết
( Vừa dứt câu thì… ào ào ào)
- Ướt hết rồi! Oánh chết giờ
- Chết là cái gì? Có ăn được không chồng
- Ăn được đấy vợ ăn không?
- Thế có ngon không
- Ngon
- Thế nhường chồng đấy. Vợ yêu chồng nhất mà. He..he
Nhìn hai đứa yêu nhau mà bạn bè ai cũng phải” Ngưỡng mộ”
Mà cũng lạ thật. N xinh như thế không yêu anh lại yêu nó trong khi nó thì ” bình thường như cân đường hộp sữa”. Nó hỏi anh thì anh bảo” Tại đường với sữa nó ngọt”
Và thế là chẳng biết từ bao giờ, với nó, anh đã là một phần không thể thiếu.
* * *
Nhưng… cũng chẳng biết từ bao giờ, những tin nhắn” yêu thương” cứ ít dần. Cũng chẳng gặp nhau, chẳng nói chuyện. Nó không nhắn tin cho anh, anh cũng vậy. Nó nghĩ, đây chắc là” bỗng dưng ta chán nhau” thôi. Mấy hôm nữa sẽ lại bình thường. Nên…mặc kệ.
Một ngày, chẳng biết hôm nay làm sao nó lại có hứng hát hò. Lúc nào cũng hát nhưng chỉ hát đi hát lại mấy câu” Biết đâu bất ngờ đôi ta chợt rời xa nhau. Ai còn đứng dưới mưa ngân nga câu ru tình….Em yêu anh hơn thế, nhiều hơn lời em vẫn nói. Để bên anh em đánh đổi tất cả bình yên” ( Không thuộc khổ thế đấy)
Tối đến, đang ngồi thơ thẩn thì
*Tít..tít..tít* ( Tin nhắn đến từ chồng iu)
- Giờ mới thèm nhớ đến người ta à- Nó nghĩ, hí hửng mở tin nhắn. Đôi mắt nhoè đi vì tin nhắn vỏn vẹn bốn chứ
- Mình chia tay đi
Nó chết sững, không nhắn tin lại, chắc anh đang đùa nó thôi. Giả vờ dỗi là tí anh phải xin lỗi ngay mà. Không thấy trả lời anh gọi điện, nó không bắt máy.
- Anh biết em đã đọc tin nhắn, em đừng im lặng
- Tại sao?
- Anh mệt mỏi lắm, có ai yêu nhau mà gần một tháng không gặp, một tin nhắn cũng chẳng có. Anh nghĩ chia tay sẽ tốt cho cả hai em ạ.
- … đồng ý!
Nó không níu kéo. Yêu dễ thì chia tay cũng dễ vậy thôi.
* * *
Ngày đầu tiên không có anh.
Thế là từ giờ không còn ai thay mặt phụ huynh ký tên mỗi khi nó phải viết bản kiểm điểm rồi giấy xin phép nữa. Nước mắt cứ rơi trên hàng mi- Vỡ oà.
Nó nhớ anh, nhiều lắm.
Ngày thứ hai. Nó lại khóc.
Ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm,…. Nó vẫn khóc
Mọi người nghĩ nó mạnh mẽ lắm vì lúc nào nó cũng cười cũng nô đùa, trông nó vẫn nhí nhảnh, nhắng nhít nhưng đâu ai biết rằng, sau những nụ cười ấy là giọt nước mắt lặng lẽ bao đêm, là nỗi đau không có ai cùng chia sẻ.
Chẳng còn ai nhắc nó ăn sáng, nó không ăn sáng nữa. Chẳng còn ai nhắc nó đi ngủ sớm, nửa đêm nó mới ngủ. Để đến sáng dậy đi học, đôi mắt thâm quầng sưng húp. Đến lớp mặc kệ thầy cô giáo nói, nó ngủ bù
Nhanh thật, chẳng mấy mà đã được hơn một tháng. Nó vẫn chưa quên được anh. Nhiều người tán tỉnh nó không đồng ý. Nó vẫn chờ, Chờ cái ngày anh quay về bên nó.
