Vn Tin 360
Chuyên cung cấp sĩ và lẻ dầu dừa, mascara dầu dừa và các sản phẩm từ dừa nguyên chất 100% được nấu từ
09/06/2026
Tôi dưỡng bệnh ở New Zealand suốt hai năm.
Ngày đầu tiên về nước, em họ tôi – Trần Huyền – mở một bữa tiệc đón gió cho tôi.
Toàn là những thiếu gia, tiểu thư trong giới quen mặt.
Đã lâu không gặp.
Những cô nàng từng chơi thân với tôi, hôm nay đều im lặng bất thường, chẳng ai nói câu nào.
Người từng ngoan ngoãn đi theo sau gọi tôi là “chị”, thiếu gia nhà họ Vân – Vân Phong Miên – cũng trở nên xa cách.
Tiệc đón gió của tôi, mà khách khứa lại tỏ ra dửng dưng với nhân vật chính.
Bỗng dưng, cửa ra vào náo loạn.
Cố Thời Yến dắt tay một người phụ nữ bước vào, không khí yên tĩnh lập tức như bị rưới dầu sôi, bùng lên ồn ào.
Đứa “em trai” tôi từng chiều chuộng nhất lập tức đứng dậy chào đón:
“Anh Yến, chị Tần, cuối cùng hai người cũng tới.”
Mấy vị tiểu thư vừa nãy còn giữ kẽ giờ bỗng hoạt bát hẳn lên:
“Tiểu Phi, ngồi bên này nè.”
“Tụi chị giữ chỗ cho em đó.”
Người con gái được vây quanh, cười khẽ như hoa, dáng người uyển chuyển nhẹ nhàng.
Bên cạnh cô ta, Cố Thời Yến dịu dàng nhìn cô ấy bằng ánh mắt như thể chỉ có một người trong thế gian này.
Nếu như anh ta không phải là vị hôn phu của tôi, thì cảnh tượng này đúng là khiến người ta muốn “đẩy thuyền”.
Em họ tôi còn hăng hái thêm dầu vào lửa:
“Chị họ, thấy chưa? Cô ta là thế thân bọn họ tìm về, đóng thế mãi thành nữ chính luôn rồi.”
“Chị mà về trễ chút nữa, chắc họ tổ chức tiệc mừng có bầu luôn đó.”
--
Tôi và cô em họ này cùng lớn lên.
Dì tôi vốn lười biếng, suốt ngày đem con gửi sang nhà tôi nhờ nuôi hộ. Mẹ tôi cũng chẳng nỡ từ chối em gái ruột, huống hồ nhà tôi giàu có, nuôi thêm một đứa trẻ con thì có là gì.
Hai tháng trước, em họ gửi tôi một tấm ảnh.
Trong ảnh, Cố Thời Yến ôm chặt một cô gái trẻ, tư thế thân mật. Cô ta có vài phần giống tôi.
Nghe nói cô ta là tiểu thư mới nổi nhà họ Tần ở thủ đô, tên là Tần Phi. Từ nhỏ đã sống ở quê, đến khi tôi ra nước ngoài dưỡng bệnh hai năm trước, cô ta mới được đón về nhà họ Tần.
Rồi liên tục xuất hiện ở mọi buổi tiệc trong giới.
Ban đầu, Tần Phi bắt chước phong cách ăn mặc của tôi. Vì ngoại hình hơi giống, nên bị người ta chê cười là "bản sao giá rẻ".
Nhưng dần dần, mọi người lại phát hiện: ngoài việc trông giống tôi, Tần Phi có tính cách hoàn toàn trái ngược — dịu dàng, mềm mỏng, ăn nói khéo léo, giỏi lấy lòng người.
Còn tôi? Kiêu ngạo, bướng bỉnh, không vừa mắt ai thì nói thẳng, chẳng cần giả bộ lấy lòng.
Tần Phi rất giỏi khuấy động bầu không khí.
Hè rủ đi chèo thuyền, thu rủ đi câu cá, đông thì lại kéo cả nhóm đi trượt tuyết.
Chẳng mấy chốc, cô ta đã thành trung tâm của cả hội.
Những cô nàng từng quấn lấy tôi nay đều vây quanh cô ta ríu rít.
Ngay cả đứa "em trai" từng ngọt ngào gọi tôi là chị – Vân Phong Miên – cũng dần xem Tần Phi như chị gái ruột, vì ở bên cô ta, cậu ta mới lần đầu cảm nhận được cái gọi là "tình chị em dịu dàng".
Còn vị hôn phu của tôi – Thái tử nhà họ Cố, Cố Thời Yến – từ đầu còn lớn tiếng quát tháo cô ta “đừng bắt chước vị hôn thê của tôi”, vậy mà giờ lại dịu dàng nắm tay, mắt nhìn say đắm, cứ như Tần Phi mới là người sắp cưới của anh ta.
Mỗi lần có chuyện mới, cô em họ làm “trinh sát hiện trường” của tôi đều chụp hình, quay video gửi về đầy đủ.
Tôi muốn giả vờ không biết cũng không xong.
“Tần tiểu thư, cô thấy mình giống tôi sao?”
Tôi đưa mắt nhìn cô ta, ánh mắt sắc bén không kiêng nể.
Tần Phi khẽ run lên, theo phản xạ liền nép sau lưng Cố Thời Yến như tìm chỗ dựa.
Tôi bật cười nhạt:
“Các người nên cân nhắc đi khám mắt tập thể thì hơn. Giống chỗ nào chứ?”
Hôm nay tôi mặc một chiếc váy trắng kiểu dáng tinh tế.
Cô ta cũng chọn váy trắng.
Trên cổ tôi là sợi dây chuyền kim cương hồng cao cấp.
Cô ta cũng đeo một sợi màu hồng, chỉ là đổi thành chuỗi ngọc trai.
Tần Phi đúng là có nhan sắc.
Nhưng cho dù có cố gắng bắt chước phong cách đến mức nào, tôi cũng chưa từng cảm thấy đường nét của cô ta giống mình.
Lời tôi vừa dứt, cả phòng tiệc rơi vào im lặng.
Mọi người liếc nhìn nhau, vẻ mặt khó xử không nói nên lời.
