Moo Coffee
Coffee rang xay, phân phối độc quyền trái cây sấy thương hiệu MC Banana - 0949898049 Moo Shop Đặc sản Buôn Ma Thuột
AI CŨNG PHẢI XEM VÀ SHARE CLIP NÀY CHO MỌI NGƯỜI ĐỂ BIẾT
26/02/2026
TƯỚNG MẠO TÙY THUỘC VÀO NGHIỆP CHỨ KHÔNG CỐ ĐỊNH
Các nhà xem tướng số đã căn cứ vào hình tướng và sắc khí để đánh giá cuộc đời của một người. Họ có thể biết người đó thọ hay yểu, giàu hay nghèo, trí tuệ hay đần độn... Đối với những nhà tướng số giỏi họ có thể đọc được 60% cuộc đời của con người hiện ra trên hình thể. Như vậy có sự tương quan giữa Nghiệp Báo và tướng mạo. Nghiệp đã in dấu vết lên hình dáng con người!
Ví dụ một người trong quá khứ đã từng nóng nẩy, hung dữ làm hại kẻ khác. Qua đời này người đó sẽ phải chịu một tai nạn thảm khốc. Nghiệp đã quy định như vậy. Song song với sự an bài của nghiệp, trên gương mặt họ, dấu vết của sự hung dữ còn in trên đôi mắt. Các nhà tướng số nhìn thấy “hung quang” lộ trên đôi mắt và kết luận rằng kẻ này phải chịu một tai nạn nặng nề. Và đúng như thế tai nạn đã xảy ra.
Ví dụ, một người trong quá khứ từng giúp đỡ mọi người, làm cho mọi người được vui vẻ, bình yên, vững tâm. Qua kiếp này người đó cũng trở thành một kẻ giàu có sung sướng. Bên cạnh sự an bài của nghiệp, gương mặt họ còn hiện ra vẻ độ lượng, vui tươi, vững tâm, bình tĩnh trên ánh mắt, miệng cười, dáng điệu khoan thai, sắc da tươi nhuận. Nhà tướng số nhìn thấy biểu hiện đó và nhận định rằng kẻ này sẽ trở nên giàu có. Sự thật đã đến đúng như dự đoán.
Các nhà tướng số còn đọc được rất nhiều dấu hiệu tinh tế khác để nhận định về con người, ví dụ như đôi tai to là dấu hiệu thọ, tai dày là sung mãn tài vật, răng trong đẹp là phú quý, hàm tròn đầy là phước về hậu, hàm tóp nhỏ là yểu hay cơ cực lúc già, lông mày gần mắt là người hẹp hòi, trán rộng là vinh hiển sớm, mũi to đầy kín là tạo được sự nghiệp lớn...
Thật ra không phải là nhà tướng số mới có thể hiểu được các dấu hiệu của diện mạo con người. Ai có trực giác đều có thể hiểu được mỗi dấu hiệu đó muốn nói lên điều gì. Một người trước kia chưa có trực giác, nhìn đôi mắt của mọi người không thấy ý nghĩa gì. Sau một thời gian tu tập thiền định, trực giác phát triển, người này chợt hiểu được mỗi một ánh mắt, một nét mặt, một nụ cười đều là biểu hiện của Nghiệp Báo. Các dấu hiệu đó là mật mã của nghiệp đời trước ghi lại cho đời này, ai khéo đọc được sẽ hiểu rất nhiều về con người.
Vì tướng mạo là biểu hiện của nghiệp nên nó cũng bị thay đổi theo nghiệp.
Một tay bán dầu tên Bùi Độ (đời vua Hán Cảnh Đế) nghèo khổ lang thang, được thầy tướng số cho biết sẽ chết đói vì có hai đường chỉ chạy xéo từ cằm lên mép miệng. Ngày kia Bùi Độ gặp một thiếu nữ ngồi khóc bên giếng sâu. Hỏi ra sự tình mới biết thiếu nữ mang vàng đi để chuộc tội oan của cha, chẳng may bị đánh rơi xuống giếng. Ai cũng nói dưới giếng có con trăn to. Thiếu nữ đang tuyệt vọng muốn quyên sinh.