” Giá như thời gian quay trở lại ngày xưa, sẽ không để anh xa rời em… giá như điều ước không còn gọi là điều ước thì chắc bây giờ đây anh sẽ không xa em”
Hôm nay nó gặp anh, người mà ngày nào nó cũng nhớ. Một tháng rồi trông anh vẫn vậy. Vẫn gương mặt ấy, vẫn dáng người ấy nhưng…bàn tay kia đã có người khác nắm, bờ vai kia đã có người khác dựa.Trái tim nó như rớt ra ngoài. Ông trời thật biết đùa. Đã để nó gặp anh, yêu anh rồi lại để anh dần xa nó. Nó đau. cảm giác như con tim đang vỡ vụn. Ngay lúc này nó ước đôi mắt nó không nhìn thấy, đôi tai nó không nghe thấy thì có lẽ nó đã không đau như vậy. Anh đã có người khác. Vậy thì buông tay thôi. Đã đến lúc nó phải quên anh rồi. Nó nhắn tin cho anh
- ….(im lặng) (Anh đâu có đọc tin nhắn)
Hôm sau, bạn anh (cũng là bạn nó) đến tìm anh, kéo anh đi và chẳng nói gì. bạn anh dẫn đến nhà nó. Dẫn anh đến đây làm gì, anh không muốn đối mặt với nó, anh nghĩ. Nhưng có chuyện gì vậy, sao đông người thế. Anh chạy vào, thấy nó đang mỉm cười, vẫn là nụ cười hôm đầu tiên anh nhìn thấy nó.
Anh đến rồi. Dậy đi em, chẳng phải muốn nói chuyện với anh sao. Nằm đấy làm gì. Tay em lạnh quá. Dậy đi em, mình lại đi chơi nhé. Anh để em cắn, sẽ không cắn lại nữa đâu. Ai vô ý làm cổ tay em chảy nhiều máu thế này. Anh băng lại nhé, có đau không em. Dậy nói chuyện với anh đi mà.
Anh ôm nó vào lòng, nước mắt lăn dài ướt cả khuôn mặt nó. Anh mở điện thoại
- Anh à! Nếu không bao giờ gặp em, không bao giờ thấy em nữa. Anh có buồn không, có khóc không?
Tại sao bây giờ anh mới đọc tin nhắn. Lỗi là do anh
- Ngốc à, có buồn chứ, có khóc chứ. Em là người anh yêu mà. Anh yêu em nhiều lắm. Sao em lại đi như thế. Giờ anh biết tìm ai trên sân trường đầy người, để ý ai khi đi trên con đường quen thuộc. Đứng một góc nhìn em buồn không dám ra ôm. Em độc ác lắm, em trả thù anh như vậy à. Thấy anh đau khổ như vậy em có vui không. Giờ làm gì còn ai để anh lặng lẽ theo về. Anh sai rồi, Anh không nên thử thách tình yêu của mình như thế. Em dậy đi, dậy mà đánh anh đi. Em thích bắt nạt anh lắm mà.
Anh ôm nó, gào lên trong nước mắt, trong niềm đau. Có lẽ còn đau hơn khi nó nhìn thấy anh bên người khác.
Không ai giữ được nước mắt. Họ thấy một thằng con trai ôm đứa con gái và hát.
- Anh đã hứa hát cho e nghe bài này mà. Em còn nhớ không? Anh hát xong rồi đấy. E nghe chưa?
- Anh yêu em nhiều lắm, sẽ mãi là như vậy !!!
♥-muối-♥
Năm ấy họ mới tròn 18 tuổi. Chàng
trai tỏ tình với một cô gái hết sức
bình thường. Đó là lần đầu tiên có
người nói lời yêu với cô gái. Cô gái
ngây thơ nghĩ rằng tình yêu thật
giản đơn. Cô nhanh chóng đón nhận
tình yêu của chàng trai. Họ bên
nhau rất ngọt ngào. Lúc nào chàng
trai cũng nhường nhịn cô gái, cô gái
nói gì chàng trai cũng nghe, thậm
chí ngay cả khi cô gái muốn chia
tay. Cho dù cô gái có đưa ra quyết
định gì, chàng trai cũng đều đồng ý.
Nhưng khi cô gái muốn làm em gái
của chàng trai thì chàng trai chưa
bao giờ gật đầu.
Cuối cùng họ vẫn ở bên nhau. Họ
học ở hai trường khác nhau. Chàng
trai tốt nghiệp sớm hơn cô gái và đi
làm ở một công xưởng. Anh rất tốt
với cô gái. Mỗi lần có lương, anh
đều dẫn cô gái đi chơi, mua cho cô
gái rất nhiều quần áo. Mỗi lần như
thế, cô gái thường đặt một nụ hôn
thật ngọt ngào lên má chàng trai,
rồi nắm chặt lấy tay chàng trai.
Cô gái lúc nào cũng chê tay chàng
trai cứng. Chàng trai cười, nói:"Vì
có em nên anh phải ra sức kiếm tiền
để em được hạnh phúc, vì thế tay
anh mới cứng thế này". Nghe rồi,
mắt cô gái thấy cay cay, nước mắt
lăn dài trên má.