Tần Phi là người đầu tiên lên tiếng, sắc mặt trắng bệch nhưng giọng điệu lại mang theo sự uất ức:
“Tiểu thư Vân vốn là mỹ nhân nổi danh của thủ đô, tôi đâu dám tự so sánh…”
Những người xung quanh dường như không chấp nhận nổi vẻ khiêm nhường đó của cô ta, liền đồng loạt lên tiếng:
“Chị à, ngoại hình là do trời sinh, cũng không phải do chị ấy lựa chọn. Nếu trông giống, đó cũng chỉ là trùng hợp thôi.”
“Chẳng lẽ chỉ vì muốn mọi thứ phải là độc quyền của mình mà chị lại trách nhầm người vô tội sao?”
Tôi suýt bật cười. Nếu tôi thực sự tức giận… e rằng họ đã không còn cơ hội đứng đây nói chuyện.
Tôi nghiêng đầu, giọng nhẹ nhưng đầy sắc lạnh:
“Các người không nhận ra tôi đang châm biếm à?”
Câu nói hướng đến Vân Phong Miên, nhưng ánh mắt tôi thì quét chậm rãi qua từng người trong phòng — ánh nhìn điềm tĩnh, đầy uy lực.
Ngay sau đó, có tiếng bàn tán rì rầm vang lên:
“Đã hai năm rồi mà tính khí của đại tiểu thư nhà họ Vân vẫn chẳng thay đổi gì cả…”
“Trước đây tôi thấy hai người họ giống nhau thật. Nhưng hôm nay nhìn kỹ lại thì đúng là khác biệt. Vẻ tiều tụy, mệt mỏi của tiểu thư Vân hoàn toàn không thể so với sự tươi tắn của Tần tiểu thư.”
“Thật ra nhìn kỹ thì nhan sắc của tiểu thư Vân cũng tạm ổn thôi… có điều tính cách thì đúng là hơi khó gần.”
Tôi vốn nổi tiếng nóng tính, trong giới ai mà chẳng biết.
Ba tôi từng khuyên: “Con gái thì nên dịu dàng như nước, thượng thiện nhược thủy.”
Nhưng chẳng phải nước cũng có lúc trở thành sóng dữ đó sao?
Thay vì tự tiêu hao bản thân, chi bằng để ngọn lửa ấy thiêu rụi kẻ khác.
Tôi nhìn đám người trong buổi tiệc — những kẻ lúc nãy còn cố gắng giả vờ thân thiện — giờ đây mặt mày tái nhợt, lo sợ không dám thở mạnh.
Quá nhạt nhẽo.
“Tự gọi là tiệc đón gió dành cho tôi, mà ai nấy đều giữ bộ mặt lạnh tanh. Vừa thấy Tần tiểu thư chẳng liên quan gì liền hồ hởi như gặp thần tài.”
Tôi nghiêng đầu cười khẽ, quay sang em họ:
“Cảm ơn đã sắp xếp buổi hôm nay. Nhưng từ nay trở đi, những bữa tiệc có mặt những người này, tôi sẽ không tham dự nữa.”
Tôi cầm lấy túi xách, bước đi thẳng thắn.
Khi lướt ngang Tần Phi, một người bạn thân bên cạnh cô ta bỗng hét toáng lên.
Cô ta loạng choạng, chiếc hộp quà trên tay nghiêng đổ, một viên thạch anh trắng khổng lồ từ trong hộp rơi ra, nện trúng mu bàn chân của Tần Phi. Làn da trắng lập tức ửng đỏ.
Ngay giây tiếp theo, bên tai tôi vang lên tiếng gầm đầy phẫn nộ của Cố Thời Yến.
“Vân Linh Lăng, em đang làm cái gì vậy?!”
“Viên thạch anh này là Tiểu Phi cất công đi khắp nơi mới tìm được. Cô ấy nghĩ nó có thể thanh lọc năng lượng, giúp em hồi phục sức khỏe nên mới mang đến tặng. Em không cần thì thôi, tại sao lại cố tình làm vỡ nó?”
Tôi và Cố Thời Yến lớn lên cùng nhau, đúng chuẩn thanh mai trúc mã.
Anh luôn là kiểu người cao ngạo, lạnh lùng, cách biệt với thế giới.
Ngay cả khi đính hôn với tôi, anh cũng chẳng mảy may tỏ ra vui vẻ.
Mà đây là lần đầu tiên… tôi thấy anh nổi giận như vậy.
Lúc này, anh ta hạ mình ngồi xuống cạnh chân Tần Phi, cúi đầu kiểm tra vết thương một cách cẩn thận.
Sau khi xác nhận không nghiêm trọng, anh đứng dậy, quay sang tôi gằn giọng:
“Buổi tiệc hôm nay là vì em, vì mọi người nhớ em sau ngần ấy năm mới trở về. Vậy mà em thì sao? Cả buổi chỉ toàn lời mỉa mai, lại còn cố tình làm vỡ quà người ta tặng, khiến cả không khí trở nên ngượng ngùng khó xử.”
“Đã hai năm rồi, mà tính khí em vẫn chẳng thay đổi chút nào.”
“Chát!”
Một tiếng động giòn tan cắt ngang lời anh.
Cuối cùng thì Cố Thời Yến cũng im lặng.
Đúng là nói nhiều thật.
Tôi thả lỏng cổ tay, thu túi xách về. Phụ kiện trên túi bị va mạnh nên vài viên đá rơi ra, móc vướng lại trên vai áo anh.
Khung cảnh như ngưng đọng. Mọi người xung quanh ch lặng, như vừa chứng kiến một màn kịch không ngờ tới.
Cố Thời Yến sững sờ, mắt tràn ngập kinh ngạc.
“Em dám đ//ánh anh sao?”
Đ//ánh rồi. Còn phải chọn ngày nữa à?
Tôi lạnh nhạt đáp:
“Anh vẫn đang là vị hôn phu của tôi. Ngay trước mặt tôi mà dốc lòng bảo vệ người phụ nữ khác, anh nghĩ tôi sẽ im lặng nhìn mình đội chiếc mũ xanh hay sao?”
Tôi tự thấy mấy năm qua ở nước ngoài dưỡng bệnh, tính khí cũng đã bớt đi nhiều. Dù sao nổi giận quá cũng hại sức khỏe.