Bùi Độ thương tình, nghĩ mình trước sau cũng chết đói nên liều mạng leo xuống tìm được vàng cho thiếu nữ. Nhờ đó gia đình thiếu nữ được phục hồi danh dự và quyền thế.
Một lần gặp lại, nhà tướng số kinh ngạc nói rằng tướng chết đói của Bùi Độ đã biến mất mà thay vào đó là tướng công khanh phú quý rực rỡ.
Đúng vậy, sau này thiếu nữ tên Ngọc Hà đền ơn, đem Bùi Độ về dạy học và giao ước vợ chồng rồi mới thưa với phụ thân. Cha nàng gửi gắm Bùi Độ sang một người bạn khác để nhờ tiến cử. Thời gian xa cách Ngọc Hà, Bùi Độ đã lạc lòng với những hình bóng giai nhân khác.
Trên bước đường tiến quan, Bùi Độ ghé vào thăm nhà tướng số cũ để tạ ơn, nhưng ông bảo Bùi Độ đã hiện lại tướng chết đói. Bùi Độ tức giận bỏ đi.
Sau khi được làm quan, Bùi Độ đánh mất nhân cách, chỉ lục lạo, cưỡng bức các cô gái đẹp, bị triều đình hạ lệnh bắt về kinh trị tội. Bùi Độ sợ hãi trốn vào rừng rồi chết đói cạnh một mỏm đá. Ngọc Hà đau khổ tìm chồng, trông thấy bộ xương và cũng gục chết bên cạnh.
Cái phước của Bùi Độ xuất hiện do tâm niệm liều mạng tìm vàng cứu cô gái. Phước đó quá lớn đến nỗi chuyển hẳn tướng mạo và số mệnh để cho Bùi Độ trở thành quan chức vinh hiển. Nhưng rồi, tư cách tầm thường tham dục đã phá vỡ phước cũ để cho nghiệp chết đói đủ cơ duyên xuất hiện trở lại.
Như vậy, tướng mạo tùy thuộc vào nghiệp chứ không cố định. Nếu chúng ta thường xuyên biết “liều mạng” cứu giúp mọi người, ắt hẳn tướng mạo và số kiếp chúng ta sẽ thay đổi một cách tốt đẹp lắm.
(Trích NGHIỆP VÀ KẾT QUẢ, mục DIỆN MẠO, trang 207-208-209-210-211)
(St)
11/02/2026
TRIẾT LÝ ÂM DƯƠNG TRONG GIỌNG NÓI
Một người có dung mạo đẹp đẽ là dương, còn giọng nói là âm, vì giọng nói là đại diện cho cái ẩn giấu bên trong phát ra. Nên khi tiếp xúc với một người, nếu thấy họ đẹp thì ta biết là cái dương của họ tốt, nếu giọng nói hay nữa thì cái âm của họ cũng tốt luôn. Người cả âm và dương đều tốt thì tâm họ thường rất tốt, cuộc sống của họ cũng sẽ thịnh vượng lâu dài.
Người có gương mặt không đẹp nhưng giọng nói rất nhân từ thì họ có âm tốt mà dương yếu. Người này cũng có thể kết bạn được vì tâm họ tốt đẹp, tử tế. Chỉ sợ người có gương mặt rất đẹp nhưng giọng nói yếu ớt, không có lực thì họ dương nhiều mà âm không có. Người này thường yểu mệnh, chết sớm.
Người nói năng gay gắt, bộp chộp là dương, người này không thể kết bạn lâu dài và cũng không giàu được vì lộ quá. Còn người nói năng trầm tĩnh, khiêm cung thì là âm, người này sẽ đạt được thành công trong đời và chúng ta cũng có thể kết bạn được vì họ rất tốt.
Người có giọng nói hay, hấp dẫn, khỏe thì phần âm bên trong của họ mạnh, người này hoặc là sức khỏe tốt hoặc là cái phước, cái đức nhiều. Cho nên trong thuật coi tướng mới có câu: “nhất thanh, nhì sắc”. Giọng nói một người có âm trầm nhiều tức là âm. Người này có bản lĩnh vững vàng, có hậu vận.