Chàng trai ôm lấy cô gái, hôn lên
hai hàng nước mắt đang chảy, nói:
"Nước mắt rất mặn, sau này em sẽ
không để em phải khóc những giọt
nước mắt đau thương, nước mắt
của em phải là nước mắt ngọt,"Cô
gái ghẽ xoa đầu chàng trai:"Anh
ngốc của em, làm gì có nước mắt
ngọt."
Thời gian trôi qua thật nhanh. Họ đã
26 tuổi. Cô gái vẫn chưa nói chuyện
của hai người với bố mẹ. Hôm ấy,
chàng trai lại nhắc cô gái chuyện
tương lai. Chàng trai đã nổi cáu.
Đây là lần đầu tiên chàng trai tức
giận, là lần thứ hai cô gái khóc. Cô
gái khóc rất đau lòng. Nhìn thấy
bạn gái buồn, trái tim chàng trai
cũng nhói đau. Chàng trai lau nước
mắt trên mặt cô gái. Cô gái cảm
thấy bàn tay chàng trai hình như có
vết chai. Cô dắt tay chàng trai về
nhà.
Nhìn thấy hai người, bố mẹ cô gái
vô cùng giận dữ. Nhưng sự kiên
quyết của cô gái khiến bố mẹ rất
buồn. Nhưng bố mẹ cô nhất quyết
không đồng ý. Sau đó, cô hứa với
bố mẹ sẽ không qua lại với chàng
trai.
Ai ngờ, cô gái lén lấy sổ hộ khẩu
của gia đình và cưới chàng trai. Cô
để lại một bức thư rồi bỏ nhà ra đi.
Bố mẹ không đi tìm cô. Ngày cưới,
mọi thứ đều rất đơn giản, chỉ có
người của nhà trai.
Cô gái thấy rất cô đơn. Đêm tân
hôn, chàng trai ôm chặt lấy vợ, khẽ
thì thầm vào tai vợ:"Vợ yêu à, đừng
buồn nữa nhé, anh sẽ mang lại hạnh
phúc mãi mãi cho em, sẽ làm em
không sợ tuổi già,"Người vợ mỉm
cười. Những ngày tháng sau đám
cưới, họ sống rất hạnh phúc. Hai
năm sau, họ có một cậu con trai.
Chồng cô bảo cô nghỉ việc ở nhà
trông con. Người vợ đồng ý. Vẫn
như năm xưa, mỗi lần được lĩnh
lương anh đều đưa vợ đi mua sắm
quần áo và làm đẹp. Vợ anh ngày
càng xinh đẹp, còn anh đã bắt đầu
có tuổi.
Người vợ bắt đầu trách cứ chồng
kiếm ít tiền, người thì ngày càng già
đi. Với suy nghĩ ấy, người vợ đã đi
ngoại tình. Chồng cô đã phát hiện ra
những tin nhắn rất mùi mẫn, tình
cảm trong điện thoại di động của
vợ. Anh muốn nói chuyện thẳng
thắn với vợ, muốn cứu vãn cuộc
hôn nhân này. Nhưng vợ anh đã nói
người đàn ông kia là một ông chủ
lớn rất giàu có. Anh ta có thể đem
lại hạnh phúc cho cô, cô mong là
chồng cô sẽ để cô ra đi.
Người chồng tát vợ. Người vợ bật
khóc. Đây là lần thứ ba cô khóc.
Người vợ chạy ra khỏi nhà. Ngày
hôm sau, người chồng gọi điện cho
vợ nhưng cô không nghe máy. Anh
nhắn tin bảo vợ đưa con về. Đơn ly
dị anh đã viết xong. Nửa tiếng sau
người vợ về đến nhà. Cô thu dọn
quần áo. Nhìn tủ quần áo gần như
trống không, chỉ còn lại vài bộ quần
áo của chồng. Cô lau vội nước mắt
dắt con đi. Người chồng chỉ lặng lẽ
ngồi hút thuốc.
Tối hôm ấy nhân tình của cô đón cô
về nhà. Cô không thấy vui một chút
nào nhưng vẫn cố cười gượng gạo.
Cô nắm lấy tay nhân tình, cảm thấy
tay anh không có một vết chai sạn
nào, cũng không bị thô ráp. Nhân
tình nhìn thấy cô thất thần nhìn tay
mình, cười nói:"Em biết không?
Anh thực sự rất tò mò là vì sao tay
em vừa mềm vừa mịn."Cô im lặng
như người mất hồn, nước mắt trào
ra, như chiếc vòng ngọc bị đứt,
nghẹn lời nói:"Vì em có một người
chồng luôn yêu thương em."
Cô nói xin lỗi nhân tình rồi đi mất.
Trên đường về, cô luôn miệng nói:
"Chồng ơi, em về đây, anh có đang
tìm em không đấy?"Về đến nhà, cô
mở cửa vào nhà, cảnh tượng trước
mắt làm cô đứng khựng người lại.