Trước kia, nghe ai bàn tán sau lưng là tôi sẵn sàng bước lên cãi cho ra nhẽ. Mà cãi không đủ, còn có thể động tay động chân.
Chắc họ quên rồi. Quên mất tôi từng là kiểu người như thế nào. Nghĩ rằng tôi không còn sắc bén như trước nên mới dám công khai gây chuyện.
Đã là người châm ngòi trước thì đừng trách phản ứng từ phía còn lại.
Lúc này, Tần Phi nhỏ giọng lên tiếng, sắc mặt tái nhợt:
“Tiểu thư Vân, tất cả là lỗi của tôi.”
“Tôi… tôi không ngờ món quà lại dễ vỡ như vậy. Nếu đặt nằm ngang thì chắc chắn sẽ không bị rơi đâu…”
Tôi bật cười lạnh:
“Đương nhiên là lỗi của cô. Tặng tôi thạch anh làm quà, ý là xem tôi như tà vật cần được thanh tẩy sao?”
Tần Phi bật khóc. Phải công nhận là cô ta đẹp, lúc khóc trông càng yếu đuối, càng khiến người khác muốn che chở.
Nhưng đúng lúc cô ta lấy tay che mặt nức nở, tôi lại nhìn thấy khóe môi cô ta khẽ nhếch lên.
Nụ cười rất mờ, chỉ đủ để tôi – người đứng đúng góc độ – nhận ra.
Cố Thời Yến đứng một bên, sắc mặt càng lúc càng u ám.
Anh ta ngừng xoa vai — nơi vừa bị túi xách của tôi đập trúng — rồi quay người lại, cúi xuống an ủi Tần Phi, sau đó nghiến răng nói:
“Tôi thật không ngờ… em lại là người vô lý như vậy.”
Cậu em trai của tôi cũng không chịu thua, chỉ tay vào tôi tức giận:
“Chị à, chị Phi có làm gì sai mà chị đối xử như vậy với chị ấy chứ?”
“Đợi tối nay gặp ba, em sẽ bảo ba nghiêm khắc phạt chị!”
Tôi bật cười, vẫy tay một cái, xoay người định rời đi:
“Cứ việc mách đi.”
“Chị Phi cái gì? Ai cũng có thể làm chị của em sao?”
Tôi bước được hai bước thì dừng lại, quay đầu lại nhìn thẳng Cố Thời Yến:
“À đúng rồi, anh Cố này, anh có quên không… hồi đó chuyện đính hôn giữa tôi với anh, là do cha anh tự mình dẫn anh đến nhà tôi, năm lần bảy lượt cầu xin đấy.”
“Bây giờ anh thích Tần Phi đến vậy, tôi cũng không muốn chen giữa hai người. Tôi đồng ý hủy hôn. Về phía nhà họ Cố, anh tự đi mà nói.”
Tôi dứt khoát hạ màn.
Rồi xoay người về phía Tần Phi, mỉm cười:
“Cô nghĩ tôi ngốc đến thế sao?”
“Tôi thừa nhận tính tình mình không tốt, nhưng tôi là người rõ ràng. Lúc đó tôi hoàn toàn không chạm vào bạn cô. Cô ta tự ngã như thế, rõ ràng là cố tình dựng chuyện để vu vạ.”
“Không tin?”
Tôi đưa tay chỉ về phía cột đèn trong sân:
“Góc độ camera chỗ đó chắc quay lại toàn bộ rồi đấy.”
Tôi mắng một tràng không kiêng nể, chỉ đích danh từng người.
Vân Phong Miên sắc mặt u ám.
Cố Thời Yến thì mặt mày xanh mét.
Tần Phi lúc đỏ lúc trắng, đứng bên cạnh không biết nên khóc tiếp hay cười nữa.
Những người còn lại cũng không khá hơn, ai nấy đều căng cứng như dây đàn.
Nhưng càng thấy họ khó chịu, tâm trạng tôi lại càng dễ chịu.
Tôi quen rồi — bọn họ hoặc nói xấu sau lưng, hoặc thì thầm to nhỏ trước mặt, chưa bao giờ thật lòng.
Cứ nghĩ tôi là loại người bị nói gì cũng câm nín chịu đựng à?
Tôi nhếch môi:
“Không cần các người mách lẻo đâu. Tôi sẽ tự mình nói.”
“Tất cả hành động và lời nói của từng người hôm nay, tôi sẽ báo lại nguyên vẹn cho từng gia chủ trong giới.”
“Tôi nghĩ họ sẽ rất hứng thú khi xem lại đoạn ghi hình từ hệ thống camera độ nét cao ở đây.”
Tôi giơ nhẹ điện thoại lên, giọng điệu bình thản:
“Từ quần áo, trang điểm, nét mặt đến từng câu từng chữ, đều được ghi lại rõ ràng.”
Dứt lời, tôi chẳng buồn quan tâm đến đám người đang hoảng loạn, xoay người bước thẳng ra ngoài.
-----
08/06/2026
Bố tôi đúng là người tỉnh táo nhất! Dì út dẫn cả nhà đi du lịch, tiêu hết 115.000 tệ. Đến lúc thanh toán mới phát hiện thẻ phụ của mẹ tôi không còn một xu nào. Dì lập tức gọi điện mắng bố tôi một trận giữa sảnh khách sạn. Không ngờ chỉ bằng một câu nói, bố tôi đã khiến dì hoàn toàn suy sụp.
“Anh rể Trần, anh có ý gì vậy? Muốn để cả nhà tôi mất mặt giữa sảnh khách sạn đúng không?”
Dì út Vương Mẫn cầm điện thoại, giọng the thé đến mức cả đại sảnh của khách sạn năm sao đều nghe thấy.
Tôi đứng bên cạnh nhìn màn kịch này, trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.
Vừa rồi khi thanh toán, dì út còn tự tin rút thẻ phụ của mẹ tôi ra, định quẹt trả khoản chi phí du lịch lần này là 115.000 tệ.
Kết quả máy POS báo số dư không đủ.
Nhân viên thu ngân lịch sự nhắc đi nhắc lại ba lần:
“Thưa quý khách, thẻ của quý khách không đủ số dư.”
Sắc mặt dì út từ hồng hào lập tức chuyển sang tái mét.
“Tôi nói cho anh biết, thẻ này tháng nào cũng có tiền chuyển vào. Giờ anh chơi trò này với tôi là có ý xem thường chúng tôi đúng không?”