Còn người giọng lanh lảnh, the thé tức là giọng dương, sự nghiệp của họ sẽ không bền, nếu họ có nổi lên một thời gian thì cũng nhanh chóng lụi tàn. Riêng đối với người nữ, người có giọng trầm thường là những người khá đặc biệt, có quyền lực và giỏi thuyết phục người khác.
St.
16/01/2026
ĐỪNG ĐỢI ĐẾN KHI VẤP NGÃ RỒI MỚI NHỚ LẠI NHỮNG LỜI KHUYÊN
Đừng coi thường lời khuyên của mọi người, nhất là khi chúng ta còn rất trẻ. Dù mình có thông minh như thế nào đi chăng nữa nhưng vì ta còn trẻ nên ta vẫn bị một căn bệnh. Đó là bệnh chủ quan, hiếu thắng.
Ta cứ tưởng rằng những điều mình nghĩ ra đều đúng, đều đẹp, đều khả thi hết dù những điều đó rất lí tưởng. Ai đi qua tuổi trẻ cũng đều biết như thế. Chỉ những người còn trẻ thì không biết điều này, bởi vì họ vẫn tin rằng những điều mình suy nghĩ là đúng nên dễ bỏ ngoài tai nhiều lời khuyên của mọi người. Đây là một nhược điểm trong cuộc đời mỗi chúng ta.
Người nào đã đi qua tuổi trẻ rồi thì mới biết rằng, những điều mình suy nghĩ và làm được là rất ít. Mà đến lúc đó cũng chẳng còn ai khuyên mình và mình lại đi khuyên thiên hạ từ nhiều thất bại cay đắng của đời mình.
Trích sách "Đừng chờ đợi" trang 42, 43
10/01/2026
HỊCH TƯỚNG SỸ - CŨNG LÀ LỜI QUỐC CÔNG TIẾT CHẾ HƯNG ĐẠO ĐẠI VƯƠNG TRẦN QUỐC TUẤN GỬI HẬU THẾ
Trích:
“Từ xưa các bậc trung thần nghĩa sĩ, bỏ mình vì nước, đời nào chẳng có? Ví thử mấy người đó cứ khư khư theo thói nhi nữ thường tình thì cũng đến chết hoài ở xó cửa, sao có thể lưu danh sử sách cùng trời đất muôn đời bất hủ được?”
“Huống chi, ta cùng các ngươi sinh ra phải thời loạn lạc, lớn lên gặp buổi gian nan. Lén nhìn sứ ngụy đi lại nghênh ngang ngoài đường, uốn tấc lưỡi cú diều mà lăng nhục triều đình; … ; Thật khác nào đem thịt ném cho hổ đói, tránh sao khỏi tai họa về sau.”
“Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa; chỉ giận chưa thể xả thịt, lột da, ăn gan, uống máu quân thù; dẫu cho trăm thân ta phơi ngoài nội cỏ, nghìn thây ta bọc trong da ngựa, cũng nguyện xin làm.”
“Các ngươi ở lâu dưới trướng, nắm giữ binh quyền, không có mặc thì ta cho áo; không có ăn thì ta cho cơm. Quan thấp thì ta thăng tước; lộc ít thì ta cấp lương. Đi thủy thì ta cho thuyền; đi bộ thì ta cho ngựa. Lâm trận mạc thì cùng nhau sống chết; được nhàn hạ thì cùng nhau vui cười.”
“Nay các ngươi ngồi nhìn chủ nhục mà không biết lo; thân chịu quốc sỉ mà không biết thẹn. Làm tướng triều đình đứng hầu quân man mà không biết tức; nghe nhạc thái thường đãi yến sứ ngụy mà không biết căm. Có kẻ lấy việc chọi gà làm vui; có kẻ lấy việc cờ bạc làm thích. Có kẻ chăm lo vườn ruộng để cung phụng gia đình; có kẻ quyến luyến vợ con để thỏa lòng vị kỷ. Có kẻ tính đường sản nghiệp mà quên việc nước; có kẻ ham trò săn bắn mà trễ việc quân. Có kẻ thích rượu ngon; có kẻ mê giọng nhảm.”