Chồng cô nằm trên giường, máu đỏ
nhuốm đầy chăn. Chồng cô đã cắt
cổ tay tự sát. Có một bức thư để
trên bàn:
"Vợ yêu à, cho phép anh được gọi
em một lần như thế được không?
Trong tim anh em luôn là thứ quý
giá nhất. Năm xưa anh có nói anh
sẽ không để nước mắt em có vị
mặn, nước mắt em phải có vị ngọt.
Thực ra anh muốn nói là anh sẽ
không bao giờ để em phải khóc vì
anh, chứ nước mắt có bao giờ ngọt
được đâu em? Em thường chê tay
anh chai sạn. Em có biết tại sao tay
anh có nhiều chai sạn thế không?
Một nửa vết chai trên tay anh là vì
em. Anh không muốn em phải vất
vả, không muốn em không được
hạnh phúc. Em thường nói người
phụ nữ có bàn tay mềm là người
phụ nữ có phúc. Vì thế anh nhất
định phải làm em hạnh phúc, không
muốn em phải thất vọng. Em đã hi
sinh tất cả vì anh, trong đó có cả bố
mẹ em. Anh làm sao nhẫn tâm để
em không được hạnh phúc. Em đã
giành cả cuộc đời em cho anh. Đến
kiếp sau nhất định anh sẽ không
buông tay, cũng sẽ không để em đi.
Em yêu ơ, anh yêu em, thực sự rất
yêu em."
Người vợ khóc, cô nắm lấy tay
chồng, nói:"Chồng ơi, tay anh
nhiều chai sạn quá, tại sao anh
không đợi em, anh đi rồi ai chăm
sóc em đây, anh nỡ để em lại một
mình sao anh?"
-*-rin-*-
Truyện ngắn: Vì anh đã hứa mà [ nước mắt cứ rơi]
Anh sẽ nhận em làm vợ, và hứa sẽ giữ lòng chung thủy với em. Khi thịnh vượng cũng như lúc gian nan,lúc ốm đau hay khi khỏe mạnh, lúc hoạn nạn hay lúc bình an, anh hứa sẽ yêu thươngvà tôn trọng em mỗi ngày suốt đời anh.
Đám cưới đã diễn ra một cách tốt đẹp. Cô đồng ý lấy anh, một nhân viên IT khô khan và ít lãng mạn. Còn cô là một giáo viên dạy vũ đạo, duyên dáng và xinh đẹp, các chàng trai theo đuổi cô không ít, và cũng không ai lọt được vào mắt xanh của cô. Nhưng khi anh đến, anh yêu cô bằng tình yêu chân thành, và hoàn toàn lấy lòng gia đình cô, bạn bè cô cũng ủng hộ anh. Anh làm việc lương không cao, cũng không đẹp trai, thậm chí anh không phải là mẫu người cô thích, thế mà cô lại lấy anh. Đôi lúc cô cũng không hiểu vì sao cô lại đồng ý lấy anh.
Sau đám cưới, anh và cô ra ở riêng, cuộc sống của họ dù ít tiếng cười nhưng chưa bao giờ có chuyện cãi cọ, buồn phiền, và cô thấy anh cũng không đến nỗi khô khan như cô nghĩ, những ngày lễ như valentine, 8/3…. Cô đều có hoa và quà của anh. Có thể nói, anh là một người chồng rất tốt. Hàng ngày anh chở cô đến chổ dạy rồi mới đến công ty làm việc, cuối tuần anh chở cô về bên ngoại, hoặc gặp gỡ bạn bè. Và anh luôn cố gắng để làm cô hạnh phúc.
Nhưng rồi cuộc sống đã không cho họ hạnh phúc được lâu, họ phải đối mặt với một cuộc sống mới, một cuộc sống thật khó để chấp nhận…
Một hôm đang làm việc anh nhận được điện thoại của cô, nhưng không phải là cô mà là một giọng nói khác
-Xin lỗi, anh có phải là chồng của chị Diễm không ạ?
-Ai đang dùng điện thoại của vợ tôi vậy?
-Em cùng làm với Diễm, anh…anh vào bệnh viện ngay đi, Diễm mới bị tai nạn, đang cấp cứu ở bệnh viện Chợ Rẫy
-Sao…Sao vậy, có chuyện gì với Diễm vậy-giọng anh như lạc đi, nghẹn ngào, anh không tin vào chuyện đang xảy ra
-Anh vào bệnh viện nhanh đi
Nói rồi người đó cúp máy mà không giải thích gì thêm. Anh lo lắng, hoảng hốt chạy vào bệnh viện, một lúc sau ba mẹ anh và ba mẹ cô ấy cũng đến, mọi người đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sáng nay anh và cô đang vui vẻ ăn sáng với nhau, thế mà….