Ở đầu dây bên kia, dì út gào lên với bố tôi.
Mẹ tôi, Vương Tuệ, đứng bên cạnh, mặt trắng bệch, liên tục xin lỗi:
“Xin lỗi, xin lỗi nhé, chắc là có nhầm lẫn gì đó...”
Em họ tôi, Tiểu Vũ, cúi đầu nghịch điện thoại, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng tôi nhìn ra được cậu ấy cũng rất xấu hổ.
Những vị khách khác trong đại sảnh đều ngoái đầu nhìn sang, xì xào bàn tán.
Tôi chỉ muốn tìm một cái khe dưới đất mà chui xuống.
Từ điện thoại vang lên giọng nói bình thản của bố tôi.
Nhưng tôi không nghe rõ ông nói gì.
Chỉ thấy sắc mặt dì út càng lúc càng khó coi.
Đột nhiên, bàn tay cầm điện thoại của dì bắt đầu run lên nhè nhẹ.
01.
Ba tháng trước, khi dì út Vương Mẫn đề nghị cả nhà cùng đi Tam Á nghỉ dưỡng, tôi đã mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.
“Chị Tuệ à, hai chị em mình lâu lắm rồi chưa đi chơi cùng nhau. Lần này cứ để em sắp xếp, mọi người chỉ việc tận hưởng thôi.”
Dì út cười tươi, nắm lấy tay mẹ tôi.
Mẹ tôi vừa nghe đã động lòng:
“Thật sao? Thế thì tốt quá. Chị với anh Trần đúng là lâu rồi chưa đi du lịch.”
“Tất nhiên là thật rồi. Em xem sẵn khách sạn rồi, phòng hướng biển, bãi biển riêng, đảm bảo mọi người sẽ thích.”
Dì út lấy điện thoại cho mẹ tôi xem ảnh.
“Chỉ là hơi đắt một chút thôi. Nhưng điều kiện kinh tế của hai nhà mình đều ổn mà, không thành vấn đề.”
Ngồi bên cạnh nghe chuyện, tôi luôn cảm thấy sự nhiệt tình của dì có phần quá mức.
Từ nhỏ đến lớn, dì út Vương Mẫn là kiểu người cực kỳ tính toán.
Chưa bao giờ làm chuyện gì khiến bản thân chịu thiệt.
Tôi nhớ hồi nhỏ, mỗi lần sang nhà tôi chơi, dì đều “tiện tay” mang về vài món đồ.
Miệng thì nói là:
“Mang về cho Tiểu Vũ dùng.”
Mẹ tôi mềm lòng, chưa bao giờ để tâm.
Nhưng bố tôi thì hiểu rõ như gương soi.
“Vương Mẫn, chuyến du lịch này khoảng bao nhiêu tiền vậy?”
Mẹ tôi dè dặt hỏi.
“Không nhiều đâu, tầm hơn một trăm nghìn thôi. Hai nhà chia đôi, nhà chị một nửa, nhà em một nửa.”
Dì út nói nhẹ như không.
Nghe tới hơn năm mươi nghìn tệ, mẹ tôi hơi chần chừ.
“Chuyện này... chị phải bàn với anh Trần đã.”
“Ôi dào chị Tuệ, chị khách sáo thế làm gì? Điều kiện nhà chị tốt như vậy, năm mươi nghìn có đáng là bao.”
Dì út bắt đầu đánh vào tình cảm.
“Với lại từ nhỏ đến giờ chúng ta lớn lên cùng nhau. Em đã bao giờ hại chị chưa?”
Mẹ tôi bị nói đến mức ngượng ngùng không tiện từ chối.
Cuối cùng đồng ý ngay tại chỗ.
Tối hôm đó, tôi nghe thấy bố mẹ tranh luận trong phòng.
“Tuệ à, sao em không bàn với anh mà đã đồng ý rồi?”
Giọng bố tôi đầy bất lực.
“Anh Trần, chúng ta thật sự lâu rồi chưa đi chơi mà. Hơn nữa Mẫn Mẫn hiếm khi chủ động rủ như vậy...”
Mẹ tôi nói rất khẽ.
“Em còn không hiểu tính em gái mình sao? Nó chưa bao giờ làm chuyện lỗ vốn.”
Bố tôi thở dài.
“Thôi được rồi, đã nhận lời thì cứ đi. Nhưng sau chuyến này, tình hình tài chính của gia đình mình đừng tùy tiện kể cho người ngoài nghe nữa.”
Mẹ tôi liên tục gật đầu đồng ý.
Nhưng tôi biết với tính cách của mẹ, rất khó thực sự đề phòng người khác.
Hôm sau, dì út lại tới.
Lần này là để “hoàn thiện kế hoạch nghỉ dưỡng”.
“Chị Tuệ à, em nghĩ rồi. Đã là du lịch gia đình thì gọi luôn bạn gái của Tiểu Vũ đi cùng đi. Đông người càng vui.”
Mẹ tôi chẳng cần suy nghĩ đã đồng ý:
“Được chứ, đông người đúng là vui hơn.”
“Còn nữa, em thấy gói dịch vụ của khách sạn rất ổn, có spa, sân golf, du thuyền ra biển các thứ. Hay là mình nâng cấp luôn nhé?”
Dì út tiếp tục đề xuất.
“Nâng cấp? Thế phải thêm bao nhiêu tiền?”
Mẹ tôi hỏi.
“Không nhiều đâu, mỗi nhà thêm ba bốn chục nghìn thôi.”
Dì út nói vô cùng tự nhiên.
Trong bếp, tôi nghe mà suýt đánh rơi cốc nước.
Rõ ràng đây là đang thăm dò giới hạn của mẹ tôi.
Quả nhiên, mẹ hơi khó xử:
“Cái này... thêm nhiều thế à...”
“Ôi dào chị Tuệ, hiếm khi đi chơi một lần, đừng tiếc chút tiền đó.”
Dì út nhìn mẹ tôi rồi nói tiếp:
“Với lại chẳng phải nhà chị vừa bán căn nhà cũ sao?”
Câu nói ấy khiến tôi hoàn toàn hiểu ra mục đích thật sự của dì.
Hóa ra dì đã dò hỏi được chuyện nhà tôi bán nhà từ lâu.