“Nếu bất chợt có giặc tràn sang thì cựa gà trống không đủ đâm thủng áo giáp của giặc; mẹo cờ bạc không đủ thi hành mưu lược nhà binh. Vườn ruộng nhiều không chuộc nổi tấm thân ngàn vàng; vợ con bận không ích gì cho việc quân quốc. Tiền của dẫu lắm không mua được đầu giặc; chó săn tuy hay không đuổi được quân thù. Chén rượu ngọt ngon không làm giặc say chết; giọng hát réo rắt không làm giặc điếc tai.”
“Lúc bấy giờ chúa tôi nhà ta đều bị bắt, đau xót biết chừng nào! Chẳng những thái ấp của ta không còn mà bổng lộc các ngươi cũng thuộc về tay kẻ khác; chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giày xéo mà phần mộ cha ông các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào; chẳng những thân ta kiếp này chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu, mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là tướng bại trận. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi muốn vui chơi thỏa thích, phỏng có được chăng?”
“Nay ta bảo thật các ngươi: nên lấy việc "đặt mồi lửa dưới đống củi nỏ" làm nguy; nên lấy điều "kiềng canh nóng mà thổi rau nguội" làm sợ. Phải huấn luyện quân sĩ, tập dượt cung tên,…, Được như thế chẳng những thái ấp của ta mãi mãi vững bền mà bổng lộc các ngươi cũng suốt đời tận hưởng; chẳng những gia thuộc ta được ấm êm giường nệm, mà vợ con các ngươi cũng trăm tuổi sum vầy; chẳng những tông miếu ta được hương khói nghìn thu mà tổ tiên các ngươi cũng được bốn mùa thờ cúng; chẳng những thân ta kiếp này thỏa chí, mà đến các ngươi, trăm đời sau còn để tiếng thơm; chẳng những thụy hiệu ta không hề mai một, mà tên họ các ngươi cũng sử sách lưu truyền. Lúc bấy giờ, dẫu các ngươi không muốn vui chơi, phỏng có được không?”
“Nay ta chọn lọc binh pháp các nhà hợp thành một tuyển, gọi là Binh Thư Yếu Lược. Nếu các ngươi biết chuyên tập sách này, theo lời ta dạy bảo, thì trọn đời là thần tử; nhược bằng khinh bỏ sách này, trái lời ta dạy bảo thì trọn đời là nghịch thù…”
“… mà các ngươi cứ điềm nhiên không muốn rửa nhục, không lo trừ hung, lại không dạy quân sĩ, chẳng khác nào quay mũi giáo mà xin đầu hàng, giơ tay không mà chịu thua giặc. Nếu vậy, rồi đây, sau khi dẹp yên nghịch tặc, để thẹn muôn đời, há còn mặt mũi nào đứng trong cõi trời che đất chở này nữa?
Cho nên ta viết bài hịch này để các ngươi hiểu rõ bụng ta.”
Ngô Mạnh Hùng.
12/12/2025
🔸 Cha mẹ không có nhiều thời gian để chờ đợi ta. Hiếu kính đối với cha mẹ sớm được một ngày, một tháng, một năm nào thì trong phần đời còn lại, ta đỡ ân hận được bấy nhiêu ngày, tháng, năm đó. Còn nếu đợi đến khi tự bản thân ta thấm thía được lòng hiếu đối với cha mẹ, hiểu rõ được công ơn trời biển của đấng sinh thành thì lúc đó ta đã vụt mất bao nhiêu năm tháng trong đời.
🔸 Hiểu điều này nên càng lớn, trách nhiệm với cuộc đời càng nhiều, thì ta lại càng không được quên công ơn cha mẹ, mà phải đỡ đần chắt chiu, thờ phụng, chăm sóc cha mẹ mình cho đến cái ngày cha mẹ từ giã cõi đời này. Mà như vậy cũng chưa xong bổn phận của một người con chí hiếu. Sau khi cha mẹ bỏ thế gian này rồi, ta vẫn phải tụng kinh, lễ Phật, cầu nguyện cho cha mẹ được siêu thoát.