Sáu tiếng phẩu thuật là sáu tiếng anh đứng ngồi không yên,lòng như lữa đốt. Vị bác sĩ già bước ra khỏi phòng phẩu thuật, anh hỏi:
-Vợ tôi sao rồi bác sĩ?.
-Tạm thời cô ấy đã qua cơn nguy kịch, còn phải ở lại bệnh viện để kiểm tra thêm- ông thở dài- nhưng có lẽ cô ấy khó mà đi lại được.
Thông báo của bác sĩ làm anh chết lặng, cô là một giáo viên vũ đạo, nếu không đi lại được thì chắc cô chết mất, anh đến bên cô, mà không biết nên nói gì. Lúc đó anh ước , giá như anh chịu đựng được những gì cô đang gánh chịu. Nhưng đó là điều không thể xảy ra.
Sau ba tuần ở bệnh viện, cô về nhà trênchiếc xe lăn, khuôn mặt cô phờ phạc, cả ngôi nhà như u ám hẳn đi. Từ khi cô biết cô không thể đi lại, mọi thứ xung quanh cô dường như đã chết, cô không thể nhảy múa được nữa,nghĩa là khôngthể làm những gì cô yêu thích với cô như thế chẳng khác nào chết nữa cuộc đời..
Và cũng từ đó, anh cố gắng để thấy cô cười, bây giờ, mọi việc trong nhà đều do anh một tay sắp xếp, từ giặt dũ đến nấu ăn. Cô thì vẫn thế, lúc nào cũng u buồn.
Mỗi buổi sáng, anh cố gắng dậy sớm, nấu điểm tâm cho cô, anh luôn gọi cô dậy sau khi mọi thứ đã chuẩn bị xong
-Vợ ơi!, dậy ăn sáng đi, anh chuẩn bị xong hết rồi- anh vừa nói vừa lay cô dậy
-Anh để em yên. Em không thích ăn gì hết, để em yên- cô gắt lên.
Anh để chiếc xe lăn bên cạnh giường và chuẩn bị đi làm, chính anh cũng không biết nên làm gì để cô thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại.
Bây giờ gánh nặng gia đình đặt cả lên vai anh, tai nạn của cô cũng đã tiêu tốn hết số tiền mà hai vợ chồng dành dụm được, giờ anh phải làm việc thật cật lực, để có tiền lo cho cô, nhưng anh chưa bao giờ bỏ cuộc hay gục ngã, ngoài việc ở công ty anh còn nhận thêm các công việc khác như: thiết kế web, lập trình phần mềm, bất cứ việc gì có thể làm ra tiền anh đều làm, đêm nào anh cũng thức đến nữa đêm. Và anh vẫn luôn yêu cô như ngày nào, và cô, nhờ anh cũng dần lấy lại niềm tin trong cuộc sống.
Anh cố gắng tiết kiệm để mua thêm cho cô một cái laptop để cô tiện nói chuyện với bạn bè, để cô khỏi lạc lõng những lúc vắng anh. Mỗi chiều đi làm về, anh đều đưa cô dạo quanh khu phố, để cô tìm được chút niềm vui. Anh nấu những món ăn cô thích, ở đâu có bác sĩ giỏi anh đều sắp xếp thời gian đưa cô đi chữa bệnh. Anh chưa bao giờ từ bỏ, luôn động viên cô phải cố gắng, nổ lực. Sự chăm sóc của anh làm cô thấy ấm lòng, cô không còn tự ty vì đôi chân tàn tật nữa, cô bắt đầu học cách chấp nhận nó. Nhưng đôi khi, vì sự chăm sóc của anh cô lại thấy tui thân, cô thấy mình nợ anh nhiều quá
Một hôm, đang đang giặt quần áo thì nghe tiếng xoong chảo leng keng trong nhà bếp, anh chạy vào thì thấy cô đang cố gắng để nấu món gì đó
- Em đang làm gì vậy?
- Hì, em định nấu bữa tối- cô nhoẽn miệng cười.
- Thôi, em nghỉ ngơi đi, mấy chuyện nàyđể anh lo
- Nhưng mà em muốn nấu- cô phụng phịu
- Cái bếp cao vậy sao em nấu được, cứ để đó cho anh, em không thấy là anh phải lo đủ chuyện rồi sao, đừng làm anh lo lắng thêm nữa…
Cô lặng lẽ đẩy xe vào phòng, mắt nhòe đi. Cô thấy mình thật vô dụng, những việc tầm thường của con gái mà cũng không giúp được anh. Mấy ngày sau cô vẫn buồn vì chuyện đó.