Chuyến du lịch gia đình này...
Từ đầu đến cuối vốn là nhắm vào tiền của nhà tôi.
02.
Mức độ hiểu rõ tình hình tài chính nhà tôi của dì út còn vượt xa tưởng tượng của tôi.
“Chị Tuệ à, căn nhà cũ của chị bán được bao nhiêu tiền thế? Em nghe nói giá nhà giờ tăng ghê lắm.”
Dì giả vờ thuận miệng hỏi.
Mẹ tôi chẳng hề đề phòng:
“Hơn hai triệu tệ. Anh Trần bảo để dành dưỡng già.”
“Hơn hai triệu cơ à!”
Hai mắt dì út sáng lên.
“Thế giờ nhà chị là đại gia rồi còn gì!”
Nhìn ánh mắt lấp lánh kia, tôi thấy cực kỳ khó chịu.
Từ hôm đó, tần suất dì sang nhà tôi tăng lên rõ rệt.
Lúc thì nói đến bàn chuyện du lịch.
Lúc thì bảo sang thăm chị gái.
Dù sao lúc nào cũng có lý do.
Mà mỗi lần tới, dì đều tìm cách dò hỏi chuyện tiền bạc.
“Chị Tuệ à, dạo này anh Trần kiếm được kha khá từ chứng khoán nhỉ?”
“Khoản tiền gửi có kỳ hạn của nhà chị chắc cũng đáo hạn rồi ha? Tiền lãi chắc không ít đâu.”
“Lương hưu của anh Trần mỗi tháng được bao nhiêu vậy? Chế độ hưu trí giờ tốt thật.”
08/06/2026
Sau khi con trai qua đờ/ i, Bạch Khỉ La mặc cho người chồng kỹ sư của mình chuyển toàn bộ tiền lương cho góa phụ của đồng đội, không hỏi han lấy một lời.
Mặc cho anh ta ở bên cạnh góa phụ đó suốt đêm mỗi khi cô ta tâm trạng không tốt, cô cũng không khóc lóc hay làm ầm ĩ.
Thậm chí khi phát hiện dấu son môi trên cổ áo sơ mi của anh ta, cô cũng làm như không thấy, lặng lẽ đặt lại chỗ cũ.
Sau khi bước ra khỏi phòng làm việc của Bùi Nghiễn Hàn, Bạch Khỉ La bắt đầu lặng lẽ thu dọn di vật của con trai A Kinh: quần áo cô mua, cặp sách cô mua, bộ thẻ bài cô mua... và cả món quà duy nhất Bùi Nghiễn Hàn từng mua cho con trai, một quả bóng da cũ.
Làm xong mọi thứ, trước mắt Bạch Khỉ La bỗng tối sầm rồi ngấ/ t đi.
Trong bệnh viện, bác sĩ nói cô bị suy dinh dưỡ/ ng, cần truyền dịch. Nhưng Bạch Khỉ La lục tung tất cả thẻ ngân hàng và ví tiền cũng không gom nổi 100 tệ.
Cuối cùng, cô bình thản xắn tay áo lên:
“Lấy má/ u của tôi trừ viện phí đi.”
Bác sĩ sững người rồi bật cười:
“Cô Bạch, cô đùa tôi đấy à? Ai mà không biết cô là vợ của kỹ sư Bùi. Kỹ sư Bùi là nhân tài khoa học kỹ thuật cấp quốc gia, lương tháng tận 500 nghìn tệ. Một chai dịch dinh dưỡng còn chưa tới 200 tệ, sao cô có thể không trả nổi?”
Bác sĩ cảm thấy mình bị trêu chọc nên nhất quyết gọi Bùi Nghiễn Hàn tới.
Một tiếng sau, Bùi Nghiễn Hàn vội vã chạy đến trong bộ áo blouse trắng, trên người vẫn còn vương mùi phòng thí nghiệm.
Anh ta bước nhanh đến trước mặt Bạch Khỉ La, khẽ nhíu mày:
“Không có tiền chữa bệnh sao không tìm anh? Bán m/ áu làm gì?”
Bạch Khỉ La khẽ cười:
“Lương của anh đều chuyển cho Chúc Thanh Dao hết rồi, anh còn tiền cho tôi sao?”
Đúng vậy.
Lương tháng của Bùi Nghiễn Hàn là 500 nghìn tệ, nhưng mỗi lần nhận lương, anh ta đều chuyển toàn bộ cho góa phụ của đồng đội.
Mọi khoản chi tiêu của cô và con trai đều phải đến chỗ Chúc Thanh Dao xin tiền.
Sắc mặt Bùi Nghiễn Hàn hơi thay đổi:
“Chị dâu Thanh Dao mắc chứng má/ u khó đông do cảm xúc. Nếu tiền không đủ tiêu, chị ấy lo lắng quá sẽ chảy m/ áu thất khiếu. Tống Hách ch/ ết vì anh, anh không thể mặc kệ chị ấy được. Khỉ La, em phải hiểu cho anh...”
“Tôi hiểu.”
Bạch Khỉ La cụp mắt xuống.
“Cho nên tôi không tìm anh xin tiền.”
Giọng điệu bình lặng đến không gợn sóng ấy khiến trong lòng Bùi Nghiễn Hàn bỗng dấy lên cảm giác bất an.
Trong ký ức của anh ta, Bạch Khỉ La luôn ngang bướng, không biết thông cảm cho người khác. Trước đây dù chỉ vài đồng tiền, cô cũng ép anh ta phải đến chỗ Chúc Thanh Dao đòi lại.
Anh ta vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần để cô cãi vã làm loạn.
Sao hôm nay...
Cô lại bình tĩnh như vậy?
Trong lòng bỗng trở nên bứt rứt, Bùi Nghiễn Hàn không nhịn được hỏi:
“Chuyện anh đưa tiền cho chị dâu... em không giận nữa sao?”
“Ừm.”
Bạch Khỉ La bình thản gật đầu.
Nhưng Bùi Nghiễn Hàn lại càng bất an hơn.
Không hiểu vì sao, anh ta luôn cảm thấy Bạch Khỉ La đã thay đổi.
“Khỉ La.”
Anh ta đột nhiên nắm lấy tay cô.