🔸 Thời gian một người từ khi mất đến khi được siêu thoát là không cố định, không chắc là bốn mươi chín ngày hay bốn mươi chín năm... Vì vậy ta cứ thờ được ngày nào, cúng được ngày nào là cứ thờ cúng mãi, không dừng. Hằng ngày, ta vẫn phải bới miếng cơm, xớt bát nước để trên bàn thờ mà cúng tụng, không sai sót. Lòng hiếu phải trải dài đến như vậy. Làm như thế có khi đến mấy mươi năm rồi mới xong. Có thể đến lúc đó cha mẹ ta đã biết tu và được về ở cõi lành với Phật rồi, hoặc cha mẹ ta đã đầu thai qua kiếp khác nên ta cũng không cần phải cúng tụng nữa. Đó là báo hiếu với cha mẹ trong hiện đời.
Trích trong sách “ĐỪNG LÀM GÁNH NẶNG CHO ĐỜI”
10/12/2025
Sự điềm đạm là cái tĩnh. Sự nông nổi là cái động.
🍀 Thông thường thì người càng lớn tuổi càng điềm đạm, và người ta hay nhìn vào sự điềm đạm của một người để đánh giá mức độ chín chắn và sự trưởng thành của người đó.
🍀 Sự nông nổi và hiếu động thường là đánh giá dành cho người trẻ tuổi. Có thể nói một đứa trẻ thì luôn cần phải vận động để cơ thể lớn lên, đứa trẻ nào không vận động sẽ khó phát triển. Người lớn không thể bắt trẻ ngồi im theo ý mình được, vì cái tĩnh không hợp với sự phát triển của trẻ, ngồi một chỗ sẽ khiến trẻ rất khó chịu. Tuy nhiên, chúng ta cũng phải tập cho trẻ điềm đạm dần dần, đừng để hiếu động quá, đừng để đến lớn rồi mà vẫn lấc cấc, bộp chộp thì không được.
Chúng ta nên nhớ, sự hiếu động cần thiết cho sự phát triển của cơ thể , nhưng sự điềm đạm lại cần thiết để nuôi dưỡng bộ não và phát triển trí tuệ.
Sự điềm đạm, chậm rãi, khoan thai và kín đáo gọi là tĩnh. Còn những cái bộc lộ ra bên ngoài, lăng xăng, xao động gọi là động.
Người biết im lặng quan sát, không bộc lộ là người bình tĩnh, dễ thành công, còn người bộp chộp, vội vàng, không chịu quan sát kỹ lưỡng, không đủ tỉnh táo, chưa thấy hết mọi chuyện rõ ràng mà vội vàng manh động thì dễ thất bại.
Thêm một điều chúng ta cần nhớ: Sự lăng xăng là biểu hiện của việc thiếu phước, sự điềm đạm là dấu hiệu của việc có phước. Để biết một người có phước hay không nhiều khi chỉ cần nhìn vào mắt họ. Nếu nhìn đôi mắt một người mà thấy rất bình yên, trầm tĩnh, an ổn thì phải hiểu rằng trong tủ của họ có đến 'năm bảy chục cây vàng' chứ không ít. Còn nếu nhìn vào đôi mắt người nào mà thấy nét lo âu trong đó là mình biết 'cái lu gạo nhà họ đang vơi dần'.
🍀 Ví dụ, một ông Tổng giám đốc vẻ ngoài sang trọng, đi xe hơi đời mới, nhưng trong đôi mắt thấy có những nét lo âu hiện ra rất rõ, thì biết rằng ông này sắp sửa phá sản, không có khả năng chi trả. Rất nhiều đại gia mới ngày hôm trước còn uy quyền, nhà cửa sang trọng, nhưng ngày hôm sau đã phải chuẩn bị ra hầu tòa.
Tất cả họ đều có điểm chung là đôi mắt hiện ra đầy nét lo âu và thảng thốt.