Anh càng chăm sóc cô, cô càng thấy mình vô dụng, đôi lúc ý định tự sát chợt lóe lên trong đầu cô, nhưng cô đã không làm thế, vì cô rất yêu anh.
Mỗi đêm, anh ôm cô và thì thầm: “ngủ ngon em nhé, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi”. Nhưng cô chưa kịp say giấc thì anh lại trở dậy, lại lọc cọc lạch cạch với máy tính khô khan, tự nhiên lòng cô quạnh thắt, rồi những suy nghĩ mông lung cứ chập chờn trong đầu cô: “Nếu không vì mình, anh đâu phải khổ cực như vậy, tất cả là tại mình, giờ mình nên làm gì đây. Một ý nghĩ lóe lên trongđầu cô: LY HÔN.
Chiều hôm sau, khi anh vừa đi làm về, trên bàn đã có săn một tờ giấy, anh cầm lên đọc, nét mặt sa sầm lại, đó là đơn ly hôn, cô đã viết và đã ký.
- Cái này là sao đây- anh chìa tờ giấy ra trước mặt cô
- Em không muốn làm khổ anh nữa, anh ký đi
Anh suy nghĩ một lúc rồi hỏi lại cô: “Em thực sự muốn anh ký thật chứ?”. Cô nhìn anh gật đầu. Anh im lặng, đi chuẩn bị bữa tối, ăn xong thì anh đi đâu mất. Tối đó, cô ở một mình, rất lâu rồi cô mới ở một mình trong đêm tối, tự nhiên cô thấy lạc lõng, nỗi cô đơn như đang gặm nhấm dần trái tim cô. Đã nữa đêm, anh vẫn chưa về, “anh đi đâu?”. Cô bắt đầu lo lắng và không biết nên làm gì ngoài việc khóc, cô thấy nhớ anh vô cùng, rồi cô ngủ thiếp đi. Khi thức giấc đã là 9h sáng, anh vẫn chưa về, cô trở mình, phải khó khăn lắm cô mới lên được chiếc xe lăn, cô đẩy xe đi một vòng quanh nhà, sao mà cảm giác u ám quá, cô muốn ăn cái gì đó, nhưng chẳng ai giúp được cô lúc này. Đành vậy, cô quay về phòng, chẳng biết làm gì, đầu óc trống rỗng.
Khoảng 11h thì anh về, tay cầm ít rau củ, để nấu bữa trưa. Sau một lúc thì xong, anh đẩy cô ra bàn ăn. Cô chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ ăn,cũng không dám nhìn anh.
Đang ăn thì anh nhìn quanh và nói:
- Anh mới vắng nhà có một đêm, sao mà bừa bộn quá vậy,chén bát chẳng ai rữa, quần áo cũng chẳng ai giặt, nhà cửa cũng chẳng ai lau-nói rồi anh thở dài
Tự nhiên cô thấy miếng cơm trong miệng chát đắng, cô biết anh đang trách móc cô, nhưng biết làm gì hơn.
Rồi anh nói tiếp:
- Còn em nữa, chân em như vậy, bộ muốn anh ký vào tờ giấy đó thật hả?
- Dạ…em trả tự do cho anh, em không muốn anh phải khổ vì em nhiều nữa
- Thế anh ký rồi em sẽ ra sao, em suy nghĩ kỹ chưa?
- Rồi anh à
- Không hối hận chứ?- anh ngừng đũa và hỏi
- Thì em đã ký rồi, giờ chỉ còn anh quyết định thôi
Anh rời bàn ăn, một lúc sau anh quay trở lại, trên tay anh cầm một con lật đật bằng gỗ, ngày xưa anh tặng cô, anh để con lật đật xuống bàn rồi đẩy nó ngã xuống, nó lại đứng bật dậy như chưa từng ngã, anh nói:
- Cuộc sống có đôi lúc làm chúng ta gục ngã, nhưng chúng ta phải biết cách đứng dậy em à, em tàn tật thì sao chứ, không đi được thì sao chứ, hãy để anh làm đôi chân cho em nhé, đừng có tự ti nữa.
Mắt cô bắt đầu nhòe đi vì những lời anh nói
- Nhưng em….
- Không có nhưng nhị gì hết, em có nhớ những gì anh đã nói trong hôn lễ không, anh hứa sẽ yêu thương và tôn trọng em suốt đời anh, dù có chuyện gì xảy ra- anh nắm lấy tay cô- hãy để anh thực hiện điều đó em nhé,Anh Yêu Em!!!.
Cô òa khóc như một đứa trẻ, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má cô
- Em xin lỗi, em không bao giờ để anh phải buồn nữa đâu,e cũng yêu anh.