“Em chờ đi, anh gọi điện cho chị dâu ngay bây giờ, bảo chị ấy trả tiền để em chữa bệnh.”
Nhưng sau khi cuộc gọi được kết nối, còn chưa kịp mở miệng, Chúc Thanh Dao đã bật khóc nức nở:
“Nghiễn Hàn, em vừa thích một sợi dây chuyền đá aquamarine. Em sợ tiền không đủ, không tranh nổi ở buổi đấu giá...”
Kết quả là cho đến khi cuộc gọi kết thúc, Bùi Nghiễn Hàn cũng không nhắc tới chuyện xin tiền.
“Khỉ La, tâm trạng chị dâu hiện giờ không ổn định lắm. Anh sợ nhắc tới tiền sẽ kích thích chị ấy. Em cũng biết mà, bệnh của chị ấy rất khó xử lý. Hay là... thôi đừng đòi số tiền đó nữa nhé?”
Chứng má/ u khó đông do cảm xúc của Chúc Thanh Dao khiến chỉ cần một chút buồn bã cũng có thể làm cô ta chảy m/ áu từ thất khiếu.
Chồng quá cố của cô ta là một thiếu gia giàu có, từ nhỏ đã quen tiêu tiền như nước, lúc nào cũng thấy thiếu tiền.
Để đáp ứng cô ta, Bùi Nghiễn Hàn thậm chí còn đi vay n/ ợ.
Vì thế, muốn lấy lại tiền từ chỗ Chúc Thanh Dao gần như là chuyện không thể.
“Ừm, không đòi nữa.”
Bạch Khỉ La rút tay về.
Lòng bàn tay đột nhiên trống rỗng, Bùi Nghiễn Hàn cau mày nhìn lên.
Chỉ thấy cô ngồi yên lặng ở đó, vẻ mặt bình tĩnh như một vũng nước ch/ ết.
Trong lòng anh ta càng thêm bực bội.
Anh ta chộp lấy cổ tay cô, sốt ruột hỏi:
“Hôm nay sao em im lặng thế? Có phải vì cái ch/ ết của A Kinh nên em giận dỗi anh không?”
“Không có.”
Bạch Khỉ La nhìn anh ta, ánh mắt bình thản.
“Mọi chuyện đều đã qua rồi.”
“Vậy tại sao em...”
“Bùi Nghiễn Hàn.”
Bạch Khỉ La ngắt lời anh.
“Tôi yên lặng không tốt sao? Hay anh vẫn muốn tôi giống như trước đây, vì Chúc Thanh Dao mà cãi nhau với anh?”
Đương nhiên là không.
Điều Bùi Nghiễn Hàn không muốn nhất chính là Bạch Khỉ La làm ầm lên vì Chúc Thanh Dao.
Nhưng giờ đây, cô thật sự không làm ầm nữa.
Vậy mà anh ta lại cảm thấy...
Hoảng loạn.
Hai người nhìn nhau rất lâu.
Cuối cùng, Bùi Nghiễn Hàn buông tay ra, hít sâu một hơi:
“Anh đi vay tiền bạn bè.”
Nói xong, anh ta thật sự quay người đi tới bên cửa sổ gọi điện.
Bạch Khỉ La nhìn bóng lưng lạnh lùng của anh ta.
Nghe anh ta hết lần này đến lần khác giải thích với bạn bè rằng “vì sao vừa lĩnh lương mà lại không có tiền”.
Đột nhiên cô cảm thấy rất mệt.
Mệt đến mức đời này, đời sau, và cả những kiếp về sau nữa...
Cô đều không muốn yêu anh ta thêm lần nào nữa.
Không ai biết rằng cô không phải con người.
Cô là một hồ ly tinh đến để báo ân.
Một nghìn năm trước, khi xuống nhân gian xin phong chính quả, cô được một tiều phu cứu mạng.
Người tiều phu ấy nuôi cô chín ngày.
Vì thế, cô nguyện dùng chín kiếp tình duyên để báo đáp.
Người tiều phu năm đó chính là Bùi Nghiễn Hàn.
Tám kiếp trước, mỗi lần gặp cô, Bùi Nghiễn Hàn đều yêu cô từ cái nhìn đầu tiên.
Sau đó hai người sống bên nhau hạnh phúc trọn một đời.
Chỉ riêng kiếp thứ chín, cô hóa thành người phàm đi xem mắt với anh ta, nhưng Bùi Nghiễn Hàn chỉ chăm chú nhìn số liệu thí nghiệm, đến cả ngẩng đầu lên cũng không.
“Cô Bạch, tính cách của tôi khá lạnh nhạt, không hiểu chuyện tình cảm. Kết hôn chỉ là để đối phó với bố mẹ. Nếu cô không ngại, tôi có thể cân nhắc cô.”
Những lời lạnh lùng ấy khiến lòng Bạch Khỉ La khẽ chấn động.
Nhưng cô từng nhìn thấy dáng vẻ Bùi Nghiễn Hàn yêu một người, cũng tin rằng sớm muộn gì mình cũng sẽ khiến anh ta rung động.
Để Bùi Nghiễn Hàn có thể yên tâm làm việc, cô một mình quán xuyến việc nhà, lo liệu mọi chuyện hậu phương, ngày ba bữa đều đặn mang cơm đến Cục Hàng không Vũ trụ cho anh ta.
Mỗi dịp kỷ niệm, cô đều chuẩn bị bất ngờ trước cả tháng. Khi anh ta ốm đau, cô thức trắng đêm chăm sóc...
Cuối cùng, sau khi con trai chào đời vào năm thứ hai kết hôn, thái độ của Bùi Nghiễn Hàn với cô cũng dịu đi rất nhiều. Người vốn không hiểu lãng mạn như anh ta thỉnh thoảng cũng biết nói vài câu ngọt ngào.
Mọi thứ đều đang phát triển theo hướng tốt đẹp.
Thế nhưng đúng lúc đó, một đồng đội của Bùi Nghiễn Hàn đã ch/ ết để cứu anh ta. Vì trách nhiệm, anh ta nhận chăm sóc góa phụ của người đó.
Từ đó trở đi, Bạch Khỉ La và con trai không còn được sống một ngày nào yên ổn.
Khi Chúc Thanh Dao chơi golf, cưỡi ngựa, trượt tuyết, hai mẹ con cô chỉ có cháo loãng nấu từ gạo hỏng để uống cầm hơi.