Cho nên, người nào thấy mình lăng xăng thì biết đây là dấu hiệu phước đang suy giảm. Và nếu chẳng may chúng ta bị rơi vào hoàn cảnh đổ nợ, phá sản thì cũng đừng lăng xăng, vì càng lăng xăng thì lại càng làm thêm những việc sai lầm, tiếp tục gây hao tổn.
🍀 Giải pháp tận gốc, tốt nhất và hiệu quả nhất đó là: Cố gắng sám hối, lạy Phật cầu nguyện để làm được những điều phước nho nhỏ và bình thản chấp nhận nghịch cảnh đến với mình. Cứ bình an như vậy thì từ từ nghiệp sẽ vơi dần. Đừng làm thêm những việc để gỡ gạc và giải quyết tình thế, nhất là đừng vay tiền đầu này trả đầu kia thì sụp đổ còn nhanh hơn nhiều nữa.
🍀 Chúng ta thấy, cái tĩnh thường thường có ưu thế hơn cái động, đó là quy luật người xưa đã tìm ra. Tuy nhiên, mình cũng đừng chấp cái tĩnh quá rồi trở thành thụ động, nhút nhát và không dám dấn thân. Ví dụ, nơi mình ở có mưa lớn, nguy cơ lũ lụt, sạt lở đất, thấy vậy nhưng mình không lo lắng gì, lại nói “ tĩnh lúc nào cũng thắng động “, rồi cứ ngồi yên đó để chờ.
🍀 Tĩnh thắng động hay không thì không biết mà chỉ thấy nước dâng cao, chảy xiết rồi quét sạch nhà cửa, ruộng vườn và cuốn trôi cả bản thân mình.
Vì vậy, biết là lấy tĩnh thắng động nhưng chúng ta đừng chấp vào đó, cần phải linh hoạt, đúng hoàn cảnh, đúng việc.
St
08/12/2025
Mời cả nhà ủng hộ ạ❤
☀️Những ngày trời lạnh, mưa gió thì có mấy em CƠM CHÁY là tuyệt vời rồi ạ☀️
CƠM CHÁY CHAY cả nhà ơi!
- hàng công ty, có kiểm định VSATTP
- giòn rụm, cơm dày hàng mới về liên tục
- mỗi loại mỗi sốt (phù hợp mọi khẩu vị)
- toping nhiều lắm luôn
Giá hạt dẻ 😊
- mắm hành: 33.000
- chà bông: 40.000
- rong biển, chà bông: 40.000
- chà bông, khô bò: 40.000
- mực xé cay: 40.000
☎️ Liên hệ với MOO nhoa
07/12/2025
CẢNH BÁO ĐẶC BIỆT GỬI CÁC BẠN NỮ – ĐỌC NGAY KẺO QUÁ MUỘN ⚠️
Ngoài kia đang có những câu chuyện… nghe như phim kinh dị nhưng xảy ra giữa đời thật
Người mất tích không tìm thấy. Người sống sót trở về trong trạng thái đờ đẫn – vô thức – hoảng loạn.
Và điểm chung của họ: tất cả đều THIẾU 3 GIÂY TỈNH TÁO.
1️⃣ NGƯỜI LẠ BẮT CHUYỆN – NẠN NHÂN “ĐI” CHỈ VÌ 1 CÂU HỎI?
Giữa trạm bus đông người, bỗng có kẻ lạ tiến tới:
“Em ơi cho anh hỏi đường chút được không?”
Chỉ 3 giây dừng lại.
3 giây tiếp xúc hơi thở hoặc thứ gì đó trên khăn giấy, trên áo hắn.
Và bạn sẽ:
— Mắt lờ đờ
— Ý thức trượt đi
— Tay đưa ví mà không biết
— Miệng khai mọi thứ hắn hỏi
Scopolamine – loại thuốc đánh sập ý thức, khiến bạn thành con rối ngoan ngoãn. Người dính phải, tỉnh dậy không nhớ mình đã làm gì, đi đâu, gặp ai.
Ngoài đời giờ không còn “câu chuyện dọa nhau”, nó là THỰC TẾ.