Anh đưa tay gạt đi những giọt nước mắt trên má cô:” Đừng khóc nữa, nước mắt hòa với cơm mặn lắm đó, em biết không hả?..
-_-*-*rin-*-_-
Tình yêu sinh ra và mất đi tự khi nào?
Muốn yêu, con người phải học cách chấp nhận, học cách tha thứ và học sự hy sinh sao cho đúng đắn. Chữ trọng nhỏ vậy thôi, chứ đâu dễ gì có được, cũng như có bảy tỷ người trên trái đất, đâu dễ gì anh yêu em.
Tôi không rõ lắm cái cách tình yêu nảy sinh. Có thể là khi người ta bắt đầu có sự hòa hợp về tình dục. Có thể là khi túi tiền rủng rình, cả hai hết mình từ khu giải trí này đên khu vui chơi nọ. Cũng có thể là khi em ngơ ngẫn chống tay lên cằm và phiêu theo từng nốt nhạc anh đánh. Tôi không biết chính xác thời điểm, tình yêu thật sự định hình và cũng như nó thật sự tan vỡ. Nhưng tôi cảm rất rõ, khi nào hoa bắt đầu nở, chim bắt đầu ca và ong bướm bắt đầu dập dìu bay trong lòng xuân.
" _ Ngày đó, tao không ngại, đi xe ôm với ổng, không đi xe buýt, thì muôn kiếp không có mày.
_ Gì kì vậy? Đi xe ôm được ôm phải thích hơn chứ?
_ Bậy mày! Nghe tao kể nè. Đi xe buýt ấy, tao với ổng gặp một bà già. Khốn nổi lúc đó, thành niên trai tráng ngồi đầy ra đấy, chả thằng nào đứng lên. Thế là ổng cũng bốn mươi tuổi rồi, vẫn đứng bật dậy nhường ghế. Tự nhiên tao thấy hay hay. Đâu phải lúc nào mới có cơ hội ngồi gần tao như thế. Vậy mà ... Tự nhiên tao thấy ổng rất là đàn ông!!
_ Dễ dãi quá dzậy trời?"
" _ Trời ơi! Ổng lười, lười đến chảy cả thây, lười kinh hồn bạt vía. Cái chai nước tương ổng bước vài bước là tới vậy mà ổng gọi giật giọng cho tao vào lấy dùm ổng. Tao điên lên tao đập vào mặt ổng luôn: "Anh đi về quê anh ở đi!" Vậy là ổng te te đi luôn. Ổng còn bảo tao là hung dữ. Tao nói chứ, ở thêm vài năm nữa, chắc ổng đi nhà xí, ổng cũng bảo tao dội quá. Nói thiệt chứ, đến giờ tao vẫn còn rùng mình.
_ Ai bảo hồi trước dễ dãi quá chi!"
Những Câu Chuyện Xì Trum - Diều Hâu Đuôi Đỏ.
Thật ra, đa phần, cảm giác thinh thích đều bắt đầu bằng sự mến mộ. Không hẳn là do đẹp trai, không hẳn là do tiền bạc, cũng không hẳn là do tài hoa. Đôi khi nó bắt đầu đơn giản chỉ bằng một câu nói, một sự đồng cảm, một nghĩa cử tốt đẹp, một biểu hiện tính cách thú vị ... Thế là, dấy lên trong lòng đối phương những cảm giác thăng hoa kì lạ. Vậy là yêu! Đơn giản vậy thôi!
Ở khía cạnh ngược lại, cái cảm giác ghét ghét, cảm giác ghê ghê không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng những trận bắt tận tay, day tận mặt, lỗi đàng anh, lỗi đàng chị. Đôi khi, cái cảm giác ấy, đơn giản là nảy sinh chỉ từ một trò đùa quá trớn, từ một sự ỷ y khó chịu, hay một sự kênh kiệu không thể chấp nhận... Thế là bắt đầu thấy chán, bắt đầu thấy cũng không cần lắm. Vậy là hết yêu! Cũng rất nhẹ nhàng!
Chữ trọng không còn thì tình yêu sẽ chết
Ông bà ta ngày xưa thâm ý lắm! Họ dạy con cái phải luôn "tương kính như tân" không phải vì chữ nghĩa, vì hợp thời, vì sang chảnh. Ngày xưa, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó. Thậm chí, sắp đến tận ngày động phòng, cô dâu chú rể còn thậm chí không biệt mặt mũi nhau tròn méo, mập ốm như thế nào. Hỏi như vậy, thì tính cách, nhân cách, khí chất của nhau làm sao mà tỏ tường, làm sao mà yêu đây. Có chăng là lúc đầu anh thì hít thật đầy cho có vẻ lực lưỡng, nàng thì nén hơi thật chặt cho "thắt đáy lưng ong". Có như vậy, đối phương mới có chút cảm, có chút thương mình.