Khi Chúc Thanh Dao khoe túi Chanel trên mạng xã hội, hai mẹ con cô phải đi bới rác để kiếm mười tệ.
Khi Chúc Thanh Dao mặc áo lông thú phiên bản mới nhất ngắm tuyết, hai mẹ con cô vì không mua nổi áo bông mà phải ôm nhau co ro trong góc tường sưởi ấm.
Vì chuyện đó, cô đã vô số lần tìm Bùi Nghiễn Hàn khóc lóc làm ầm lên.
Đổi lại chỉ là hết lần này đến lần khác bị anh ta trách mắng.
“Chị dâu mắc chứng má/ u khó đông do cảm xúc. Không có tiền, tâm trạng không tốt thì chị ấy có thể chảy m/ áu thất khiếu mà ch/ ết. Em và A Kinh chỉ là sống khó khăn một chút thôi, không thể cố gắng vượt qua sao? Có thể đừng vô lý nữa được không?”
Ở nhân gian, Bạch Khỉ La không thể sử dụng pháp thuật, chỉ có thể giống như người bình thường đi làm kiếm tiền.
Nếu không nhờ công việc lao công với mức lương hai nghìn tệ mỗi tháng của cô, con trai cô còn chưa sống tới năm tuổi đã ch/ ết đói rồi.
Nhưng một tháng trước, con trai cô đột ngột phát bệnh tim, cần một triệu tệ để phẫu thuật.
Bạch Khỉ La phát điên gọi điện cho Bùi Nghiễn Hàn.
Tròn chín mươi chín cuộc gọi.
Tất cả đều bị từ chối.
Mãi đến ngày thứ hai sau khi con trai qua đờ/ i, Bùi Nghiễn Hàn mới trả lời:
“Tâm trạng chị dâu không tốt, anh đưa chị ấy đi Bhutan du lịch. Chị ấy không muốn bị làm phiền nên anh không nghe điện thoại của em.”
Khoảnh khắc đó, Bạch Khỉ La bật cười.
Cười đến mức cả người run rẩy.
Nước mắt điên cuồng rơi xuống.
Cũng chính khoảnh khắc đó, cô quyết định sẽ không yêu Bùi Nghiễn Hàn nữa
08/06/2026
(FuII) Phong Diên vừa gặp đã yêu bạn cùng phòng của tôi.
Anh ta chụp một tấm ảnh của cô ấy, gửi vào nhóm chat phú nhị đại nổi tiếng trong trường.
【Có ai quen cô gái này không? Mười vạn tệ, mua số WeChat của cô ấy.】
Rất nhanh đã có người trả lời:
【Tôi có.】
Nhưng người này lỡ tay, gửi nhầm WeChat của tôi.
Tôi và Phong Diên yêu qua mạng suốt cả kỳ nghỉ đông.
Mãi đến khi khai giảng, anh ta gặp tôi, mới nhận ra tất cả.
Anh ta suy nghĩ rất lâu, rồi đưa ra một cách giải quyết dung hòa.
“Chúng ta chia tay, sau đó em giúp tôi theo đuổi Thẩm Tri Vi. Sau khi thành công, tôi sẽ cho em một tấm chi phiếu, em muốn điền bao nhiêu tùy ý, được không?”
1
Thái độ của Phong Diên rất thành khẩn.
Cùng học trong một trường, đây là lần đầu tiên anh ta gặp tôi.
Nhưng tôi đã lén nhìn anh ta hàng trăm lần rồi.
Trong ấn tượng của tôi, bất kể là lúc nào, anh ta cũng luôn mang dáng vẻ hờ hững, như thể chẳng có thứ gì có thể lọt vào mắt anh ta.
Vậy mà bây giờ, vì Thẩm Tri Vi, anh ta lại hào phóng đến thế.
Trực tiếp đưa ra một tấm chi phiếu trắng.
Anh ta nói với tôi:
“Em yên tâm, lát nữa về tôi sẽ tìm thằng nhóc Tưởng Thời Nam đó tính sổ.”
Tưởng Thời Nam, người này tôi từng nghe nói.
Là công tử ăn chơi có tiếng trong trường.
Chính cậu ta đã đưa WeChat của tôi cho Phong Diên.
Tôi siết chặt lòng bàn tay, ép mình bình tĩnh lại.
“Không sao.”
“Tôi đồng ý.”
Không có gì đáng để do dự.
Tôi thích Phong Diên.
Nhưng đồng thời, tôi cũng rất thiếu tiền.
Chỉ là tôi không ngờ, lần đầu tiên yêu đương của mình, khi kết thúc lại chật vật đến thế.
Một cơn gió lạnh thổi tới, tôi theo bản năng chỉnh lại khăn quàng trên cổ.
Phong Diên nghiêng mắt nhìn tôi, đôi mắt đen như mực.
Anh ta thở dài.
“Xin lỗi.”
Tôi bỗng nhớ ra, ngày anh ta thêm bạn với tôi, cũng là một ngày tuyết rơi như thế.
Tôi vừa từ nhà ga trở về nhà, đứng trong gió tuyết, nhìn đi nhìn lại dòng yêu cầu kết bạn ấy không biết bao nhiêu lần.
Tôi và anh ta học cùng một trường cấp ba.
Từ rất lâu trước đây, tôi đã nhớ kỹ ảnh đại diện và tên tài khoản thuộc về anh ta.
Mà đến bây giờ, chúng tôi đã là sinh viên năm ba.
Cách nhau trọn vẹn sáu năm tháng.
Gần như run rẩy, tôi ấn đồng ý lời mời kết bạn của Phong Diên.
Tin nhắn của anh ta gửi tới:
【Chào em, tôi là Phong Diên. Chiều nay tôi nhìn thấy em, muốn làm quen một chút.】
Khoảnh khắc ấy là giây phút vui mừng nhất trong đời tôi.
Nhưng đến hôm nay tôi mới biết.
Tất cả những chuyện này, từ đầu đến cuối, chẳng qua chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước mà thôi.
2
Sau khi được Thẩm Tri Vi đồng ý.
Tôi đưa WeChat của cô ấy cho Phong Diên.
Cô ấy không tính là đặc biệt xinh đẹp, nhưng rất hoạt bát, thích cười. Từ lúc khai giảng đến nay cũng có không ít người theo đuổi.