2️⃣ “BỎ QUÊN ĐIỆN THOẠI TRONG ATM” – CÁI BẪY 3 GIÂY KHIẾN BẠN NGẤT GỤC
Kẻ xấu đứng trong buồng ATM, bấm bấm.
Thấy bạn bước vào ⇒ giả vờ hốt hoảng chạy ra:
“Anh quên điện thoại!”
Bạn tốt bụng cầm điện thoại chạy theo.
Vừa đưa tới tay là…
BÙM!
Đầu choáng váng. Chân mềm nhũn. Mọi thứ tối sầm.
Điện thoại đã được tẩm thuốc mê qua lớp vỏ — ai chạm mạnh đều hít phải.
Bạn bất tỉnh.
Hắn quay lại kéo bạn vào góc khuất, lột sạch túi ví, trang sức, xe máy.
Camera cũng có nhưng chẳng ai xem đúng lúc để cứu bạn.
3️⃣ ĐỨA BÉ LẠC – KỊCH BẢN BẮT CÓC NGƯỢC CỰC KỲ THÂM
Một đứa bé đeo cặp, khóc nức nở:
“Cô ơi con lạc đường…”
Bạn thương ⇒ dắt đi theo địa chỉ trên giấy.
Đang đi thì một nhóm người lao ra:
— “Mày cướp con tao à?”
— “Đồ bắt cóc!”
Họ đánh, xô, la hét.
Người xung quanh thấy cảnh phụ huynh khóc gào thì tin ngay — không ai cứu bạn.
Khi bạn còn đang ú ớ thanh minh thì…
Ví, điện thoại, cả vàng trên người đều biến mất.
Kẻ xấu phối hợp quá trơn tru, bạn không có cơ hội nào để giải thích.
01/12/2025
TẬP SỐNG ĐỜI ĐƠN GIẢN
Có hai trường hợp sống đơn giản. Một là người thiếu phước. Số phước ít ỏi không mang đến cho họ sự sung túc giàu sang như ý nên họ chỉ còn cách sống thật đơn giản. Hai là người đủ phước để sống một cách thoải mái, dư dả nhưng vẫn tự nguyện lựa chọn đời sống giản đơn.
Sống đơn giản là một cách để diệt trừ lòng tham, bởi một đời sống quá xa hoa dễ làm cho tham lam tăng trưởng. Nên với người thiếu phước, hãy sống an ổn thanh bần trong số phước của mình, không mong cầu hơn. Đó cũng là đạo đức. Còn với người phước tràn đầy nhưng vẫn không lựa chọn lối sống xa hoa, họ sẽ ngày càng đạo đức hơn và lòng tham cũng sẽ nhỏ hơn.
Khi còn trẻ tuổi người ta thường mãi đi tìm hạnh phúc bằng con đường danh lợi, tiền tài, tuy nhiên đi được hơn nửa đời người rồi mới thấm thía rằng hạnh phúc không phải là danh lợi, bạc tiền. Hạnh Phúc Thật Sự Là Một Tâm Hồn Thanh Thản. Mà sự thanh thản an vui đó chỉ có được khi lòng tham đã vắng bóng. Ta không mong cầu, không tham muốn nên không phải mưu tính nhiều, vì thế dễ có được sự bình yên trong tâm hồn.
Khi không tham lam thì người ta cũng không tranh giành, chỉ sống an vui trong cái phước của mình và nhiều khi còn nhường cả cái phước cho người khác. Ngược lại, kẻ tham lam thường lấn sang cái phước của tha nhân, nghĩa là xâm phạm vào quyền lợi, vào đời sống của người khác: Họ sẽ trộm cắp, sẽ mưu toan, sẽ chiếm đoạt, sẽ tranh giành, sẽ lừa lọc... Tức là đang tạo nghiệp rất nhiều...
Tóm lại, dù dư phước để sống xa hoa nhưng chúng ta lập nguyện sống đơn giản, vì sống đơn giản, đạm bạc là một cuộc sống đạo đức.
ST
Click here to claim your Sponsored Listing.
Contact the business
Telephone
Website
Address
Trần Xuân Soạn
Ho Chi Minh City