Ông bà ta thấy vậy cũng hay. Thôi thì hai đứa cứ tiếp tục hà hơi, nín thở, đứng luôn như vậy cho êm nhà ấm cửa. Chứ mà, đứa nào cũng phè ra thoải mái, tật xấu cứ lộ ra hết, khéo lại chẳng lao vào đánh chửi nhau tan nhà nát cửa. Vậy thì xấu mặt cha, mặt mẹ vô cùng.
Các mối quan hệ ngày nay, so với ngày xưa, không quá đến thế. Thật ra thì, các mối quan hệ ngày nay đi ngược lại hoàn toàn quan điểm cha ông. Giới trẻ ngày nay, tốt khoe, xấu cũng khoe nốt. Chúng ta đã chọn cách thương nhau, thì phải thương tất cả của nhau, không thể vì anh có tật ngủ ngáy là em hết thương, không thể vì em ăn uống lề mề mà anh bỏ đi trước. Rủi thay, học yêu, có người học một, đã hiểu hai, có người nghe đến hai mà chả biết cái một là cái chi chi.
Họ cần tình yêu, họ cần sống thực, nhưng lại không chấp nhận những cái không đẹp đẽ của nhau. Cộng thêm với việc tình dục quá dễ dãi, thế là các mối tình sáng nở tối tàn cứ nổ ra bùm bụp. Những bài ca con cá bắt đầu lên ngôi: "Em cần một tình yêu romantic như Titanic, nhưng em không muốn ra Đại Tây Dương, ở đó lạnh lắm cơ!"
Chữ trọng không còn, tình yêu sẽ chết. Dù ở thời đâu, thời nào cũng sẽ vậy thôi. Có chăng là trọng như thế nào mà thôi.
Chấp nhận những sự khác biệt
"_ Ba em ý à! Ổng vừa keo, vừa quê, vừa chả biết quan tâm gì đến gia đình gì cả!"
"_ Anh nhà ảnh ý! Ảnh hơi vô tư một tí thôi chứ rất là tốt. Ảnh rất biết tính toán cho gia đình nè, ăn mặc cũng xuề xòa lắm. Đặc biệt thương con vô cùng. Người ta tối về là đi nhậu với bạn bè, chứ ổng toàn về nhà ăn với gia đình rồi xem phim với vợ con. Giờ hiếm có người được như vậy lắm."
Rốt cuộc, hai mẹ con nhà này làm tôi thấy mình hơi ngu ngu...
Những Câu Chuyện Xì Trum - Diều Hâu Đuôi Đỏ.
Lối sống "tương kính như tân" thật ra thì rất mệt mỏi. Tôi ủng hộ có sao sống vậy hơn. Nhưng để sống được như thế, đòi hỏi rất lớn độ trưởng thành và thấu hiểu của cả hai. Bởi chữ trọng không còn thì tình yêu sẽ chết. Mà chữ trọng thì lại rất dễ chết bởi cái chữ tôi của mỗi người. Cãi nhau một trận, khẩu vị không hợp nhau một chút, kỷ niệm ngày cưới quên béng mất, lỡ miệng chê bai nhau,.. Vậy là hết. Đơn giản đến phát sợ!
"Có thể, mỗi ngày em sẽ bớt yêu anh đi một tí, nhưng em sẽ tìm thêm lý do đắp lên tình yêu của chúng ta. Có như vậy, chúng ta mới có thể đi đến cùng trời cuối đất được." Ngay bản thân cơ thể con người, mỗi ngày vẫn có hàng triệu, hàng tỷ tế bào chết đi. Muốn sống, thì cơ thể lại phải tạo ra hàng triệu, hàng tỷ tế bào nhiều hơn cái đã mất đi. Cơ thể trần tục đã vậy, thì tình yêu cũng chẳng khác. Muốn yêu, con người phải học cách chấp nhận, học cách tha thứ và học sự hy sinh sao cho đúng đắn. Chữ trọng nhỏ vậy thôi, chứ đâu dễ gì có được, cũng như có bảy tỷ người trên trái đất, đâu dễ gì anh yêu em.
"Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” thôi là đủ. Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng." - khuyết danh
Vâng! Tình yêu sinh và mất đi khi chữ trọng đã đầy hay đã mất. Nhưng chữ trọng rất mơ màng. Vậy, hãy cố gắng thật nhiều và thật đúng đắn cho tình yêu của mình bạn nhé!
♥-muối-♥
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Contact the business
Telephone
Website
Address
Ho Chi Minh City