Nhưng rõ ràng, những người đó đều không thể sánh với Phong Diên.
Cô ấy cầm điện thoại, vừa nhắn tin với Phong Diên, vừa nghi hoặc hỏi tôi:
“Sao cậu lại quen Phong Diên?”
Tôi im lặng một lát.
Không nói thật.
“Tình cờ thêm bạn thôi, chưa từng nói chuyện.”
Thẩm Tri Vi yên tâm.
“Tớ căng thẳng quá, không biết nên nói chuyện với anh ấy thế nào. Cậu nói anh ấy thích tớ, là thật sao?”
Tôi gật đầu.
“Ừ.”
Nói xong, tôi cầm sách tài liệu rời khỏi ký túc xá.
Khi đến dưới lầu thư viện, tôi lại nhận được tin nhắn Phong Diên gửi tới.
【Tối mai tôi muốn hẹn cô ấy ăn cơm, em có biết cô ấy kiêng gì, thích ăn gì không?】
Tôi hít sâu một hơi.
Sau đó đặt tay lên màn hình, vuốt lên trên.
Không lâu trước đây, anh ta vẫn còn gọi tôi là Đào Đào.
Hai tháng qua, chúng tôi nói chuyện từ sáng đến tối. Anh ta biết tất cả sở thích của tôi.
Trước khi gặp mặt, biết tôi thích ăn ngọt, anh ta còn đặc biệt bỏ công học vài món Hoài Dương nổi tiếng.
Nhưng khẩu vị của Thẩm Tri Vi lại hoàn toàn trái ngược với tôi.
【Cô ấy không thích đồ ngọt, thích ăn cay.】
Bên kia im lặng một lúc lâu, mới trả lời.
【Được.】
Nhìn thấy chữ này, tôi tắt màn hình điện thoại.
Có đôi khi, tôi thật sự rất muốn cảm khái một câu: đời người vô thường.
Rõ ràng mấy ngày trước, anh ta còn dỗ tôi ngủ, còn nói với tôi những lời khiến người ta đỏ mặt tim đập.
【Tôi cũng chẳng phải chính nhân quân tử gì đâu. Đợi gặp mặt rồi, em sẽ biết.】
Nhưng đến khi thật sự gặp mặt, thứ anh ta để lại cho tôi chỉ có một câu xin lỗi.
3
Tin nhắn của Phong Diên không thường xuyên.
Anh ta chỉ thỉnh thoảng hỏi vài câu về sở thích của Thẩm Tri Vi.
Tôi tận chức tận trách.
Chỉ cần là chuyện tôi biết.
Tôi đều thành thật trả lời.
Hôm đó.
Tôi từ bên ngoài trở về, liền nhìn thấy Thẩm Tri Vi nằm trên giường, sắc mặt có chút kém.
Tôi sờ thử.
Rất nóng.
Đúng lúc này, Phong Diên gửi tin nhắn cho tôi.
【Tri Vi có ở ký túc xá không? Tôi gọi điện cho cô ấy mãi không ai nghe.】
Tôi vội nói cho anh ta biết chuyện Thẩm Tri Vi bị sốt.
Phong Diên trả lời rất nhanh.
【Em đỡ cô ấy xuống lầu, tôi lái xe tới.】
Tôi nói được.
Nhưng sức tôi quá yếu.
Suốt đoạn đường xuống lầu, tôi tốn không ít sức.
Khi nhìn thấy Phong Diên.
Tay tôi không khỏi buông lỏng một chút.
Đập vào cạnh cửa bên cạnh.
Thẩm Tri Vi cũng suýt nữa ngã xuống.
Nhìn thấy cảnh này, Phong Diên vội chạy tới.
Anh ta nhíu mày, giọng rất lạnh.
“Thẩm Đào.”
“Em suýt nữa làm cô ấy ngã rồi.”
Tôi nhịn đau ở cổ tay, vội nói:
“Tôi không cố ý.”
Phong Diên không để ý tới tôi nữa.
Anh ta bế Thẩm Tri Vi lên xe.
Tôi nhìn chiếc xe rời đi.
Đứng tại chỗ rất lâu.
Tận mắt nhìn người mình thích che chở một cô gái khác hết lòng.
Hóa ra là cảm giác này.
4
Sau đó một thời gian.
Phong Diên không còn tìm tôi nữa.
Sau khi Thẩm Tri Vi từ bệnh viện trở về.
Mỗi tối đều gọi video với Phong Diên.
Hai cô gái còn lại trong ký túc xá thỉnh thoảng sẽ lọt vào khung hình, hoặc nói vài câu bên cạnh.
Chỉ riêng tôi.
Lần nào cũng đứng cách rất xa.
Cũng chưa bao giờ lên tiếng.
Nhưng anh ta cũng từng gọi điện cho tôi như vậy. Khi ấy, tôi thật sự cho rằng giữa chúng tôi sẽ có một câu chuyện.
Nhưng có một lần.
Thẩm Tri Vi đang tắm trong phòng tắm, điện thoại để bên ngoài.
Chuông điện thoại vang rất lâu.
Cô ấy gọi tôi:
“Cậu có thể nghe máy giúp tớ không?”
Tôi nhìn về phía màn hình.
Trên đó hiển nhiên là tên của Phong Diên.
Anh ta đã gọi mấy cuộc rồi.
Xem ra là sợ Thẩm Tri Vi lại xảy ra chuyện gì.
Tôi do dự một lát, rồi bấm nghe.
Giọng Phong Diên truyền ra từ ống nghe, rất dịu dàng.
“Tri Vi?”
Lòng tôi chua xót, tôi mím môi.
“Cô ấy đang tắm.”
Nghe vậy, Phong Diên im lặng một lát, rồi dùng giọng điệu rất chắc chắn mở miệng:
“Là em.”
Anh ta không có lý do gì không nghe ra giọng tôi.
Tôi ừ một tiếng.
Bên kia yên tĩnh lại.
Lời đã truyền đạt xong.
Tôi nghĩ một chút, đang định cúp máy.
Anh ta lại đột nhiên mở miệng:
“Hôm đó tôi không cố ý hung dữ với em.”
Click here to claim your Sponsored Listing.
Category
Website
Address
Tam Ky
